NVKT – Chương 8

0
415

Chương 8: Đại ca, chào anh em là tiểu đệ (bốn)

 

【Đinh! Thực sự không thể nhìn được dáng vẻ của diễn viên ngày càng xanh xao vàng vọt, bản hệ thống biếu tặng một viên thập toàn đại bổ cô đặc nằm ngoài mức quy định trò chơi, người chơi có sử dụng liền hay không? Chỉ có một lựa chọn là yes không có lựa chọn thứ hai.】

“. . .”

 

【Người chơi lựa chọn thành công, chúc người chơi sớm ngày hoàn thành nhiệm vụ. Nhớ kỹ chấm cho hệ thống điểm khen thưởng.】

 

Tuy rằng bình thường hệ thống không thế nào làm việc của con người, thế nhưng Tần Hạo không thể không thừa nhận cái gọi là thập toàn đại bổ hoàn nén áp súc này vẫn rất hữu dụng, sau khi ăn xong cả người nhẹ nhàng khoan khoái hơn rất nhiều.

 

Thật ra sinh hoạt mỗi ngày của Tần Hạo đều rất có quy luật, ăn bữa sáng, chờ người, ly sữa bò nóng, bị ôm lên giường, tuy rằng không hài lòng bị người nào đó bắn, thế nhưng ngoài tần suất tình dục ra thì không có cái gì khác làm cho anh đặc biệt tức giận.

 

Hôm nay sau khi làm xong Tần Hạo mở to hai mắt, bất đắc dĩ nhìn Trần Khải đã ngủ ở bên người, nghĩ thầm vị đại ca này, rốt cuộc là vì sao tinh lực của hắn ta lại tràn đầy như vậy?!

 

Cảm nhận được hơi thở người trong lòng, Trần Khải mở mắt có chút ân cần hỏi han: “Làm sao vậy? Chỗ đó không thoải mái?!”

 

Xin hỏi vì sao những diễn viên này lúc nào cũng nói trực tiếp vậy? Vẻ mặt Tần Hạo đỏ như máu: “Không có gì.” Tần Hạo nhỏ giọng trả lời thân thể lại rụt vào trong lồng ngực Trần Khải.

 

Trần Khải xoa xoa mái tóc Tần Hạo, hôn trán của hắn một cái nói: “Gần đây tôi bề bộn nhiều việc, lạnh nhạt với em, ngày mai đúng lúc tôi nghỉ ngơi, chúng ta cùng ra ngoài đi dạo đi. Có lẽ em ở trong nhà mấy ngày nay cũng ngột ngạt phát chán rồi.”

 

Mỗi ngày vận động pít-tông một lần Khải đại ca anh còn dám nói anh bỏ mặc bố đây sao? Quỳ gối cầu xin anh, anh lạnh nhạt tôi nhiều hơn nữa đi, trong lòng Tần Hạo nghĩ như vậy, ngoài mặt lại mang dáng vẻ của một cục cưng ngoan ngoãn nói: “Ừm, cảm ơn anh Khải.” Cũng khó nói ngày mai là có lẽ là cơ hội làm tăng độ yêu thích ấy chứ.

 

Ngày tiếp theo, Trần Khải thực hiện hứa hẹn mang Tần Hạo đi xung quanh chơi, ở trong mắt Trần Khải lúc này Tần Hạo giống như đứa bé không chịu lớn, chạy loạn khắp nơi, thấy cái gì cũng tò mò. Nhìn thấy kẹo que loại cực lớn nói cái gì cũng muốn mua cho bằng được, nhét đầy vào trong miệng mà ăn, vẫn còn ngốc ngếch mua thêm cái nữa, nói trong miệng đủ bảy sắc cầu vồng thì trời sẽ không phủ mây mù âm u. Thấy bộ dáng này của Tần Hạo khóe miệng Trần Khải nâng lên.

 

Rốt cuộc đại ca hắn đã nở nụ cười, Tần Hạo đỏ mắt chờ mong tiếng nhắc nhở độ hảo cảm gia tăng, lại không thấy hệ thống đưa ra bất kỳ phản ứng nào. Chính mình giả bộ ngốc nghếch làm giếng sâu ướp lạnh suốt một ngày, không có công lao cũng có khổ lao chứ! Không có khen ngợi an ủi cổ vũ như thế này rất không tốt, thật sự.

 

Tần Hạo bắt đầu thấy mất mát, dọc đường kế tiếp tâm trạng bắt đầu rầu rĩ không vui, Trần Khải ở một bên phát hiện sắc mặt của tiểu tình nhân không tốt, tiến lên vỗ vỗ vai hỏi: “Sao vậy? Tâm tình không tốt?”

 

“Ah, không có gì chính là nhớ tới mấy người anh em tốt mà thôi.” Tần Hạo vừa nói vừa nhìn về phía phương xa hai mắt không hề giao nhau.

 

Nghe vậy Trần Khải đau lòng một trận, ôm Tần Hạo vào trong ngực nhẹ giọng dỗ dành: “Bọn họ có người anh em tốt như em đã là may mắn rồi.”

 

Tần Hạo Gật đầu vùi vào trong lòng của Trần Khải, hai người dừng lại như vậy một lúc lâu, cũng không chú ý ánh mắt những người xung quanh.

 

“Đại ca không tốt rồi!” Đang lúc hai người tiếp tục nhàm chán dính chặt vào nhau một tên thuộc hạ chạy tới trước mặt Trần Khải gọi.

 

Trần Khải nghe vậy nhíu chặt lông mày, nhận lấy đao trong tay người nọ, nghe hắn ta nói hết lời, đại khái ý tứ trong lời nói của người nọ đó là kẻ thù Trần Khải dẫn người tới.

 

“Anh Khải, em đến bảo vệ anh!” Tần Hạo giãy ra khỏi vòng ôm của Trần Khải, cất lời thề son sắt.

 

Trần Khải gật đầu mỉm cười, ở trong mắt hắn đứa bé này vẫn là người cần được bảo vệ, cũng không xem lời này là thật, lôi Tần Hạo chạy đi, lúc này góc đường bên kia truyền đến tiếng động đánh nhau.

 

Hai người chạy một hồi, bỏ đám người phía sau rất xa, vốn tưởng rằng an toàn lại phát hiện trước mắt xuất hiện một đám người khác. Trần Khải khẽ cắn môi, bây giờ có chạy cũng không chạy được rồi chỉ có thể kiên trì chống đỡ. Đứng lại giữa sóng người, ánh đao dày đặc lóe ra. Trong tay Trần Khải chỉ có một thanh đao, dưới ánh đèn ne-on xanh xanh đỏ đỏ chiếu rọi lóe nên ánh sáng rực rỡ.

 

Theo tiếng bước chân lộn xộn, một đoàn côn đồ từ bốn phía tuôn ra giữa đường phố, bao quanh hai người. Trần Khải nheo mắt lại nhìn tên cầm đầu, nhấc chân đá vào trên mặt của hắn.

 

Người nọ ôm lỗ mũi chảy máu căm hận nhìn Trần Khải, nổi giận gầm lên một tiếng: “Giết!” Mệnh lệnh truyền xuống, tất cả mọi người đồng loạt xông lên.

 

Trong nháy mắt, hai người đã bị sóng người nuốt mất. Trần Khải dẫn đầu bước một lên bước xông ra, dùng cơ thể đánh về phía hai tên côn đồ trước mặt ở bên phải, tiếp đó dùng cánh tay phải chặn cổ của bọn họ lại, sau đó hung hăng chém một đao ngay bụng bọn hắn, sau cùng đẩy bọn chúng về phía đồng bọn đang chạy tới từ phía sau.

 

Nhân cú đẩy này, Trần Khải thừa cơ tiếp tục dùng thủ đoạn cũ đánh về phía bên trái, đá lui một tên lưu manh, lại cầm đao đâm vào người một tên khác.

 

Tất cả những thứ này đều làm rất đột ngột, hơn nữa nhanh tới không thể tưởng tượng nổi, cho nên chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Trần Khải cũng không bị người ở bên cạnh hay phía sau đánh lén.

 

Bất quá bọn hắn phản ứng lại rất nhanh, gào thét tiếp tục xông về phía Trần Khải.

 

Lúc này Trần Khải đang muốn hạ thủ với mục tiêu thứ năm, nhưng tiếng hét hò phía sau càng lúc càng lớn, hắn bất đắc dĩ nhanh chóng xoay người, vung đao chặn đánh.

 

“Keng!” Lưỡi đao chạm vào nhau, hai tia lửa lóe lên. Hai thanh dao bầu (dao bầu: dùng để chặt cây) sắc bén, lực va chạm cực lớn khiến cổ tay cầm đao của Trần Khải trầm xuống, gần như không nắm được. Lúc này càng nhiều nguy hiểm từ xung quanh ddang theo đó tới gần.

 

Trần Khải điên cuồng vung đao đánh về phía hai người kia, thanh đao chém vào bụng họ, bởi vì trọng tâm bọn họ vốn bất ổn, miễn cưỡng bị hắn vung đao đẩy lùi về sau bảy, tám bước. Chỉ chú ý tới hai người trước mắt, Trần Khải không có biện pháp chú ý đến người phía sau được nên liên tiếp bị chém mấy đao, máu me đầm đìa. Vết thương giống như kích phát tiềm năng của Trần Khải vậy, động tác của hắn càng lúc càng nhanh, càng ngày càng mạnh mẽ.

 

Mấy phút sau, trên mặt đất rải rác những cơ thể đang trở mình quằn quại, kêu gào đau đớn.

 

Nhìn tình thế trước mắt Tần Hạo cảm khái, Trần Khải lúc này trông thật là giống Chiến Thần mà, người nhiều như vậy lại mới chém hắn có mấy đao, hơn nữa hắn còn phải lo lắng chăm sóc cho người bên cạnh mình. Tuy rằng bản thân mình cũng ở một bên hành động nhưng so sánh với Trần Khải, mình thật sự chả khác gì đứa bé vừa học đi ah, quả nhiên là tiểu thuyết hắc đạo, diễn viên có thần lực mà!

 

Tần Hạo oán thầm lại thấy đoàn người dần dần thưa thớt bèn thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

 

Lúc này, một người đàn ông mặc âu phục phẳng phiu đi lên trước, trong tay hắn cầm một con dao bầu sạch sẽ. Nhếch miệng nở nụ cười tà ác nói: “Trần Khải, nên kết thúc rồi.”

 

Dứt lời người nọ vung đao tiến lên, Trần Khải đang triền đấu với vài tên côn đồ khác, không hề phát hiện bên này đột nhiên xuất hiện thêm một người khác. Tần Hạo ở bên cạnh mắt thấy đao kia sắp bổ vào Trần Khải, thầm nghĩ không tốt bây giờ hắn ta vẫn chưa thể chết được, nhiệm vụ của mình còn chưa hoàn thành! Bèn dứt khoát nhảy tới bên cạnh Trần Khải dùng chính mình thay hắn cản một đao.

 

“A!” Đau đớn dữ dội làm Tần Hạo nhịn không được mà kêu to lên, mẹ nó hệ thống đâu? Cho bố mày cái gì để giảm đau đi!

 

Người đàn ông mặc âu phục nhìn thấy có người phá hư chuyện tốt của mình, trong lòng phẫn hận lại vung đao chém Tần Hạo thêm vài phát.

 

Trần Khải vừa quay người liền nhìn thấy Tần Hạo cả người đầy máu tươi trong lòng lộp bộp một cái, cầm đao chém đứt cánh tay người kia, che chở Tần Hạo ở sau lưng.

 

Lại chém giết thêm một lúc lâu, cứu binh cuối cùng cũng tới, Trần Khải sớm đã không có lòng dạ nào ham chiến mà ôm Tần Hạo qua một bên đau lòng nhìn anh ý thức mơ hồ nói: “Em không sao chứ, em mau tỉnh lại!”

 

“Anh Khải, hình như tôi không được rồi!” Ngươi có thể cho ta 20 điểm cảm tình không hả?

 

“Không có chuyện gì, không phải sợ, anh sẽ không để em xảy ra chuyện gì, vì sao, vì cái gì mà em lại ngốc nghếch chạy tới đỡ một đao kia thay anh chứ?”

 

“Vì cái gì? Bởi vì anh Khải là người anh em của tôi, hơn nữa là vì tôi yêu anh!” Tần Hạo cố sức giơ bàn tay tràn đầy máu tươi của mình lên, vuốt ve khuôn mặt của Trần Khải, mấy giây sau hai tay dần dần không còn sức lực chậm rãi buông xuống.

 

【Đinh! Hệ thống nhắc nhở độ hảo cảm của mục tiêu công lược tăng thêm 20, tổng cảm tình đạt được 100. Người chơi đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ này. Sắp tới sẽ tiến vào quyển kế tiếp.】

 

Yeah! Hoan hô đi, cuối cùng ăn mấy đao này cũng không chịu không rồi, giả bộ không có mất không mà! Trong lòng Tần Hạo ấm áp, sau đó đã chết rồi!

 

Nghe lời Tần Hạo nói, nhìn bàn tay anh chậm rãi hạ xuống, Trần Khải ôm chặt anh vào trong ngực, nước mắt chảy xuống gò má. Người này rõ là quá ngu ngốc mà! Mình đâu phải người tốt, anh ta lại có thể vì mình làm tới như vây! Tôi tuyệt đối không để anh chết!

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận