VGCP – Chương 1

0
635

Chương 1:

Dạ hắc phong cao, khắp nơi vắng lặng.

Một bóng người chạy gấp trong đêm tối, không hề quay đầu lại nhìn xung quanh, tốc độ cũng chưa từng giảm xuống, mắt thấy không thoát được truy đuổi của truy binh phía sau, nhìn phủ đệ khí thế hùng vĩ gần ngay trước mắt, phóng người lên, cúi thấp đầu, trốn vào trong phủ.

Hai thân ảnh đuổi theo sau thấy thế, nam nhân mặc bạch sam vốn sắp đuổi kịp, lại bị đồng bạn mạnh mẽ kéo về.

“Không được, nơi này là Tĩnh vương phủ, chúng ta cần phải tuân theo lễ nghi bái kiến mới được.”

Nam nhân đang nói chuyện, chính là Thiết Diện Thần Bộ ── Thành Cương; mà nam nhân mặc bạch sam bên cạnh hắn, là người cộng tác, cũng sư đệ của hắn Ngọc Diện Thần Bộ ── Đông Phương Kiệt. Hai người đang truy bắt người, trước đó không lâu bọn họ chỉ huy quan binh vây quét tiêu diệt trại chủ Hắc Phong Trại, mọi người gọi hắn là “Đồ Phu”; Hắc Phong Trại có hơn một trăm người toàn bộ đều bị bắt, chỉ sót lại một người duy nhất là Đồ Phu trốn thoát, cho nên hai người đuổi theo hắn chạy một mạch đến nơi này.

“Được rồi, sư huynh nếu huynh kiên trì như thế, vậy chúng ta đây nhanh chóng tới đại môn bái kiến, tránh cái tên Đồ Phu kia lại chạy thoát.”

Trên gương mặt đẹp trai của Đông Phương Kiệt hiện lên vẻ bất đắc dĩ. Đây chính là nguyên nhân hắn không thích ra ngoài phá án cùng sư huynh, sư huynh ngay thẳng quá mức, mọi việc điều phải có có nề nếp, cùng cá tính xung động, tùy hứng của hắn quả thật là cách biệt một trời.

“Đi thôi.” Thành Cương dẫn đầu cất bước tiến về phía cửa lớn vương phủ.

“Là người nào hả? Đêm khuya sao còn dừng lại trước cửa vương phủ?”

Hai tên thủ vệ trong coi cửa lớn, vừa thấy có người tới gần, cầm kiếm trong tay, phòng bị mà nhìn hai người, hét lớn.

“Kính xin hai vị thông báo với Vương gia, nói là Thiết Diện Thành Cương cùng Ngọc Diện Đông Phương Kiệt có việc gấp cầu kiến.”

Thành Cương đưa lệnh bài ngự ban ra, sau khi thủ vệ xác nhận không có sai sót gì, một người lập tức đi vào thông báo.

“Kính xin hai vị ở đây chờ một chút.”

Thái độ tên thủ vệ khác chuyển thành vô cùng khách khí, ánh mắt rơi vào người Đông Phương Kiệt đứng phía sau Thành Cương, đáy mắt khó nén vẻ kinh diễm, nghe đồn vẻ ngoài của Ngọc Diện Thần Bộ Đông Phương Kiệt vô cùng tuấn mỹ, còn đẹp hơn nữ tử, hôm nay gặp mặt, quả thật là danh bất hư truyền.

Khuôn mặt trứng ngỗng đẹp đẽ tinh tế như bạch ngọc, một đôi mắt trong suốt sáng ngời, đôi mi thanh tú môi anh đào, cả người toát ra tư thế oai hùng hiên ngang, trang phục vừa thích hợp cho cả nam lẫn nữ, khiến người ta hoa mắt mê mẩn.

Không bao lâu sau, thủ vệ đi vào thông báo vội vội vàng vàng chạy ra, đi tới trước mặt hai người, giọng điệu vô cùng cung kính.

“Hai vị đại nhân mời đi theo ta, Vương gia mời hai vị đi vào.”

Hai người một trước một sau, đi theo thủ vệ vào phủ, dưới sự hướng dẫn của thủ vệ, đi tới đại sảnh vương phủ; mới vừa bước vào trong đại sảnh, đã thấy trước mắt có một nam nhân cao lớn mặc cẩm bào màu xanh lam, đang ngồi trên ghế thủ tọa.

Tướng mạo nam nhân tuấn dật phi phàm, cả người tỏa ra hơi thở khí phách liều lĩnh khiến người ta khó mà xem nhẹ; con ngươi đen thâm thúy từ sau lúc hai người bước vào đại sảnh, tới khi nhìn thấy khuôn mặt của Đông Phương Kiệt, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, ngay sau đó cầm lấy chén sứ ở một bên, mở nắp sứ ra uống vài hớp, ánh mắt vẫn không rời  khuôn mặt Đông Phương Kiệt.

“Đêm khuya lại quấy rối giấc ngủ của Vương gia, thật sự là bất đắc dĩ, kính xin Vương gia thứ tội.”

Thành Cương chắp tay tạ lỗi, giọng điệu cung kính lễ độ, dẫu sao nửa đêm quấy nhiễu giấc ngủ ngon của người khác, dù là ai đi nữa cũng sẽ không có sắc mặt tốt, huống chi thân phận của người này là Vương gia, đương nhiên càng phải đối đáp cẩn thận.

“Rốt cuộc là chuyện gì, có thể làm cho hai vị thần bộ đại giá quang lâm giữa đêm khuya?”

Tĩnh vương Long Hạo Thiên thả chén sứ trong tay xuống, gương mặt tuấn dật tự tiếu phi tiếu, khiến người ta không nhìn ra tâm tình chân thật của hắn lúc này, chỉ có đôi mắt đen ẩn chứa ánh sáng lạ thường khóa chặt Đông Phương Kiệt, dáng vẻ thảnh thơi một chút buồn ngủ cũng không có, không hề giống bộ dáng của người vừa bị đánh thức.

“Chuyện là sư huynh đệ chúng ta cùng nhau truy bắt Đồ Phu trại chủ Hắc Phong Trại, đến đây thì tận mắt nhìn thấy hắn trốn vào trong vương phủ, vì vậy mới đành mạo muội cầu kiến giữa đêm khuya.”

Thành Cương chưa nói dứt phần cuối, liền nghe được tiếng thét chói tai của nữ tử, Đông Phương Kiệt nhanh hơn một bước dựa theo tiếng hét mà chạy ra khỏi đại sảnh.

☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆

Đông Phương Kiệt chạy theo tiếng hét tới một sân nhỏ, lập tức nhìn thấy Đồ Phu đang dùng tay bóp cổ một nữ tử xinh đẹp, không ít hộ vệ vây quanh hai người, mọi người đều không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Dù thế nào cũng không thể để quận chúa bị thương!”

Nha hoàn Tiểu Lan đứng ở trên hành lang sợ hãi la lên, tiếng thét chói tai mới vừa rồi phát ra từ trong miệng nàng, Đều do nàng không tốt, nếu không phải do nàng vừa phát hiện tên ác đồ này xông vào, đã bị dọa sợ đến nỗi kinh thanh thét chói tai, sẽ không quấy rầy khiến quận chúa chạy ra khỏi phòng, liên lụy người bị tên ác nhân kia bắt giữ.

“Đồ Phu, còn không buông quận chúa ra.”

Mày kiếm của Đông Phương Kiệt nhẹ nhàng nhìu lại, nhìn tình thế trước mắt, đang suy xét xem bước tiếp theo nên xử lý như thế nào, lúc này mấy người Long Hạo Thiên cùng Thành Cương cũng đồng thời chạy tới.

“Đông Phương Kiệt, Thành Cương, nếu hai người các ngươi dám qua đây, ta liền một kiếm giết nàng!”

Đồ Phu thấy dáng vẻ kiên dè của mọi người, lập tức biết được trong tay mình nắm một tấm vương bài, đắc ý cười to ầm ĩ.

“Đại ca, cứu muội!”

Long Thiên Kỳ thấy huynh trưởng, vội vàng cầu cứu. Thực là họa từ trên trời rơi xuống! Lần này nàng không có đi ra ngoài gây tai hoạ, ngoan ngoãn đợi trong vương phủ không nghĩ tới vậy cũng có chuyện.

Sắc mặt Long Hạo Thiên hơi trầm xuống, hai tay chắp ra sau, con ngươi đen sắc bén nhìn chằm chằm muội muội đang bị quản chế, trong giọng nói hùng hậu lộ chút lạnh lùng nghiêm nghị, thấp giọng nói:

“Thành Cương, Đông Phương Kiệt, hai người các ngươi nghe kỹ cho ta, nếu tối nay quận chúa phải chịu chút tổn thương nào, cẩn thận cái đầu trên cổ các ngươi.”

“Xin Vương gia yên tâm, chúng ta chắc chắn sẽ cứu quận chúa trở lại an toàn.”

Thành Cương kiên định gật đầu đáp ứng. Theo lời đồn Tĩnh vương này tính tình khó dò, lại là vị đường huynh mà thánh thượng kính yêu nhất hiện nay, hắn phải cẩn thận ứng đối mới được.

“Đồ Phu, chỉ cần ngươi chịu thả quận chúa ra, chúng ta sẽ để ngươi an toàn rời khỏi đây.”

Sau khi so sánh được mất, vì suy nghĩ tới an nguy của quận chúa, Đông Phương Kiệt không thể không lựa chọn con đường thả hổ về rừng.

“Ha ha ha!” Đồ Phu ngửa đầu cười to, đẩy quận chúa tới trước người, trên gương mặt độc ác tàn nhẫn toát ra sự thù hận, quay sang Đông Phương Kiệt và Thành Cương quát:

“Hai người các ngươi dẫn đầu hàng loạt quan binh khiêu khích Hắc Phong Trại của ta, bắt toàn bộ huynh đệ của ta, các ngươi cho là ta sẽ bỏ qua cho các ngươi ư, hiện tại trong tay ta đang nắm giữ con tin quan trọng, lại có thể buông nàng ra như thế sao! Bây giờ các ngươi lui hết ra cho ta! Nếu không lui lại, ta lập tức giết nàng!”

Dưới sự uy hiếp của Đồ Phu, mọi người không thể không lùi lại, mắt thấy quận chúa sẽ bị mang đi, Thành Cương và Đông Phương Kiệt vô cùng ăn ý trao đổi một ánh mắt, hai người lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, cùng lúc ra tay!

Đầu tiên là Thành Cương bắn phi tiêu tới trước mặt Đồ Phu, cùng lúc nguy hiểm lóe lên bên đầu đồ phu, bột phấn trong tay Đông Phương Kiệt tung ra, mục tiêu là hai mắt của hắn. Đồ Phu kêu thảm một tiếng, cánh tay kia bóp lấy cổ quận chúa cố sức muốn hạ sát thủ, kiếm trong tay Đông Phương Kiệt đã nhanh hơn một bước đâm về phía ngực trái hắn, một tay kia kéo vị quận chúa đang bị kinh sợ vào lòng; cũng trong lúc đó, song chưởng của Thành Cương từ sau đánh vào lưng Đồ Phu.

Sư huynh đệ bày ra sự ăn ý tuyệt hảo, động tác liền mạch lưu loát, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Đồ Phu rất nhanh đã chết ở trong tay hai người.

“Quận chúa không sao chứ?”

Đông Phương Kiệt lo lắng hỏi người rõ ràng đã bị hù dọa tới ngơ ngác trong lòng, hồn nhiên không hay biết cử chỉ của mình không hợp lễ nghi.

Sắc mặt Long Thiên Kỳ tái trắng, cứ thế ngẩng đầu nhìn hắn, tới khi trông thấy dung mạo tuấn mỹ của hắn, rốt cuộc ngây người.

“Này! Ngươi còn không buông quận chúa chúng ta ra.”

Tiểu Lan bổ nhào tới, cứng rắn kéo chủ tử từ trong ngực hắn ra. Thân thể Quận chúa cao quý, sao có thể để người khác tùy tiện ôm vào trong ngực như vậy!

“Thiên Kỳ, có bị thương không?”

Long Hạo Thiên bước đến bên cạnh muội muội, ánh mắt lo lắng quét mắt nhìn toàn thân nàng, khẳng định nàng không bị thương sau, ánh mắt bén nhọn nhìn sang Đông Phương Kiệt cùng Thành Cương.

“Muội không sao.”

Long Thiên Kỳ rủ mắt thỉnh thoảng liếc nhìn gương mặt tuấn mĩ của Đông Phương Kiệt, cùng một thân tư thế oai hùng hiên ngang của hắn.

“Vừa rồi hai người các ngươi mạo hiểm quá mức, ngộ nhỡ quận chúa bị thương thì xử lý thế nào.”

Khuôn mặt tuấn tú của Long Hạo Thiên hơi trầm xuống, giọng điệu trách cứ.

“Xin Vương gia bớt giận. Chúng tôi dám làm như thế, thì nhất định nắm chắc có thể cứu quận chúa một cách an toàn.”

Trên gương mặt cương nghị của Thành Cương vẫn nghiêm nghị bất khuất trước sau như một, không có chút gì là sợ hãi cơn giận dữ của Tĩnh vương.

“Nếu kẻ ác kia đã chết, quận chúa cũng bình an, hai người các ngươi cũng có thể đi rồi.”

Khuôn mặt tuấn tú của Long Hạo Thiên không có tí không vui nào, đôi đồng tử đen nhạt đảo qua hai người, lạnh nhạt hạ lệnh trục khách.

“Đêm khuya mạo muội quấy rối Vương gia, nếu đã như vậy Thành Cương xin cáo lui.”
Thành Cương cung kính chắp tay, nhìn ra  Long Hạo Thiên khó chịu, nghĩ thầm nếu đồ phu đã chết, nên tránh đi sớm một chút mới tốt.

“Sau này gặp lại, Vương gia.”

Đông Phương Kiệt cũng ôm quyền hành lễ, tiêu sái xoay người rời đi trước tiên, thời gian qua hắn không thích giao thiệp với những hoàng thân quốc thích này, bởi cái gọi là phiền phức kia.

Bỗng chốc toàn thân Long Hạo Thiên chấn động! Giọng điệu kia giống như giọng nói trào phúng đã từng nghe qua, khiến cho con ngươi đen nguy hiểm của hắn nheo lại, trừng mắt nhìn bóng dáng rời đi thoải mái của Đông Phương Kiệt, bất thình lình quát khẽ:

“Đứng lại!”

Đông Phương Kiệt và Thành Cương nghe tiếng quát này mà dừng bước chân lại, hai người buồn bực cùng lúc quay đầu lại, nhìn khuôn mặt trong nháy mắt trở nên âm trầm khó dò của Long Hạo Thiên.

“Xin hỏi Vương gia có gì phân phó?”

Thành Cương không hiểu hỏi, không rõ có nguyên nhân gì khiến sắc mặt Vương gia đột ngột thay đổi.

Long Hạo Thiên sãi bước đi đến trước mặt Đông Phương Kiệt, hai mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn mỹ tinh tế của hắn, ánh mắt kia chẳng khác gì thợ săn nhìn mồi, tỏa ra ánh sáng kỳ quái.

“Thành Cương, xưa nay ngươi có danh xưng là Thiết Diện Thần Bộ, đối với người phạm pháp từ trước đến nay đều công chính nghiêm minh, đây chính là sự thật?”

“Hồi bẩm Vương gia, không sai. Từ trước đến nay với người phạm pháp Thành Cương tuyệt không khoan hồng làm việc thiên tư, nên mới có danh xưng thiết diện.”

Thành Cương tự hào đáp lời, nhưng trong lòng không khỏi nổi lên chút nghi ngờ, hắn để ý thấy tuy Long Hạo Thiên nói là nói với hắn, nhưng hai mắt lại cứ nhìn chằm chằm sư đệ, chuyện này rốt cuộc là sao?

“Rất tốt. Nhớ kỹ những gì ngươi nói tối nay, hai người các ngươi đi đi.”

Nét mặt Long Hạo Thiên lộ nụ cười khó lường, nụ cười kia không khỏi làm người ta sợ hãi, không hiểu sao đáy lòng Đông Phương Kiệt cảm thấy bất an.

“Đêm trăng mười lăm, nơi ôn tuyền, làm người ta phá lệ khó quên, ta nói có đúng không, Ngọc Diện Thần Bộ Đông Phương Kiệt?”

Tiếng nói trầm mạnh có ẩn ý khác, chứa vẻ châm chọc, thổi đi trong đêm tối.

Thân hình bạch sam phía trước hơi cứng lại, một khắc sau, hắn xoay đầu lại, gương mặt vô cùng tuấn mỹ ngậm cười, hờ hững nói:

“Xin thứ cho tư chất ngu dốt của tại hạ, không hiểu trong lời nói của Vương gia có ý gì.”

Nghe vậy, Long Hạo Thiên cuồng vọng ngửa đầu cười to, nụ cười này, làm cho những người trong vương phủ không khỏi nổi lên cảm giác ớn lạnh.

“Hay cho một câu không biết!”

Long Hạo Thiên cười như không cười, ánh mắt thâm sâu như hắc đàm nhìn thẳng hắn, khóe miệng nhếch lên một tia hứng thú, lạnh nhạt nói:

“Bản vương vô cùng mong đợi tới ngày ngươi hiểu được.”

“Nếu không có chuyện gì khác, xin Vương gia cho phép sư huynh đệ chúng ta cáo lui.”

Tiếng nói vừa dứt, Đông Phương Kiệt không đợi hắn ân chuẩn, liền dẫn đầu rời khỏi; dọc theo con đường này, nhưng vẫn cảm giác được ánh nhìn chăm chú nóng bỏng sau lưng.

☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆

“Muội nói thật đi, rốt cuộc muội đã đắc tội Long Hạo Thiên lúc nào hả? Còn có, câu nói kia của hắn rốt cuộc là có ý gì?”

Hai người vừa về tới khách sạn, Thành Cương liền hạ giọng cắn răng hỏi “sư đệ” đã làm hắn hết sức nhức đầu suốt thời gian qua. Chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó, chắc chắn Long Hạo Thiên sẽ không vô duyên vô cớ nói những lời này.

“Sư huynh, đó là thần trí Long Hạo Thiên mơ hồ, nói lung tung, làm sao muội biết được.”

Đông Phương Kiệt bất đắc dĩ thở dài, châm chén trà nóng cho hai người, tự mình cầm lên nhấp, dường như không lo lắng chút nào.

“Nếu ta nhớ không lầm, hình như trước kia muội rất thích đi ra ngoài lúc nửa đêm, nói là tìm được chỗ tắm suối nước nóng rất tốt; muội xác định đêm trăng mười lăm đó, ôn tuyền đó, không có bất cứ quan hệ gì với muội chứ? Sư muội!”

Thành Cương coi nàng một bộ việc không liên quan tới mình, bất giác nổi giận. Có trời mới biết, từ lúc có người sư muội này, tuổi hắn còn chưa tới ba mươi, vậy mà tóc đã bạc đi không ít; mà hắn vừa ở trước mặt Long Hạo Thiên thẳng thắn vô tư tự hào nói công chính nghiêm minh, lại cũng xuất hiện ngoại lệ, mà ngoại lệ này chính là người sư muội trước mắt làm hắn hết sức đau đầu này.

“Ôi, sư huynh, tin tưởng muội đây chẳng qua là chuyện ngoài ý muốn.”

Đông Phương Kiệt nói tới vân đạm phong khinh. Chớ trách sư huynh nàng còn thiếu niên mà tóc đã bạc, chính là vì cái tính cách hay than phiền lôi thôi rắc rối này. Nhân sinh khổ đoản, nên tận hưởng lạc thú trước mắt mới phải. (Nhân sinh khổ đoản: đời người ngắn ngủi lắm điều đau khổ.)

“Muội thật lắm cái ngoài ý muốn. Nếu ta còn tin tưởng lời của muội, há chẳng phải làm sư huynh của muội nhiều năm uổng phí. Cách Trung thu còn có ba tháng, muội đừng quên cam kết của muội với đại ca muội Đông Phương Lăng.”

Thành Cương tức giận nói. Hiện tại hắn chỉ hy vọng Trung thu mau mau đến, như vậy hắn đã có thể ném trả củ khoai lang bỏng tay này về lại Đông Phương phủ.

Bàn tay cầm ly của Đông Phương Kiệt cứng ngắc, nét mặt tuấn mỹ mê người lộ ra nụ cười miễn cưỡng. Người sư huynh này thật đúng là hết chuyện để nói, gần đây hắn rất thích xát muối lên miệng vết thương của nàng.

Nghĩ đến giao ước với đại ca bốn năm trước sắp tới, bốn năm qua nàng đã quá quen với cuốc sống tiêu dao tự do tự tại, hoàn toàn không có cách tưởng tượng tới ngày mất đi tự do, chỉ mới nghĩ thôi, nàng đã cảm thấy không thể chịu đựng được rồi; nhưng nếu nàng dám bội ước, tin tưởng với tính tình đại ca, huynh ấy tuyệt đối sẽ tự mình tróc nã nàng về phủ, đến lúc đó kết cục của nàng tuyệt không phải chỉ là một chữ “Thảm” nữa.

Không sai Ngọc Diện Thần Bộ Đông Phương Kiệt nổi tiếng khắp giang hồ triều dã chính là nữ nhi, cũng là nữ nhi thứ tư của Đông Phương phủ thủ phủ ở thành Lạc Dương.

Bốn năm trước, nàng mới vừa mười sáu tuổi, tính nàng vốn ưa thích trang phục nam tử, ngày nào đó, trong lúc vô tình nàng vừa vặn cứu được đương kim thánh thượng Long Dực Phi đang lén lút xuất cung, Long Dực Phi lầm tưởng nàng là nam tử, khi biết “Hắn” là sư đệ của Thiết Diện Thần Bộ, lại là con thứ tư của ân sư, bèn ban thưởng phong “Hắn” chức Ngọc Diện Thần Bộ ngay tại chỗ, cũng ngự ban một khối kim bài, để cho “Hắn” có thể mặc sức chạy loạn trong phủ các đại quan, bất cứ lúc nào cũng có thể huy động giúp đỡ, nếu có gặp tham quan gian lại, cũng có thể tiền trảm hậu tấu.

Sau đó, Đông Phương Lăng biết được chuyện này, vô cùng tức giận, vốn muốn áp giải Đông Phương Kiệt đi diện thánh, làm rõ sự thực, nhưng dưới khẩn cầu của Đông Phương Kiệt, cùng bảo đảm của hai vị huynh trưởng khác, lúc này mới đặt ra giao ước bốn năm, đợi năm nàng đủ hai mươi tuổi, vô luận như thế nào cũng phải nghĩ biện pháp từ chức thần bộ, khôi phục thân phận nữ nhi.

“Sư muội, không phải sư huynh thích nói này nói nọ muội, thật sự là muội. . .”

Vẻ mặt Thành Cương nghiêm túc trừng mắt nhìn cái khuôn mặt không chịu dạy dỗ của Đông Phương Kiệt, hai hàng mày rậm nhíu chặt, ý vị sâu xa than nhẹ.

“Sư huynh, giờ đã khuya lắm rồi, huynh đừng có lại tới nữa.”

Sắc mặt Đông Phương Kiệt đột ngột đại biến, vẻ mặt kinh hoàng, giọng nói trong trẻo hơi run run.

“Muội làm việc lúc nào cũng đều xúc động như vậy, nếu có một ngày muội xảy ra chuyện gì, muội nói ta làm sao ăn nói với sư phụ và ba vị huynh trưởng của muội? Còn có lần truy nã trước. . .”

Tiếng răn dạy thao thao bất tuyệt như Hoàng Hà vỡ đê, đã bùng ra là không thể ngăn cản; một canh giờ sau, dường như vẫn không hề có chút ý định muốn kết thúc tình thế, mà Đông Phương Kiệt đã gục xuống bàn đau đớn rên rỉ từ lâu. Cho dù không chịu nổi sư huynh cứ nhắc đi nhắc lại như vậy, lại vẫn không dám rời đi.

Còn nhớ rõ có một lần, nàng đánh bạo chuồn đi khi sư huynh răn dạy, chọc cho hắn giận tím mặt; sau đó nàng bị bắt trở lại, chính là trải qua một ngày nghe hắn dạy dỗ. Có lần kinh nghiệm đau đớn kia, về sau dù có thế nào nàng cũng phải gắng nhịn mới được, dù sao nàng cũng rất có kinh nghiệm nhẫn nhịn.

Ông trời già! Trời đã sắp sáng, nàng đã buồn ngủ muốn chết rồi, sư huynh còn chưa niệm xong, thật không hỗ là nam tử lắm mồm đệ nhất thế gian. Mặc kệ, nàng quyết định trực tiếp cho hắn ngủ mê đi, tất cả chờ nàng tỉnh rồi nói sau.

☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆

Đông Phương Kiệt, sinh ở Lạc Dương, là con thứ tư của Đông Phương phủ, cha từng làm thái sư, đại ca Đông Phương Lăng và nhị ca Đông Phương Ngạo, thủ đoạn kinh thương cao siêu, ngắn ngủi mấy năm đã biến Đông Phương phủ trở thành thủ phủ Lạc Dương; tam ca Đông Phương Đường là thần y tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ, hắc bạch lưỡng đạo đều từng nhận ân huệ của hắn. Bốn huynh đệ Đông Phương phủ có thể nói là một nhà hào kiệt.

Lúc Đông Phương Kiệt sinh ra trên thân thể mang thai độc, suýt nữa mất mạng, may mắn gặp gỡ Xuất Trần đại sư mới được cứu sống, chuyện sau nữa, lại bái Xuất Trần đại sư làm sư phụ, rời khỏi Đông Phương phủ, mãi đến năm mười sáu tuổi, mới quay về Đông Phương phủ.

Một lần cơ duyên hảo hợp, Đông Phương Kiệt xuất thủ cứu được hoàng thượng lúc hắn đi du ngoạn; hoàng thượng cảm ơn, khi biết thân phận nàng, long tâm đại duyệt (lòng vua vô cùng vui vẻ), chính miệng ban thưởng phong chức Ngọc Diện Thần Bộ.

Bản thân Đông Phương Kiệt từ khi nhận lệnh tới nay, đã phá vô số án kiện lớn nhỏ, không phụ hoàng ân; lại bởi vì vẻ ngoài tuấn mỹ dị thường, rất được đông đảo nữ tử yêu quý, hơn nữa lấy tính tình thẳng thắn không câu nệ tiểu tiết, kết giao với không ít bạn tốt trên giang hồ.

Trên bàn đen làm từ gỗ hương bày trang giấy, chính là tư liệu Lưu Dũng mới vừa phụng mệnh điều tra Đông Phương Kiệt.

Long Hạo Thiên chắp tay sau lưng, nhìn chim tước tung cánh đậu trên cây dong trong sân, mắt đen thâm trầm khó dò.

“Theo ngươi thấy, Đông Phương Kiệt là dạng người gì?”

“Hồi bẩm Vương gia, thuộc hạ không quen thân với Ngọc Diện Thần Bộ, những gì biết về hắn cũng chỉ giới hạn trong lời đồn. Chẳng qua, nghe nói hắn trời sinh tính tình rộng rãi, kết giao nhiều bạn tốt, năm sông bốn biển đều có bằng hữu của hắn, hơn nữa chỉ cần hai sư huynh đệ Thiết Diện và Ngọc Diện liên thủ, không có án tử không phá được. Không biết sao Vương gia lại hỏi câu này?”

Lưu Dũng phụng lệnh điều tra Đông Phương Kiệt, giờ chủ tử lại hỏi như vậy, khó nén tò mò hỏi.

“Theo lời ngươi vừa nói, tình cảm sư huynh đệ bọn họ rất tốt?”

“Đúng vậy.”

“Xưa nay thường có người nam sinh nữ tướng, cũng chưa từng thấy có nam tử tuấn mỹ dị thường như Đông Phương Kiệt, thật khiến người ta hoài nghi liệu hắn có phải là nam tử hay không.” Thu tầm mắt lại, khóe môi hơi cong cong, nhàn nhạt nói.

“Nghe nói Đông Phương Kiệt hận nhất có người ở trước mặt hắn nói chuyện có liên quan đến dung mạo bề ngoài. Thật ra đại đa số mọi người khi gặp hắn, cũng từng kinh diễm hoài nghi, nhưng lại ngại thân phận của hắn, không ai dám nhắc tới chuyện này ở trước mặt hắn.” Lưu Dũng làm hết trách nhiệm báo cáo, đối với việc chủ tử hiếm khi hiếu kỳ về một người như vậy, trong lòng không khỏi nổi lên chút nghi ngờ.

Cốc cốc. Ngoài thư phòng truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập, mày kiếm Long Hạo Thiên khẽ nhếch, quát khẽ:

“Vào đây.”

Tiếng nói vừa dứt, hai cánh cửa gỗ lê hoa lập tức được đẩy ra, Thái tổng quản vẻ mặt cuống quít đi vào.

“Vương gia, không hay rồi, quận chúa để thư lại đi ra ngoài rồi.”

P/s: Bộ này chỉ mười chương thôi, nhưng chương nào cũng dài bất tận, một chương mà cứ như 2-3 chương của bộ khác. Nên dù chỉ 10c ta vẫn cứ lết từ từ.

Mọi người nhớ ủng hộ ta nhé. Ừm, bạn nào đọc xong mà có acc thì like một phát cho ta là được, cho có tinh thần ấy mà, ai siêng hơn thì comment cho ta một cái thôi. Không chỉ bộ này mà các bộ kia cũng vậy, các bạn ủng hộ cho mình với nà :D.

Thank you 🙂

1 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận