[NVKT] – Chương 6

0
398

 

Lời của Lin: trong chương truyện cách xưng hô giữa các nhân vật sẽ hơi rối và thường xuyên đổi. Tùy theo từng trường hợp, cảm xúc của mỗi nhân vật mà Lin sẽ để cách xưng hô cho thích hợp. Như khi cầu xin thì cách ns khác, khi mắng chửi thì cách xưng hô khác, hay địa vị khác thì xưng hô cũng khác. Thế nên bạn nào đọc cũng đừng thắc mắc sao Lin để xưng hộ loạn xạ lên nhé, Lin đã giải thích trước rồi đấy.

             Chương 6: Chào đại ca, ta là tiểu đệ (hai)

            Cố hết sức đẩy bàn tay của Trâu Nam đang đặt ở trên đùi mình ra, ôm chặt như thế hẳn là hắn sợ bản thân mình chạy mất!

 

            Trâu Nam nhìn thấy hành động này Tần Hạo trong lòng cả kinh, nén nước mắt nhìn Tần Hạo mà nói: “A Hạo, anh phải giúp tôi, khi còn bé chúng ta chính là cùng mặc một cái quần yếm (loại quần dành cho con nít) mà lớn lên đó, tôi còn chuyển thư tình giúp anh. . .”

 

            “Anh câm miệng!” Thật sự là chịu không nổi Trâu Nam, anh ta chỉ còn kém đem chuyện mình đi nhà WC không mang theo giấy nói hết ra rồi.

 

            Thấy vẻ mặt tàn ác của Tần Hạo, Trâu Nam cũng chỉ đành ngậm miệng không nói, hai mắt đáng thương mà nhìn tới người bạn thân trước mắt. Trần Khải thấy bộ dạng này của hai người trong lòng cũng có chút ít hứng thú, ngồi trên ghế sa lon chuẩn bị xem cuộc vui.

 

            “Đại ca, lần này đúng là A Nam làm sai, căn cứ vào quy định của bang hội anh đem cậu ta băm vằm cho chó ăn cũng không quá đáng.”

 

            “Chú cũng nói như thế, nếu như Tần Hạo cũng nói như vậy ta lại càng không có lý do gì để bỏ qua cho mày cả.” Trần Khải nheo đôi mắt lại nhìn người đang quỳ trên mặt đất.

 

            Trâu Nam nghe xong hít một hơi khí lạnh, thằng nhóc Tần Hạo này đang muốn bỏ đá xuống giếng sao! Vừa muốn đứng dậy mắng to hắn ta vong ân phụ nghĩa, lại nghe Tần Hạo ở một bên mở miệng.

 

            “Nhưng mà đại ca, Trâu Nam cũng là bạn của em, có thế nào em cũng không thể nhìn anh ta đi chết được! Đại ca, chúng em cũng biết anh trọng nghĩa khí, nể tình hắn đã thủ hạ của anh lâu như vậy, để lại hắn một con đường sống có được không!”

 

            Lời của Tần Hạo chữ chữ xúc động, Trần Khải nghe vậy khóe miệng nhếch lên cười nói: “Không giết hắn, vậy uy tín của ta ở đâu? Không giết hắn ta chẳng lẽ giết chú sao?” Tên nhóc này nhưng thật ra cũng đầy nghĩa khí, dám đứng trước mặt mình cầu xin tha thứ giúp đỡ kẻ phản bội thật sự cần nhiều dũng khí, chẳng qua chuyện phá hư quy củ này không thể tùy tiện làm.

 

            Tần Hạo nghe xong nhíu mày, dứt khoát quỳ xuống mặt đất, hai mắt phiếm hồng nhìn Trần Khải: “Đại ca nể tình em đã từng bận bịu giúp anh, xin anh bỏ qua cho a Nam đi!”

 

            “Anh mới vừa nói qua, muốn anh tha cho hắn, trừ phi chú chết thay hắn. Chung quy anh mới có thể ăn nói với những anh em đã chết kia!” Trong lòng Trần Khải có chút khó chịu, người này lại có thể lấy chuyện giúp mình trốn chạy thoát thân ra uy hiếp chính mình.

 

            “Đại ca, em và Trâu Nam đều là trẻ mồ côi, ở cùng một chỗ lớn lên bên nhau từ nhỏ. Anh ta cũng chẳng khác nào anh ruột của em, sao em có thể trơ mắt nhìn anh ấy đi tìm chết chứ?” Tâm tình Tần Hạo có phần kích động, giọng điệu trong lời nói khó tránh khỏi cường ngạnh hơn chút ít.

 

            Trần Khải nghe cũng không lên tiếng, trực tiếp nhấc chân đạp tới Tần Hạo “Ầm!” Một tiếng, cái ót Tần Hạo đập mạnh xuống mặt đất, suýt chút nữa đã hôn mê bất tỉnh.

 

            Em gái ngươi à, vì cái gì mà lúc đầu lão tử phải cứu ngươi chứ? ! Ngươi là tên khốn kiếp, tri ân đồ báo (*có ơn tất báo) gì gì đó ngươi hiểu hay không hả? Ngươi nha hẳn là nên xuống địa ngục!

 

            Không đợi trong lòng Tần Hạo mắng xong, Trần Khải lại mở miệng: “Ngươi đang nói chuyện với người nào hả, lời ta nói ngươi nghe không hiểu sao?”

 

            Tần Hạo cố sức ngẩng đầu nói: “Em biết, a Nam có lỗi, thế nhưng đại ca xin anh nể tình em cứu anh một mạng, có thể bỏ qua cho hắn không!”

 

            Trong đôi mắt của thiếu niên tràn đầy vẻ quật cường cùng một chút ý vị dứt khoát, lại giống như đóa hàn mai cứng cỏi nở rộ trong ngày đông vậy .

 

            Trần Khải nhìn hắn giống như nhớ tới bản thân mình lúc trước, thân thiết như vậy, dường như chit trong một cái chớp mắt, Trần Khải thậm chí cảm thấy được Tần Hạo có một loại vẻ đẹp kinh tâm động phách (chấn động lòng người).

 

            【 Đinh! Độ hảo cảm của mục tiêu công lược tăng thêm 10. 】

 

            Trần Khải là một người tương đối coi trọng nghĩa khí đàn ông, nhớ ngày đó khi  hắn mới ra ngoài lăn lộn thì bên người có mấy người bạn nguyện ý vì hắn bán mạng chứ, chẳng qua theo thời gian dần trôi đi những người này đều bởi vì những chuyện khác mà bị giết, hoặc rời đi. Tần Hạo như vậy thật khiến hắn nhớ tới mấy người bạn đã mất đi tính mạng của hắn, trong lòng có tia cảm khái.

 

            Hắn nheo lại mắt đánh giá Tần Hạo trước mắt, người này dù sao đi nữa cũng chỉ là một thiếu niên mới 20 tuổi, lại có thể móc tim móc phổi với bạn bè như thế làm cho hắn càng ngày càng thưởng thức: “Ngươi cũng là người anh em có đủ nghĩa khí, nhưng mà hắn phải chết.”

 

            “Đại ca!” Tần Hạo bò đến bên chân Trần Khải, túm lấy ống quần hắn hai mắt đầy nước mắt nói: “Đại ca, Trâu Nam anh ấy không chỉ là bạn mà còn là người thân của em! Anh để lại cho anh ấy một con đường sống đi!” Càng nói lại càng kích động, Tần Hạo dứt khoát đập đầu trước Trần Khải.

 

            “Đông, đông” âm thanh va chạm của đầu với mặt đất truyền đến, lại làm cho trong lòng Tần Hạo vô cùng khổ sở. Trần Khải ngươi là đầu gỗ sao? Ngươi đặc biệt nói một câu có sao không hả, tiếp tục đập thế này thật sự rất đau đấy! Trong lòng Tần Hạo bi phẫn, đóng kịch lại không thể chỉ làm một nửa, vẫn phải tiếp tục dập đầu xuống.

 

            Trâu Nam ở một bên nhìn bạn thân vì mình làm đến mức độ như vậy, trong lòng cũng biết ơn. Chẳng qua nhìn ý tứ của cái vách đá dựng đứng là Trần Khải kia sẽ không bỏ qua cho mình, nói như vậy chẳng bằng dứt khoát cá chết lưới rách, trên đường xuống suối vàng có tên đại ca bang phái là hắn đi cùng mình cũng coi như nở mày nở mặt. (Lin: đại ý là tên TK ngoan cố k có ý bỏ qua cho hắn, vậy hắn cùng chết vs TK, kéo theo lão đại chết cùng xem như có chết cũng nở mày nở mặt. -_- đại khái nó là như thế, chớ mà dịch ra thì k đc hay.)

 

            Trần Khải thầm nghĩ trong đầu, thằng nhóc này có thể vì bạn thân mà làm được đến thế này, đáng giá để bồi dưỡng, cũng không phát hiện tâm tư Trâu Nam. Đang lúc hắn chuẩn bị mở miệng, thì dao găm của Trâu Nam đã đâm tới đây.

 

            Trần Khải không tránh kịp bị đâm một đao vào giữa eo, “Thằng khốn!” Mắng to một tiếng, nhấc chân đạp Trâu Nam sang một bên.

 

            Tần Hạo đang dập đầu dập đầu tới mơ mơ màng màng vừa nghe, ngẩng đầu lên, nhìn thấy trước ngực Trần Khải máu chảy ồ ạt, lập tức cảm thấy cực kỳ vui vẻ! Cái này xem như là báo thù, suy nghĩ lại một chút hình như có cái gì không đúng, nếu như hắn chết thật vậy nhiệm vụ của mình làm sao bây giờ? Vội vàng bước lên phía trước giúp Trần Khải xem xét miệng vết thương “Đại ca, anh không sao chứ? !” (Lin: bạn rất thắc mắc sao đâm vào eo mà máu lại chảy ở ngực. Lin thề là Lin edit đúng đấy “hung tiền = trước ngực, hung = lòng, ngực”, lẽ nào tác giả ghi nhầm ???)

 

            Trâu Nam đứng lên chuẩn bị liều mạng với Trần Khải, xông tới phía Tần Hạo hô to: “A Hạo, anh tránh ra.”

 

            “Không được, đại ca anh ấy có ơn tri ngộ với tôi, a Nam anh không thể giết anh ấy!” Tần Hạo ở một bên lo lắng hô hào với Trâu Nam.

 

            Trâu Nam chỗ nào còn nghe lọt, hoàn toàn không nhìn tới lời Tần Hạo, tiếp tục vung đao tiến lên. Tuy rằng Trần Khải bị thương, thân thể vẫn tương đối lưu loát, lại nhấc chân đá vào người Trâu Nam.

 

            Như vậy phản phản phục phục (lặp đi lặp lại) hai, ba lần, người ở phía ngoài rốt cuộc phát hiện tình huống bên trong không bình thường, xông vào nhắm tới Trâu Nam đang định bụng vung đao tới Trần Khải bắn mấy phát. Trâu Nam nằm trên mặt đất họng súng chảy ra máu tươi, Tần Hạo nhìn hắn trợn trắng mắt nằm dưới đất, đầu đột nhiên rất đau thoáng cái đã hôn mê bất tỉnh.

 

            Khi Tần Hạo tỉnh lại đã là buổi trưa ngày hôm sau, phát hiện Trần Khải đang ngồi ở bên cạnh mình nhìn, trong lòng có một tia mừng rỡ, quan tâm tới ta đi, như vậy ta mới có thể xoát thật nhiều độ hảo cảm.

 

            “Chú đã tỉnh, thân thể có tốt hơn chút nào không?” Hôm qua sau khi Trâu Nam bị thủ hạ cả mình nổ súng bắn chết Tần Hạo liền trực tiếp hôn mê, trong giọng nói của Trần Khải có chút lo lắng.

 

            “Đại ca, a Nam anh ấy đã chết phải không?” Tần Hạo hai mắt phiếm hồng, nước mắt đảo quanh vành mắt. Mình thật sự quá tuyệt vời, sau này trở lại xã hội thực tế liền đổi nghề làm diễn viên, mình tuyệt đối có thể lấy được ảnh đế.

 

            Gặp bộ dạng này của hắn trong lòng Trần Khải có một trân khó chịu, lại không tốt lừa gạt hắn chỉ có thể gật đầu. Nhìn thấy động tác của Trần Khải, Tần Hạo thở dài, ánh mắt nhìn chằm chằm vào trần nhà thật lâu sau mới mở miệng: “Kỳ thật a Nam là người tốt, chính là vàng đỏ nhọ lòng son nên mới rơi vào kết cục như vậy, đại ca cũng đừng trách hắn nữa!”

 

            Trần Khải gật gật đầu: “Bất quá hắn có người anh em tốt như cậu, cũng coi như có ý nghĩa.”

 

            Tần Hạo nghe vậy miễn cưỡng cười cười, sau đó giống như nhớ tới cái gì mở miệng nói: “Đại ca, thương thế của anh sao rồi?”

 

            “Chút ít vết thương nhỏ này thì tính là cái gì? Lăn lộn trong nghề này, nếu như chỉ chút vết thương thế này mà phải nằm trên giường nghỉ ngơi một vài ngày, ta còn dẫn dắt đàn em thế nào? !”

 

            Quả nhiên là trùm dẫn dắt tàn bạo àh, Tần Hạo âm thầm cảm thán trong lòng.”Đại ca anh nên chú ý thân thể nhiều hơn mới tốt, thân thể là của mình người nào khó chịu người nấy biết.”

 

            Nghe thấy giọng điệu của Tần Hạo mang theo chút ý trách cứ Trần Khải có cảm giác được người khác đau lòng, cái cảm giác này không biết đã bao nhiêu năm không thấy, hôm nay lại lần nữa xuất hiện, Trần Khải vẫn như trước cảm thấy rất tốt.

 

            “Ừ, bây giờ anh có việc, mấy ngày nay chú cứ ở chỗ của anh nghỉ ngơi. Chờ tốt hơn rồi lại đi.”

 

            Ngoài dự kiến của Tần Hạo, Trần Khải lại có thể nói ra lời nói ôn hòa như thế, ngược lại lại làm cho hắn sửng sốt một lúc.

 

            【 Đinh! Cảm tình của mục tiêu công lược tăng thêm 10, xin người chơi không ngừng cố gắng, ta yêu quý ngươi nha! 】

 

            Ha ha, nếu như có thể ta tình nguyện ngươi yêu thích người khác.

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận