NVKT – Chương 7

0
515

Chương 7: Đại ca, chào anh em là tiểu đệ (ba)

Từ sau ngày ấy, Tần Hạo thật sự ở lại chỗ của Trần Khải, tiến hành nhiệm vụ tăng độ yêu thích hàng ngày. Mỗi sáng sớm anh đều có thể chạy tới cửa phòng Trần Khải đưa cho hắn một ly sữa tươi và quả trứng chần nước sôi. Buổi tối lại yên lặng ngồi trên ghế sa lon chờ Trần Khải trở về mang cho hắn một ly sữa tươi ấm nóng.

Theo cách nhìn của Tần Hạo anh không chỉ là mẹ tốt vợ hiền nữa, mà đã sắp tiến bước theo nhịp làm mẹ Trần Khải luôn rồi! Cứ như vậy anh dựa vào tâm tình trạng thái của một người mẹ nuôi con trai mà đối xử với Trần Khải, trong vài ngày đầu độ thiện cảm quả thật tăng lên 15 điểm, thế nhưng gần đây Tần Hạo phát hiện việc tiến công chiếm đóng bằng phương pháp làm mẹ hiền không mấy hiệu nghiệm. Sau khi điểm cảm tình dừng lại ở mức 55 vẫn chưa từng tăng thêm.

Ta điên mất thôi, hệ thống ngươi đã chết rồi hay sao, nói rõ ràng xem độ hảo cảm đã đi nơi nào cả rồi? Anh bất đắc dĩ nằm úp sấp trên ghế sa lon chờ Trần Khải trở về, trong lòng Tần Hạo hết sức buồn bực!

Buổi tối, Trần Khải mang theo một thân mùi rượu, được đàn em thân tín đỡ về biệt thự, khi đi qua trước mặt Tần Hạo thì dừng bước. Anh chàng đã ngủ trên ghế sa lon rồi, trong sách Tần Hạo vốn là người có khuôn mặt luôn vui vẻ ngọt ngào, hơn nữa lúc này ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu nghiêng lên khuôn mặt của anh càng làm lộ ra một loại vẻ đẹp mông lung.

Trần Khải cũng không phải loại đàn ông tốt đi muộn về sớm gì, lộ trình mỗi ngày của hắn đều không chừng, bình thường khi hắn về tới nơi thì trời cũng đã hừng đông, thế nhưng mặc kệ hắn về muộn bao nhiêu thì chỉ cần hắn bước vào trong nhà, đều có thể thấy Tần Hạo tựa vui sướng như đứa bé cuộn mình ở trên ghế sa lon chờ đợi mình, sau đó đưa cho hắn ly sữa tươi ấm nóng, cho dù mệt mỏi hai mí mắt có mở không ra cũng chưa từng có một câu oán hận.

Dần dần Trần Khải bắt đầu quen với cảm giác này, nó giống như người vợ hiền ở nhà đợi chồng mình đi ra ngoài làm việc chưa về. Hơn nữa Tần Hạo quả là người hiểu biết có chừng có mực, sẽ không hỏi nhiều chuyện không nên hỏi, tên nhóc này như vậy thật biết điều, hắn thích.

“Anh Khải, anh về rồi?!” Trong lúc ngủ mơ Tần Hạo dường như cảm giác được có người đang nhìn mình chăm chú, anh chậm rãi mở mắt,nhìn thấy trong ánh mắt của Trần Khải trước mặt mang theo ba phần men say bảy phần dục vọng quả thật làm cho anh càng thêm hoảng sợ.

Trần Khải gật đầu, ngồi xuống bên cạnh nhìn thiếu niên Tần Hạo, giơ tay lên vẫy lui những nùười khác, trong phòng khách to lớn chỉ còn hai người Tần Hạo và Trần Khải.

Có một loại cảm giác không tốt quanh quẩn trong đầu Tần Hạo “Anh Khải, anh uống nhiều rượu như vây, nhanh đi nghỉ ngơi đi.” Anh đứng dậy chuẩn bị nâng Trần Khải trở về phòng của hắn, lại thấy Trần Khải không hề có một chút suy nghĩ muốn động đậy một tí nào, trong lòng hơi hồi hộp, bầu không khí thế này thật không bình thường chút nào, Tần Hạo lúng túng cười cười nói rằng: “Anh Khải, em vào phòng bếp tìm xem có thứ gì dùng để giải rượu được hay không.”

Tần Hạo nói xong chuẩn bị đứng dậy rời đi, lại bị Trần Khải kéo vào trong lòng. Nhìn người bị mình ôm vào lòng có chút mê man kia trong tim Trần Khải nổi lên ý nghĩ muốn chơi đùa một chút, lấy ngón tay nâng cằm của người trước mắt lên, nhìn thấy trong mắt hắn có vẻ bối rối khóe miệng không khỏi nhếch lên.

” Anh Khải? Em cũng là đàn ông mà! Giống như anh vậy! Tần Hạo sửng sốt, nhìn Trần Khải, trong lòng anh khó chịu một hồi, anh Khải à, anh say rượu loạn, tính hay gì gì đó là không tốt đâu nhé, thật đấy. Bản thân anh chỉ muốn làm cho vị đại ca này yêu mình thôi, không hề có ý nghĩ bị áp ở dưới hay gì đâu ah!

Trần Khải cứ như không nghe được lời Tần Hạo nói tiếp tục đè lên người anh, nhẹ giọng nói bên tai Tần Hạo: “Chú nói anh đối xử với chú như thế nào?”

“Tốt, anh Khải đối xử với đàn em như em quả thật là tốt không còn gì để nói ạ.” Người bên cạnh có chút hơi men say, Tần Hạo không dám nói gì không tốt.

“Ừ, vậy chú không tính báo đáp anh sao?” Trần Khải lại gần khuôn mặt Tần Hạo thêm chút nữa.

Ôi chao anh trai à, tôi đã cứu mạng anh mà, anh tốt với tôi đó chẳng phải là điều dĩ nhiên sao? Tần Hạo oán thầm trong lòng ngoài miệng cũng không dám hó hé như vậy, chỉ nói: “Anh tốt với em như vây, em đương nhiên phải báo đáp ơn nghĩa, chỉ là đàn em như em đây không có bản lĩnh gì thật sự không biết nên đền đáp anh như thế nào!”

Trần Khải vừa nghe vậy liền cười, cả người nằm trên người Tần Hạo nói: “Không thử một chút làm sao có thể biết mình không có tác dụng gì kia chứ?”

Anh trai à, anh làm ơn cách xa tôi ra chút đi, hai ta đều nên . . . Tần Hạo tiến hành tự thôi miên chính mình, anh không muốn nhìn thẳng vào cảm giác trong mắt Trần Khải. Trần Khải nhìn anh nhắm tịt hai mắt lại, đôi môi hết mở ra lại đóng lại trông vô cũng đáng yêu, hắn nhịn không được mà dán môi mình lên đấy, bốn cánh môi dính vào nhau.

Bị đùa giỡn? Tuy nói mục tiêu của chính mình là phải làm Trần Khải bị uốn cong, nhưng mà dù thế nào đi nữa thì người này cũng không thể ỷ vào việc mình có hào quang nam chính mà Bá vương ngạnh thượng cung mình ah! Trạng thái này không tốt chút nào, hệ thống em gái nhà mi, mi chưa từng nói nam chính sẽ trêu ghẹo người khác đấy! Tần Hạo gọi hệ thống xuất hiện, nhưng mà tên hệ thống này cũng biết giả chết rất đúng lúc.

Trần Khải nhìn Tần Hạo ở trong lòng có chút sững sờ cười cười, ghé vào lỗ tai hắn nhẹ giọng nói: “Cưng thật không có bày tỏ gì với anh sao?”

Tần Hạo nghe mà sửng sốt, phải tỏ vẻ thế nào? Uyển chuyển hay thấp giọng rên rỉ, ngâm nga, hay là duỗi hai tay ra chủ động ôm lấy hắn ta? Bố đây không làm được mà, vứt đi!

Nhìn dáng vẻ người trước mặt ngơ ngác chưa trải sự đời trong lòng Trần Khải lại vui vẻ hơn vài phần, hai tay bắt đầu ở chạy loạn khắp người Tần Hạo, mặc cho Tần Hạo nhún nhường đẩy ra như thế nào cũng không khiến cho hắn rời khỏi người anh.

Một đại đội cua đồng bò qua.

Giữa trưa ngày thứ hai, lúc Tần Hạo tỉnh lại đã là xế trưa, bản thân ngày hôm qua bị làm hôn mê choáng váng trong phòng khách, làm sao trở về phòng ngủ anh thật không biết chút nào mà cũng không muốn biết, cả người đau nhức khiến anh rất bất đắc dĩ nơi phía sau * truyền tới cảm giác lại càng làm cho anh coa kích động muốn giết người, anh rốt cuộc cũng biết tác dụng của mình là cái gì rồi, lại bị đè ép nữa! Vẻ mặt Tần Hạo xung máu.

【Keng! Độ hảo cảm của mục tiêu công lược tăng thêm 20. Xét thấy mỗi lần người chơi tới một thế giới mới đều sẽ có một cơ thể mới, cho nên mỗi lần đều sẽ có cảm giác tiêu, hồn như vậy đầu tiên vậy nha. 】

“. . .” Hệ thống anh làm ơn tha cho tôi đi, tôi không chịu nổi nữa rồi. Hai mắt Tần Hạo đẫm lệ mờ mịt nhìn lên trần nhà, thật thê thảm, thật dễ bị thương! Vì sao lần nào người chịu thương tích đều là mính kia chứ? Việc nàu quá không công bằng mà!

“Em đã tỉnh?” Khi Tần Hạo đang nhìn trần nhà kể khổ, Trần Khải đã từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy dáng vẻ đờ ra của Tần Hạo liền bước lên xoa xoa tóc của anh.

Tần Hạo liếc nhìn cơ thể vẫn còn mặc đồ tắm của Trần Khải rồi vội quay đi, thật sự anh không muốn nhìn hắn ta vào lúc này.

“Làm sao vậy? Vẫn còn xấu hổ sao?” Nhớ tới dáng vẻ bướng bỉnh của Tần Hạo tối hôm qua, mặc cho bản thân mình có làm thế nào anh cũng không chịu kêu ra tiếng nào. Ngược lại cũng là người vô cùng có khí phách, nghĩ tới đây Trần Khải lại có thêm mấy phần cảm tình với Tần Hạo.

Tần Hạo nghe hắn nói như thế, lập tức hận không thể giết chết Trần Khải. Anh Khải, từ đâu mà anh có đủ tự tin như vậy? Bố đây chỉ không muốn gặp anh mà thôi!

Trần Khải thấy Tần Hạo không nói gì chỉ cho rằng anh còn đang giận dỗi ngược lại không nghĩ tới chuyện gì, đi ra ngoài bảo người giúp việc lấy cho Tần Hạo ít cháo loãng, lại tự mình bưng qua đút cho Tần Hạo/

Vào phòng Trần Khải đẩy một cái người còn đang buồn bực nói: “Em có đói bụng không, ăn chút gì đi.”

Tần Hạo nghe vậy dứt khoát chôn đầu mình vào chăn.

“Tôi nói cho chú ăn một ít! Chú nghe mà không hiểu hay sao?” Trần Khải thấy anh không trả lời lại mình, giọng nói hơi hơi biến đổi. Thỉnh thoảng hắn có thể dễ dàng tha thứ cho bạn giường chưa quen thế nhưng tuyệt đối không cho phép người khác ầm ĩ quá dài.

Tần Hạo đang nằm lỳ ở trên giường nghe được tiếng nói này chỉ biết người nào đó lại muốn hóa đen rồi, mặc kệ thế nào thì hiện tại hắn ta vẫn lớn nhất, đắc tội nam chính lẽ trời khó tha thứ mà! Tuy nói trong lòng anh có phần buồn rầu, nhưng Tần Hạo vẫn phải vội vàng ngồi dậy, chịu đựng đau nhức toàn thân quay sang nói với Trần Khải rằng: “Đại ca anh thật quan tâm tới em, em thật sự cảm động đến rơi nước mắt rồi!”

Nhìn hai mắt Tần Hạo đỏ lên, Trần Khải vướt ve mái tóc của anh rồi đút cháo tới tận miệng anh: “Em là lần đầu tiên, ăn chút đồ nhẹ sẽ tốt hơn.”

Khuôn mặt Tần Hạo đen lại, miễn cưỡng há miệng húp thìa cháo của Trần Khải rồi nở nụ cười.

“Ngoan ngoãn ở nhà dưỡng thân thể, anh có việc phải ra ngoài.” Thấy anh ăn cháo xong, Trần Khải mới hài lòng ném ra một câu tiếp theo rồi đi.

Sau khi Trần Khải rời đi, Tần Hạo nằm ở trên giường thở dài thành tiếng, mau làm cho tôi rời khỏi nơi này đi, hệ thống đại nhân tôi van xin anh!

Liên tiếp vài ngày sau đó, mỗi ngày Tần Hạo đều ở dưới dâm uy của con sói xám lớn nào đó vận động pít-tông một lần, rồi phải tiếp tục giả dạng làm cô dâu nhỏ ở nhà chờ Trần Khải, xoát cảm tình thật là chuyện mệt mỏi mà! Thế nhưng ở dưới lượng công việc lớn như vậy, độ thiện cảm chỉ tăng thêm 10 điểm lại ngỏm củ tỏi rồi.

Nhìn mức cảm tình cứ ổn định bất động, Tần Hạo buồn bực, còn tiếp tục như thế mình sẽ lại phải ở trong thế giới này làm nhiệm vụ dài dài sao? Không nên đối xử với tôi như vậy, tôi thật không chịu nổi nữa rồi! Còn tiếp tục như thế mình thật muốn hư thận mà chết mất!

Hãy nói những gì bạn cảm nhận