[NVKT] – Chương 5

0
422

Chương 5: Chào đại ca ta là tiểu đệ (một)

 

Ở chung với Bạch Thiên Trạch khoảng chừng đã hai tháng, mặc cho Tần Hạo làm đủ mọi cách ra sức lấy lòng, đáng tiếc độ hảo cảm vẫn cứ đứng yên một chỗ, không tăng không giảm. Tần Hạo buồn bực muốn chết, còn không tới 10 ngày nữa là hết thời gian hoàn thành công việc, lại không có chuyển biến tốt lấy tính cách nước tiểu của hệ thống nhà mình, bản thân chắc chắn sẽ không thể trải qua một ngày tốt lành.

 

Tối hôm đó Bạch Thiên Trạch về nhà, Tần Hạo đã làm xong cơm tối. Lúc ăn cơm cả hai người đều không nói chuyện, mỗi lần Tần Hạo muốn mở miệng nói gì đó đều bị hơi thở tỏa ra quanh thân Bạch Thiên Trạch bức cho quay về.

 

Thu dọn chén đũa, Tần Hạo lại dọn dẹp gian phòng. Ngồi một bên nhìn Bạch Thiên Trạch lập tức Tần Hạo cảm giác mình thực sự rất giỏi giang nha, cái gì vợ hiền dâu thảo có hay không à? Em gái ngươi đấy, Bạch Thiên Trạch ngươi có cho ta đánh giá tốt không à! Tần Hạo phát điên ở trong lòng một trận, nhưng mà Bạch Thiên Trạch ngồi đối diện vẫn không có chút ý tứ muốn mở miệng nói chuyện nào.

 

“Làm sao vậy?” Tần Hạo đi đến bên cạnh Bạch Thiên Trạch ôm hắn vào trong ngực giọng nói mềm mại.

 

Bạch Thiên Trạch ngẩng đầu nhìn vào đôi con ngươi của Tần Hạo, thở dài giọng nói gần như không thể nghe thấy: “Ta bị sa thải.”

 

“Cái gì?!” Tần Hạo lại càng hoảng sợ, đang êm đẹp làm sao hắn lại bị sa thải chứ?

 

“Chuyện của chúng ta bị Trầm Nguyệt nói ra ngoài, công ty cho rằng sẽ bị ta làm ảnh hưởng hình ảnh.” Bạch Thiên Trạch nhéo nhéo huyệt Thái Dương, hắn đau rất đau, hắn cũng nghĩ tới chuyện tình của mình và Tần Hạo nếu bị công ty biết đến sẽ có kết quả như thế nào, thế nhưng lại không nghĩ tới sẽ nhanh như vậy, bản thân còn chưa có suy nghĩ ra kế hoạch ứng đối nào.

 

“Thiên Trạch, đừng lo lắng. Lấy tài năng của anh dựa vào bản thân mình cũng có thể xây dựng nên một vùng trời riêng!” Tần Hạo xoa tóc Bạch Thiên Trạch an ủi.

 

Bạch Thiên Trạch nghe vậy miễn cưỡng cười cười, nói là nói như vậy thế nhưng bây giờ mình căn bản không có tài chính để đi gây dựng sự nghiệp à. Tần Hạo nhìn bộ dáng này của hắn trong lòng cũng thấy khó chịu, lấy tấm thẻ tín dụng từ trong túi ra đưa tới trước mặt Bạch Thiên Trạch.

 

“Đây là?” Bạch Thiên Trạch nhìn thẻ tín dụng trong tay nghi ngờ hỏi.

 

“Ở trong này có 100 vạn, anh cầm lấy mà dùng đi.” Nếu như sống trong hiện thực Tần Hạo tuyệt đối không sẽ rộng rãi như vậy, thế nhưng ở nơi này Tần Hạo lại là nhị thế tổ, huống chi tiền này hắn có muốn cũng không mang đi được, chẳng thà đưa cho Bạch Thiên Trạch, coi như mình xin lỗi bồi thường cho hắn đi.

 

“Không được, tiền này làm sao anh có thể. . .”

 

Bạch Thiên Trạch còn chưa nói hết lời, Tần Hạo liền cắt đứt hắn nói: “Thiên Trạch, tiền này coi như là ta cho anh mượn, anh cũng biết ta là hạng người gì, số tiền này để ở chỗ này của ta cũng thành lãng phí, còn không bằng đưa cho anh làm tiền vốn khởi nghiệp, chờ lúc anh kiếm được tiền thì trả lại cho ta.”

 

Bạch Thiên Trạch nhìn thẻ tín dụng trong tay một lúc lâu không mở miệng, Tần Hạo cười cười nói: “Anh phải nỗ lực lên nhé, tiền của ta đây là phải có lãi đấy.”

 

Nghe vậy trong mắt Bạch Thiên Trạch tất cả đều là thâm tình, kéo Tần Hạo ôm vào trong lòng, bốn cánh môi chạm vào nhau đẩy ngã Tần Hạo xuống giường. Mẹ đản à, ta cho ngươi tiền không phải muốn bảo ngươi thượng lão tử nha, hai tay dùng sức đẩy Bạch Thiên Trạch đang nằm trên người mình lại thấy hắn không có chút phản ứng muốn rời khỏi nào, trong lòng Tần Hạo lại có vô số con thảo nê mã cấp tốc phi qua.

 

( Đinh! Độ hảo cảm của mục tiêu công lược tăng thêm 5, tổng cảm tình đạt 100. Chúc mừng người chơi đã hoàn thành nhiệm vụ, phần thưởng nhiệm vụ sẽ gửi ngay sau, xin người chơi kiên nhẫn chờ đợi. )

 

( Đinh! Chúc mừng người chơi nhận được đồ vật ngẫu nhiên, một hộp thuốc mỡ cần thiết giúp cho cúc hoa khỏe mạnh dùng ở nhà. Người chơi có muốn sử dụng hay không? )

 

( Đinh! Người chơi không đưa ra lựa chọn hệ thống sẽ đưa đồ vật gửi vào trong kho hàng tùy thân. )

 

Thật phiền, ngươi có thể yên tĩnh một lúc được không? Tần Hạo vẫn còn đang đắm chìm trong nỗi đau cúc hoa bị bùng nổ.

 

( Đinh! Người chơi không có dị nghị, hiện tại tiến nhập quyển thứ ba 《 Đại ca, ngươi là của ta. 》 mời người chơi chuẩn bị sẵn sàng. )

 

Tần Hạo đứng ở giữa đường, xung quanh là một hồi tiếng động kêu giết đánh chửi. Chỗ này rõ ràng đang tiến hành một trận sống mái với nhau, Tần Hạo vội tìm một chỗ không gây chú ý mà núp vào.

 

“Đại ca, anh mau đi đi!” Theo tiếng rống lên của người đàn ông, một người đàn ông bị đẩy tới trước mặt Tần Hạo. Người trước mắt khoảng chừng hai mươi bảy, tám tuổi, đẹp trai khí thế vô cùng khốc cuồng phách duệ*, Tần Hạo vừa nhìn đã biết vị này chính là đại ca.

 

*khốc, cuồng, phách, duệ: tàn khốc, điên cuồng, trùm sò và … chảnh (QT của ta nó dịch thế đấy bà con à.)

 

( Đinh! Thông báo nội dung vở kịch: Nam chủ Trần Khải là lão đại hắc bang trong một trận ác chiến sống mái với với đối thủ sau đó được thủ hạ là Tần Hạo cứu ra, nhưng  chưa từng trọng dụng Tần Hạo. mục tiêu quan trọng nhất của nhiệm vụ lần này là: Làm cho Trần Khải thích Tần Hạo. )

 

“Sao ngươi lại trốn ở chỗ này?” Người đàn ông lộ ra ánh mắt nguy hiểm, các anh em đều ở bên ngoài liều mạng vậy mà người trước mắt lại trốn ở chỗ này, tình nghĩa anh em ở đâu?

 

“Đại ca, đâu phải là ta trốn tránh, người của đối phương thật sự là quá nhiều. Ta ở chỗ này là muốn đợi thời cơ!”

 

Người đàn ông híp mắt lại, đánh giá người trước mắt hồi lâu mới mở miệng nói: “Vậy ngươi đã tìm được thời cơ rồi?”

 

“Đại ca, anh xem từ bên này đi ra ngoài đó không có ai chúng ta tìm một chiếc xe là có thể rời khỏi nơi này.” Tần Hạo chỉ cửa ra vào ở đối diện nói.

 

“Các anh em còn đang liều mạng ở bên ngoài, chúng ta làm sao có thể chạy trốn đi kia chứ?”

 

“Đại ca, hiện giờ chúng ta phải trốn, đi ra ngoài cũng xem như chịu chết chẳng thà trước quay về sau đó tìm một cơ hội báo thù cho các anh em!” Tần Hạo lòng đầy căm phẫn nói, trong hai mắt tràn đầy lửa giận.

 

Trần Khải nghe vậy gật đầu, cầm súng nhắm ngay đầu Tần Hạo, ở bên tai của hắn nói: ” Tốt nhất là ngươi nên thành thật một chút, bằng không chắc chắn ngươi sẽ chết trước lão tử.”

 

Tần Hạo nghe vậy gật đầu thật mạnh. Hai người chạy trốn hết sức thuận lợi, đón xe trực tiếp đi vào địa bàn của Trần Khải. Biệt thự trước mặt này là nhà của trần khải, đương nhiên ở xung quanh sẽ có không ít thủ hạ của hắn, tự nhiên là hết sức an toàn. Vào trong đại sảnh, Trần Khải ngồi trên ghế sa lon bằng da, Tần Hạo yên lặng đứng ở một bên.

 

“Tra cho ta! Lôi người kia ra cho ta!” Rốt cuộc là người nào dám bán đứng hắn, đem hành tung của hắn nói cho kẻ thù của mình Trần Khải nhất định phải làm rõ ràng.

 

“Dạ!” Mấy người nhận được mệnh lệnh của Trần Khải lập tức lui ra ngoài.

 

“Đến, chú ngồi đây.” Trần Khải chỉ chỉ vào bên cạnh mình, ý bảo Tần Hạo đi qua đó ngồi vào.

 

“Thật là, em làm sao dám ngồi cùng lão đại. . .”

 

“Ở đâu ra nhiều thứ phép tắc chó má như vậy, anh để cho chú ngồi thì chú cứ ngồi!”

 

Tần Hạo nghe xong đanh phải ngoan ngoãn đi qua đó ngồi bên cạnh Trần Khải.

 

“Ngày hôm nay quả thật nên cám ơn chú rồi.” Trần khải vỗ vỗ bả vai Tần Hạo nói.

 

“Đại ca, đây là việc em phải làm.” Tần Hạo cười cười.

 

Trần Khải nghe vậy gật đầu, đàn em này trái lại rất hiểu chuyện.

 

( Đinh! Độ thiện cảm của mục tiêu công lược tăng 20. )

 

“Ừ, anh rất tán thưởng chú. Sau này ở lại bên cạnh anh đi.”

 

“Cảm ơn, lão đại!” Nghe vậy hai mắt Tần Hạo lóe lên những đốm nhỏ nhìn Trần Khải, ở bên cạnh hắn mới có thể tiến hành tiến công chiếm đóng đến cùng được nha!

 

Trong 20 ngày tiếp theo, hầu như mỗi ngày Tần Hạo đều tới biệt thự của Trần Khải báo cáo. Bưng trà rót nước, đấm lưng bóp vai, Tần Hạo cảm giác được kỳ thực hắn không phải là tiểu đệ của đại ca, hắn cho rằng mình tới đây làm một bảo mẫu đấy. Cứ như vậy ở đợi đến khi kiếp sống bảo mẫu trôi qua 20 ngày, Trần Khải đối với Tần Hạo tốt hơn độ thiện cảm mới tăng lên tới 30.

 

Đang lúc Tần Hạo nghĩ nhiệm vụ này khổ sở bức bách như vậy thì sự việc xảy ra bước ngoặc chuyển hướng. Hôm nay khi Tần Hạo đi tới ngoài phòng Trần Khải, tiếng nói ở bên trong truyền vào lỗ tai của hắn.

 

“Bình thường lão tử đối xử với mày chẳng khác nào anh em ruột thịt, mày lại dám phản bội lại tao!” Trong giọng nói của Trần Khải tràn đầy giận dữ.

 

“Lão đại, em biết sai rồi.” Giọng nói của người trả lời có rõ ràng run rẩy, chủ nhân của giọng nói này chính là ban tốt trong sách của Tần Hạo, Trâu Nam.

 

“Sai? Ha ha, nếu như tất cả mọi người đều phản bội lại tao sau đó nói với tao một câu tôi biết lỗi rồi liền không có chuyện gì nữa, lão tử đây chẳng phải sớm đã bị giết chết? !” Nói xong lại nhìn thoáng qua cánh cửa quát: “Người nào ở bên ngoài? Lăn vào đây cho ta !”

 

Tần Hạo đứng ở ngoài cửa cảm thấy thực buồn rầu, mình cũng không có phát ra tiếng động gì, vì cọng lông gì mà Trần Khải lại biết có người ở bên ngoài chứ? Nhất định là do tên khốn hệ thống kia làm, bất đắc dĩ đẩy cửa ra, đi đến trước mặt Trần Khải.

 

Trâu Nam đang quỳ trên mặt đất nhìn thấy người đến là Tần Hạo, giống như gặp được cứu tinh vậy ôm lấy chân của hắn nức nỡ nói: “A Hạo, ngươi cầu xin lão đại giúp ta đi, ta thực sự biết sai rồi!” Hắn biết Tần Hạo cứu Trần Khải một mạng, nếu Tần Hạo có thể cầu xin cho mình, nói không chừng Trần Khải sẽ có thể tha cho mình một mạng.

 

Tần Hạo nhíu nhíu mày, nếu lấy tính tình cố chấp của Tần Hạo trong sách, hắn nhất định sẽ một cước đá văng trâu nam sau đó quay sang Trần Khải nói: “Lão đại kẻ phản bội và những thứ gì gì đó đều không thể lưu lại được!” Nhưng Tần Hạo của hiện tại sẽ không làm như vậy bởi vì hắn biết Trần Khải  là người xem trọng tình nghĩa, để lấy được thiện cảm hắn không thể phóng khí Trâu Nam như vậy được nha.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận