Thế gia – Chương 55 (1)

1
528

Chương 55: Hôn sự của Mã Bằng

 

Mã Thành Đằng nghe Chu đại nhân bạn tốt đồng môn của mình nói muốn làm mai mối cho nhi tử, đối tượng là trưởng nữ của Trang Thị Lang Trung Thư Tỉnh, ngay lập tức ngây ngẩn cả người.

Ba giây đồng hồ sau, Mã Thành Đằng hỏi: “Huynh đang nói trưởng nữ của Trang đại nhân? Ngoại tôn nữ của phủ Quốc Công?”

 

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, Mã Thành Đằng hơi nghi hoặc một chút, tuy rằng hắn rất muốn kiếm cho nhi tử nhà mình một hôn sự tốt, thế nhưng chuyện khác thường tất có điều quái lạ, không phải hắn tự coi nhẹ mình, mà là con của hắn thật không có điểm nào đặc biệt xuất chúng, làm sao có thể được Trang đại nhân nhìn trúng. Đương nhiên, việc hôn nhân tốt như vậy hắn cũng ngốc tới nỗi từ chối, dù sao cũng phải tìm hiểu tình huống rồi nói sau. Ngộ nhỡ nói không chừng nhi tử nhà hắn thật được đĩa bánh đập trúng vào người.

 

Chu đại nhân cười nói: “Lại nói tiếp đây cũng là phúc khí của cháu trai. Lần này người nhìn trúng cháu trai chính là đích trưởng tử của Trang đại nhân, cũng là thân đệ đệ của đại cô nương Trang gia. Hắn nói khi thi hương Bằng nhi đã giúp hắn, về sau tiếp xúc qua lại cũng cho rằng Bằng nhi là một người hàm hậu đáng tin, cho nên cực lực thúc đẩy cuộc hôn nhân này.”

 

Mã Thành Đằng nghe nghe cảm thấy lý do này có chút gượng ép, nhưng mối hôn sự tốt như vậy hắn lại lo lắng sẽ bỏ lỡ, bỏ lỡ coi như sẽ không có nữa. Chu đại nhân tới truyền lời cũng có thể thông cảm, cười nói: “Mã huynh có thể về suy nghĩ thật kỹ, không cần quá nôn nóng, ngày mai cho ta câu trả lời thuyết phục là được.”

 

Mã Thành Đằng nghe nói như thế thở phào nhẹ nhõm, không muốn tỏ thái độ ngay lập tức là tốt rồi. Miếng bánh ngon từ trên trời rơi xuống lúc nào cũng khiến người ta không cảm thấy không thực tế, thế nhưng nếu bỏ qua lại sợ sau này sẽ hối hận, hiện tại có thêm thời gian một buổi tối để suy nghĩ dàn xếp là tốt rồi. Trên đường trở về Mã Thành Đằng lập tức ra lệnh Mã Viễn nhanh chóng phái người đi điều tra Trang đại cô nương và Trang đại công tử một chút. Chỉ cần mấu chốt vấn đề không đụng tới tính nguyên tắc, vậy hắn sẽ đồng ý cuộc hôn nhân này.

 

Đối với phương diện giao hữu của nhi tử Mã Thành Đằng chưa từng hỏi qua, đại nhi tử hắn có vòng xã giao rất bình thường.

 

Mã Bằng gật đầu nói: “Ừm, khi thi hương con thấy Xương Hách huynh ngã xuống đất thiếu chút nữa đã bị người ta giẫm lên, lúc đó con vừa vặn ở cạnh huynh ấy bèn thuận thế kéo hắn một cái, sau đó thì có lui tới. Cha, trong này có gì không ổn sao? Tuy rằng Xương Hách huynh nhỏ hơn con một chút, thế nhưng làm người cũng không tệ.” Mã Bằng tưởng là cha muốn can thiệp vào việc hắn kết giao bạn bè. (Lin: từ huynh ở đây không chỉ tuổi tác hay vị thứ mà là cách nói tôn trọng với người bạn.)

 

Nghe xong lời này, tảng đá trong lòng Mã Thành Đằng cũng rơi xuống. Lý do tuy có phần miễn cưỡng, thế nhưng nếu lời đối phương nói đều là thật, sẽ không có vấn đề gì lớn. Đương nhiên, hắn còn phải chờ tin tức tìm hiểu của Mã Viễn.

 

Đến nửa đêm Mã Viễn mới trở về, hắn đưa tin tức dò thăm được cho Mã Thành Đằng: “Lão gia, Trang gia đại cô nương nhân phẩm tướng mạo đều là nhất đẳng, hơn nữa còn là người khôn khéo giỏi giang, chính là tính tình rất mạnh mẽ, có chút không chịu thua kém. Trừ chuyện đó ra, mọi thứ còn lại đều tốt.”

 

Mã Thành Đằng nghe xong vội hỏi: “Không có những thứ khác sao?”

 

Mã Viễn lắc đầu: “Không có, lão gia, nếu có thể định ra hôn sự cho đại thiếu gia, vậy đây chính là phúc phận của đại thiếu gia.” Không những là phúc phận của đại thiếu gia, mà còn là cái phúc của Mã gia. Lão gia và đại thiếu gia đều không am hiểu công việc vặt, cưới về một đại thiếu phu nhân tài giỏi cho người, không phải vừa đúng lúc sao. Còn Trình thị, trực tiếp bị Mã Viễn vứt qua một xó.

 

Mã Thành Đằng gật đầu một cái.

 

Nguyệt Dao đang sửa chữa miêu hồng, nhìn gương mặt Đặng ma ma vui sướng, không cần phải nói nàng cũng biết là chuyện tốt, chuyện thật tốt. Đặng ma ma khoái trá mà: “Cô nương, hôn sự của biểu thiếu gia đã định xuống rồi.”

 

Nguyệt Dao khó hiểu: “Ma ma, không phải trước đó ngươi đã nói chờ biểu ca trúng cử Bành gia mới đồng ý hôn sự này sao. Bây giờ hôn sự được định ra đó cũng là chuyện trong dự liệu, làm sao lại vui mừng đến mức này.”

 

Đặng ma ma lắc đầu: “Cô nương, ứng hôn với biểu thiểu gia không phải cô nương Bành gia, là cô nương của Trang gia.” Về chuyện này Đặng ma ma cũng cảm thấy kỳ quái, thế nhưng cực kỳ rõ ràng kết thân hôn với Trang gia tốt hơn Bành gia nhiều.

 

Nguyệt Dao ngây ngẩn cả người: “Trang gia của cô nương? Người nào Trang gia?” Có thể làm cho cậu đồng ý chắc chắn là môn đăng hộ đối, nhưng đáng tiếc Nguyệt Dao không mấy quen thuộc với những người trong kinh thành.

 

Đặng ma ma cười nói: “Là trưởng nữ của Trung Thư Thị Lang Trang đại nhân, có thể cô nương không biết, mẹ ruột của Trang đại cô nương là đích nữ của Ninh Quốc Công , là huynh muội cùng mẹ với thế tử gia Ninh Quốc Công. Cô nương, lần này đại thiếu gia thực sự đã được làm mối một hôn sự tốt.” Bất kể chuyện có kỳ lạ thế nào, thế nhưng đây đúng là một cửa hôn nhân tốt không thể tốt hơn.

 

Nguyệt Dao há miệng: “Cái gì? Ngươi nói là ngoại tôn nữ của Ninh Quốc Công.” Đề thân với Bành gia đã rất tốt rồi, không nghĩ tới bây giờ lại đề thân với một gia đình tốt hơn Bành gia, đây là có chuyện gì xảy ra? Tốt đẹp quá mức làm cho Nguyệt Dao sinh lòng bất an, Nguyệt Dao không tin thực sự sẽ có đĩa bánh từ trên trời rơi xuống.

 

Đặng ma ma cười đến cả khuôn mặt đều nở hoa, khi phu nhân còn tại thế vẫn lo lắng cho đại thiếu gia, hiện tại đại thiếu gia vừa trúng cử lại vừa có mối hôn sự tốt thế này, còn không làm người ta cao hứng sao.

 

Nguyệt Dao lại không an lòng: “Hôn sự này cậu có cho người đi tìm hiểu rõ ràng hay không, Trang gia đại cô nương gia thế tốt như vậy tại sao lại lựa chọn đại biểu ca? Có phải Trang gia đại cô nương có gì không ổn không?” Ngoại tổ là Ninh Quốc Công, phụ thân là đại quan chính tam phẩm, nếu không phải có gì không ổn vậy chắc chắn là nàng ấy phải được gả vào hào môn vọng tộc, không thể nào chọn trúng đại biểu ca đầu gỗ nhà nàng, theo bản năng Nguyệt Dao cảm thấy trong này có vấn đề.

 

Đặng ma ma một mực vui vẻ, chưa hề suy nghĩ nhiều: “Cô nương cũng chớ gấp gáp, nếu Trang gia cô nương thật sự có gì đó không ổn, cữu lão gia ắt sẽ không bằng lòng. Ngươi nói có đúng hay không?” Hãm hại người nào cũng sẽ không hãm hại đích trưởng tử của mình, đó là nhi tử ruột thịt của mình cũng là người chống đỡ cho gia tộc ngày sau.

 

Nguyệt Dao suy nghĩ một chút, tuy rằng cậu không thích nội vụ. Thế nhưng xử sự bên ngoài chưng từng xảy ra sai lầm gì, bằng không cũng không vững bước lên cao như bây giờ.

 

Đặng ma ma suy nghĩ một chút sau đó nói: “Cô nương, chuyện vui lớn như vậy, cô nương không tiện sang nhà cữu lão gia, lão nô có thể đi. Cô nương người cảm thấy thế nào?” Nếu cô nương lo lắng, vậy hay là bà đi tìm hiểu rõ ràng.

 

Nguyệt Dao vội vàng gật đầu, nàng cũng muốn biết rõ chuyện này rốt cuộc là như thế nào.

 

Buổi tối Đặng ma ma trở về tỉ mỉ nói rõ mọi chuyện với Nguyệt Dao: “Cô nương, Trang gia cô nương kia dáng vẻ dung mạo cả phẩm tính cũng đều rất tốt, hơn nữa còn rất giỏi giang, chẳng qua nghe nói có chút hiếu thắng, tính tình cũng hơi mạnh mẽ. Có người nói Trang gia phu nhân kia không chiếm được nửa phân tốt nào trên tay nàng ấy.”

 

Đặng ma ma cũng chỉ nghe Liễu bà tử nói. Hiện tại Trang phu nhân Bảo thị chính là kế thất, mẫu thân Lỗ thị của Trang cô nương đã mất từ rất nhiều năm trước rồi. Mà Bảo thị là chất nữ ruột thịt của Trang lão phu nhân, biểu muội của Trang đại nhân. Đều nói có mẹ kế thì có cha dượng, mà cái người mẹ kế này còn là cháu gái ruột của Trang lão phu nhân, theo kịch bản thông thường mà nói kế tử cùng kế nữ sẽ bị ức hiếp đến thảm thương. Đáng tiếc nhà mẹ của Trang đại cô nương là phủ Quốc Công, tính tình Quốc Công phu nhân cũng thực cứng rắn, Bảo thị không thể làm gì tỷ đệ hai người được.

 

Sau khi Nguyệt Dao nghe xong liền cười, đối với những gia đình khác tính tình mạnh mẽ của Trang gia cô nương sẽ bị nói là không tốt, thế nhưng ở Mã gia vừa vặn, không những có thể trừng trị được Trình thị, mà còn có thể giúp đỡ cho đại biểu ca. Nguyệt Dao cho rằng Mã Bằng quá thật thà, nếu lại tiếp tục lấy về một người thật thà hệt vậy sẽ không bước được bao xa trên chốn quan trường. Nếu có thể cưới được một người vợ có đức có tài thế này, vậy đây chính là ông trời quan tâm chăm sóc rồi.

 

Đặng ma ma cười nói: “Cô nương, tài văn chương của Trang gia đại thiếu gia rất tốt, lần này cũng trúng cử chung với đại thiếu gia, nghe nói tên đứng vị thứ hai mươi. Về sau cũng là trợ lực lớn cho biểu thiểu gia.” Nhị thiếu gia cùng đại thiếu gia không đồng lòng, chỉ riêng đại thiếu gia một thân một người có phần đơn bạc. Bây giờ cậu em vợ cũng là người có tiền đồ, sau này có thể giúp đỡ phần nào.

 

Nguyệt Dao thật sự có phần hiếm lạ: “Cô nương tốt như vậy sao tới bây giờ còn chưa có người đề thân?” So với đại biểu ca Trang gia cô nương chỉ nhỏ hơn một tuổi, năm nay cũng mười sáu tuổi rồi. Gia thế tốt như vậy, phẩm chất dung mạo đều là nhất đẳng, sao tới giờ còn chưa có hôn sự, việc này thật kì lạ.

 

Đặng ma ma lắc đầu: “Mỗi nhà đều có một câu chuyện khó nói, chậm trễ đến bây giờ mới làm mai làm mối nhất định là có nguyên nhân của nó. Bất quá ta nghe Liễu bà tử nói, hình như là Trang đại thiếu gia nhìn trúng biểu thiểu gia, tình huống cụ thể như thế nào, Liễu bà tử cũng không rõ ràng lắm.”

 

Nguyệt Dao nghe xong lấy làm lạ: “Là chính Trang đại thiếu gia nhìn trúng biểu ca? Nhìn trúng biểu ca cái gì nha?” Tướng mạo biểu ca bình thường, cách từ anh tuấn xa mười vạn tám ngàn dặm; bản thân lại thành thật hàm hậu quá mức, nói khó nghe chút chính là hiền như khúc gỗ; tài hoa cũng không xuất chúng, đơn giản mà nói chính là một người qua đường. Nguyệt Dao không hiểu được Trang gia thiếu gia nhìn trúng điểm gì ở biểu ca. Nhưng nếu nói người ta có ý đồ gì đó là việc không thể nào. Trang gia đại cô nương chính là ngoại tôn nữ của Quốc Công gia, mặc kệ là so sánh từ phương diện nào, thì việc Trang đại cô nương đính hôn với biểu ca, chính là gả thấp, gả đến có phần ủy khuất..

 

Đột nhiên sắc mặt Nguyệt Dao thay đổi: “Sẽ không phải là Trang gia đại cô nương có gì không ổn chứ?” Đừng nói là có tương tư tình cảm bí mật trao thân với ai đó, rồi lại tìm đại biểu ca gánh trách nhiệm, cái này chính là gài bẫy đại biểu ca. Nguyệt Dao có suy nghĩ như vậy, cũng là bởi vì khi ở am ni cô nàng đã nghe qua quá nhiều chuyện như thế. Thông thường đại hộ nhân gia mà xảy ra chuyện như vậy, liền bưng bít tìm người gả cho, khiến người ta phải nhận oan uổng lớn.

 

Sắc mặt Đặng ma ma cũng trở nên xanh mét, không phải là bà hoài nghi thanh danh Trang cô nương có gì không hay, mà là bị ý nghĩ của Nguyệt Dao dọa sợ: “Cô nương lại nói mê sảng gì đây! Tuy rằng tính tình Trang gia đại cô nương có chút mạnh mẽ, thế nhưng danh tiếng cực tốt. Lại có thêm Trang đại nhân và cữu lão gia làm quan cùng triều, nếu làm chuyện như vậy, coi như không phải là kết thân mà là kết thù.” Cũng không biết có phải cô nương bị chuyện lần trước ảnh hưởng hay không, làm sao có thể suy nghĩ theo chiều hướng dơ bẩn như vậy.

 

Nguyệt Dao lập tức ngượng ngùng: “Ma ma, ta sai rồi.” Nàng đúng là bị ảnh hưởng, nếu không cũng sẽ không liên tưởng phong phú như vậy.

 

Nguyệt Dao không biết chân chính nhìn trúng Mã Bằng không phải Trang gia đại thiếu gia, mà là Trang gia đại cô nương, Trang Nhược Lan.

 

Trang gia đại cô nương quay sang nhìn sắc mặt buồn bực của đệ đệ nói: “Đệ trông thì thấy chướng mắt việc Mã gia nội viện hỗn loạn, nhưng ta lại nhìn trúng những thứ này..”

 

Đối mặt với vẻ nghi ngờ không giải thích được của đệ đệ, Trang Nhược Lan cười nói: “Đệ là nam nhi nên không biết nỗi khổi của người làm tức phụ, càng không biết hầy hạ bà bà có bao nhiêu đau khổ. Nếu bà bà tốt cuộc sống coi như hoàn hảo hơn một chút, nếu đụng phải một người xảo quyệt, coi như ta có sinh ra cao quý thì như thế nào, còn không phải sẽ bị dùng hiếu đạo chén ép gắt gao như nhau cả sao. Đều nói chịu quá mười năm làm tức phụ sẽ được thành bà bà, ta cũng không muốn hầm nhừ mình mười năm rồi thành bà bà, nếu như vậy ta tình nguyện không lấy chồng.” Trang đại cô nương nói những lời này là xuất phát từ cảm xúc. Mẫu thân nàng sinh ra cao quý, gả cho phụ thân là Trạng nguyên lang, ban đầu cũng coi như là trai tài gái sắc. Thế nhưng vốn tổ mẫu nhìn trúng chất nữ nhà mình, lúc trước định bụng cưới chất nữ về làm tức phụ, kết quả cha lại cưới nương, phá vỡ bàn tính như ý của tổ mẫu.

 

Tổ mẫu cho rằng là do nương sáp một gậy vào chặn ngang tính toán của bà, khiến nương nàng phải chịu ủy khuất khắp nơi, thậm chí bởi vì sinh con đầu là nàng liền nhét thêm người vào phòng phụ thân, mà cha nàng tự xưng mình là hiếu tử, chỉ khiến nương nén giận. Nương vì tranh chút khẩu khí mà chưa tới một năm lại mang bầu đệ đệ, sinh ra đệ đệ thân thể cũng theo đó mà xấu đi, nếu không sẽ không qua đời sớm như vậy. Mà phụ thân giữ hết một năm hiếu đã lấy Bảo thị về nhà.

 

Trang Xương Hách không thể nào hiểu được ý nghĩ của tỷ tỷ: “Mã gia loạn thành một đoàn, Trình thị nổi danh không có quy củ trong kinh thành, tỷ tỷ gả đi sẽ chịu ủy khuất.”

 

Trang Nhược Lan cười nói: “Đệ thật là ngốc, nếu Trình thị là người được người ta  khen ngợi ta mói không lấy chồng. Trình thị vốn là kế thất, lúc trước từng mưu hại Mã gia đại thiếu gia, sau này cũng không thể nhúng tay vào chuyện của hắn. Mà Trình thị có thể xách thanh danh của mình chơi đùa tới tệ hại như vậy, có thể thấy được đó chính là người ngu xuẩn. Đệ đệ, vị kế mẫu kia của chúng ta chính là một người thông minh, tranh đấu với nàng nhiều năm như vậy cũng làm ta hết hơi hết sức, ta không muốn đấu nữa.”

 

Sau khi mẫu thân qua đời, ngoại tổ mẫu giận dữ, nhận huynh muội bọn họ về phủ Quốc Công nuôi tám năm. Tám năm kia phụ thân vẫn luôn nhậm chức ở bên ngoài, Bảo thị đi theo bên cạnh, còn sinh cho phụ thân một nữ hai tử, cho nên sau khi trở về phụ thân cũng có phần xa cách với tỷ đệ bọn họ. Đệ đệ hoàn hảo, dù sao cũng là đích trưởng tử, thông minh lanh lợi lại chăm chỉ hiếu học, rất được phụ thân thích, đối với đệ đệ cũng là dụng tâm bồi dưỡng. Thế nhưng với người lớn lên có vẻ ngoài giống mẫu thân là nàng đây dù là đích trưởng nữ cũng không thích gặp mặt, hơn nữa mấy năm nay nàng và Bảo thị không hợp nhau, lại còn ba lần bốn lượt làm trái thậm chí ngỗ nghịch hắn, càng ngày phụ thân càng không chú ý tới nàng, cho nên đem chuyện hôn sự của nàng giao cho Bảo thị.

 

Bảo thị rất muốn hứa hôn cho mình với cháu trai nhà mẹ đẻ, tổ mẫu ở lão gia đương nhiên tán thành hai tay, thậm chí còn viết thơ cho phụ thân, để phụ thân đồng ý hôn nhân này. Phụ thân không đồng ý, tổ mẫu liền dứt khoát đưa nùười tới kinh thành. (Lin: lão gia ở đây có nghĩa là quê nhà, hay nguyên quán mà chúng ta vẫn biết chứ không phải lão gia kia đâu nha. Toàn chương này từ “lão gia” này còn được nhắc tới vài lần nữa, mọi người đừng nhầm lẫn :D.)

 

Nàng vừa nghe biểu ca kia ngay cả cái công danh là tú tài cũng không có thì đã chẳng quan tâm. Một người mười sau tuổi ngay cả cái danh vị tú tài cũng không thi nổi, người như vậy nếu không phải kẻ chơi bời lêu lổng chính là người ngu ngốc. Bảo thị muốn gả nàng cho cái người coi là tam biểu ca này đơn giản chính là muốn nhục nhã nàng; còn tổ mẫu muốn nàng gả cho tam biểu ca nhưng thật ra là nhìn trúng đồ cưới phong phú của nàng, định dùng đồ cưới ấy trợ giúp Bảo gia.

 

Mấy năm nay nàng và Bảo thị vẫn luôn bị vây trong một tuyến đường cân đối tới vi diệu, hai người ai cũng không chiếm được tiện nghi của nhau. Mà trước kia nàng chủ yếu phòng bị Bảo thị sẽ dạy hư đệ đệ, bây giờ đệ đệ cũng đã trưởng thành cũng không còn lo lắng. Ban đầu nàng cũng không muốn đấu với Bảo thị, thế nhưng chính là Bảo thị không nghĩ buông tha nàng, còn nhận một người khiến người ta ghét bỏ tới như vậy cho nàng, thậm chí còn vì người nọ chế tạo không ít cơ hội.

 

Bảo thị còn tưởng rằng nàng chưa từng thấy nam nhân, nhìn thấy một người dáng dấp không sai tự xưng là phong lưu tiêu sái lại thêm lời ngon tiếng ngọt của nam nhân thì trái tim sẽ trở nên u mê ngu muội, thật đúng là quá tức cười mà. Chẳng qua đối với thủ đoạn của Bảo thị, cũng khiến cho nàng chán ghét tới cực điểm.

 

Bảo thị muốn mùng một, nàng liền làm mười lăm. Nén giận không phải là từ trước đến nay của nàng, nàng muốn gậy ông đập lưng ông. Bảo thị nói biểu ca cùng biểu muội thân càng thêm thân, vậy được nàng sẽ thanh toàn cho nguyện vọng của Bảo thị, biểu ca biểu muội một nhà thân.

 

Vì thúc đẩy chuyện này, nàng chấp nhận bỏ đi hai quân cờ trọng yếu mà mình đã xếp vào bên cạnh Bảo thị cùng với cái muội muội tốt kia của mình. Chẳng qua có thể xé xuống lớp mặt nạ ngụy trang kia của Bảo thị, lột ra vẻ mặt tâm thần cuồng loạn của bà ta xem một lần, mất hai quân cờ mật cũng đáng.

 

Bảo thị muốn gả nàng cho cháu trai, đó là vì muốn hạ nhục nàng, còn đứa cháu này là dạng người gì trong lòng bà ta vô cùng rõ ràng, làm sao có thể chấp nhận gả nữ nhi cho hạng người vô năng này, đương nhiên cắn chết không thừa nhận. Thế nhưng nàng đã bỏ ra cái giá lớn như vậy, há có thể cho phép Bảo thị không giữ lời hứa.

 

Phụ thân là người cực kỳ yêu thích thể diện, nếu chuyện đã ra rồi mà còn không đính hôn, vậy thanh danh của hắn sẽ bị hao tổn. Phụ thân là hiếu tử không giả, nhưng tiền đồ mới là thứ hắn coi trọng nhất, chỉ vì một nữ nhi như thế mà chấp nhận phá hủy thanh danh lại còn ảnh hưởng tới sĩ đồ của hắn, chắc chắn hắn sẽ không đồng ý. Cho nên vì danh tiếng, nữ nhi sao buông tha thì buông tha. Phụ thân lấy tốc độ nhanh nhất định ra hôn sự này. Vì thế, Bảo thị hận nàng thấu xương, mỗi lần nhìn nàng đều hận không thể một ngụm nuốt chết nàng.

 

Phụ thân biết được trong chuyện này là nàng lửa cháy thêm dầu, cũng hết sức thất vọng về nàng, đối với chuyện của nàng vung tay mặc kệ, hôn sự cũng giống vậy bỏ mặc. Bảo thị hận không thể gả nàng cho một tên ăn mày. Hôn sự vẫn kéo dài, thoáng chốc thì kéo tới hoa linh. Cái này đã chọc giận ngoại tổ mẫu. Bởi vì mẫu thân mất sớm, ngoại tổ mẫu vẫn rất không vừa lòng về phụ thân, thấy phụ thân vẫn chậm chạp không nói tới hôn sự của nàng lại càng bất mãn tới cùng cực.

 

P/s: chương này dài thật dài, dài bằng ba lần những chương bình thường tam thời up nửa chương . Edit mãi mới xong, quáng gà rồi nên thôi khỏi beta, có gì sai sót xin bà con thông cảm và thông báo cho.

1 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận