TBKH – Chương 27

0
475

Chương 27: Không có việc gì thì cút

“Loan nhi, quả thật là ta chỉ vô tình tới đây chơi, nàng muốn ta nói rõ cái gì nha!” Vân Cẩm nhìn sắc mặt Phượng Hồng Loan âm trầm, đáy mắt có gì đó chợt lóe rồi biến mất, bước đến phía trước một bước, giọng nói thanh nhuận mang theo một tia mềm mại cùng nũng nịu thích thú.

Nghe được giọng nói mềm nhũn của Vân Cẩm, Phượng Hồng Loan lập tức cảm giác toàn thân nổi lên một tầng da gà, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nhợt, manh mẽ lui về phía sau một bước.

“Loan nhi. . .” Bước chân Vân Cẩm không ngừng lại. Trong mắt phượng hiện lên một tia u quang, giọng nói còn mềm mại hơn vài phần.

Trên người nổi lên vô số tầng da gà. Gương mặt Phượng Hồng Loan vốn đã trắng bạch lại càng trắng hơn, lại lần nữa lui về sau hai bước, cả giận nói: “Đừng có sang đây, không được phép gọi bậy!”

“Loan nhi. . .” Vân Cẩm nhìn Phượng Hồng Loan vừa lui từng bước một mà khuôn mặt nàng lại không ngừng biến đổi, bỗng nhiên giống như là tìm được chuyện tình gì để vui đùa rất tốt, bước chân cũng không ngừng lại mà liên tục đi về phía trước, lời nói trong miệng càng kéo dài nhu hòa, giống như mưa bụi Giang Nam, dây dưa du dương mà mềm mại.

“Ta nói cho ngươi biết không được tới gần đây. Không được nói nữa, còn nói nữa ta sẽ. . .” Phượng Hồng Loan nhìn Vân Cẩm không có ý dừng lại, khuôn mặt lập tức phát lạnh, lại chợt nhớ tới cái gì, thân thể lấy tốc độ bất khả tư nghị* thối lui đến một góc ven hà hoa trì**, cả giận nói: “Ngươi mà con gọi nữa ta sẽ nhảy xuống ngay lập tức!”

*Bất khả tư nghị: Không thể tin được, không thể tưởng tưởng được.

**Hà hoa trì: hồ sen (Lần trước ta để là ao hoa sen rồi lại hà hoa trì lộn xộn quá, sau này sẽ để là hòa hoa trì luôn nhé).

Nói ra những lời này, Phượng Hồng Loan quả thực đang có suy nghĩ muốn xuất hiện một cây súng lục trực tiếp giải quyết bản thân tại đây luôn cho rồi. Trong lòng khỏi phải nói có bao nhiêu là biệt khuất. Tám trăm năm cuộc đời nàng còn chưa từng lấy chính bản thân mình ra để uy hiếp người khác. Này đến cả mặt mũi của gia gia cùng với tổ chức của nàng thoáng cái đều bị mất sạch.

Thế nhưng có vẻ như dùng cách này rất tốt. Vân Cẩm quả nhiên biến sắc, dừng bước. Không tiếp tục bước sang đây, cũng không gọi nữa. Chẳng qua là ánh mắt vẫn từ từ nhìn nàng.

Phượng Hồng Loan lập tức thở dài một hơi, nhanh chóng kéo tay áo lên xem, quả nhiên nhìn thấy trên cánh tay mình nổi lên một lớp chấm đỏ nhỏ li ti chi chít, có thể tưởng tượng, có lẽ hiện tại toàn thân nàng đều như vậy.

Vân Cẩm nhìn thấy mấy điểm đỏ trên cánh tay Phượng Hồng Loan, lập tức nháy nháy mắt, lại nháy nháy mắt thêm vài cái, mâu quang hiện lên một tầng mây mù, dường như gặp phải nghi hoặc không giải thích được.

Hắn chỉ gọi nàng Loan nhi thế thôi, có đến mức như thế này sao. . .

Một lúc lâu, Phượng Hồng Loan hạ tay áo xuống, che kín cánh tay, nhìn sang người khởi xướng, cắn răng nói: “Không có chuyện gì thì lăn!”

“Ta cứ như vậy không được nàng chào đón sao?” Vân Cẩm nhìn Phượng Hồng Loan. Ánh mắt không khỏi lóe ra vẻ ai oán, nửa thật nửa giả.

“Rốt cuộc là cút hay không cút!” Chân Phượng Hồng Loan lùi về phía sau một bước, đạp lên ven bờ hà hoa trì.

“Nàng vẫn cứ muốn chết như vậy sao?” Sắc mặt Vân Cẩm tối sầm lại, nhìn xem ánh mắt của Phượng Hồng Loan, đáy mắt tựa như hồ sâu không thể nhìn thấy đáy, đen thui thâm thúy: “Là bởi vì hôm nay nhìn thấy Quân Tử Ly, cho nên nàng muốn lần nữa nhảy xuống tự tử vì hắn ta?”

Nhất thời nét mặt Phượng Hồng Loan tối sầm lại, cả giận nói: “Ngươi đang tính cái quái gì vậy? Dựa vào cái gì mà ta phải tự tử vì hắn?”

“Chẳng lẽ không phải?” Vân Cẩm ngẩn ra, hiển nhiên không ngờ tới Phượng Hồng Loan sẽ nói như vậy, nhìn nàng đang đứng ở một góc hà hoa trì, cẩn thận thử dò xét nói: “Nếu như không phải, vậy tại sao nàng lại muốn nhảy xuống chỗ này?”

Phượng Hồng Loan bỗng nhiên hiểu được vì cái gì mà người kia lại mạc danh kỳ diệu* chạy đến ngăn cản nàng, hóa ra là hắn cho rằng nàng muốn nhảy nước tự sát. Khóe miệng cứng ngắc kéo kéo, lạnh lùng nói: “Ngươi hiểu lầm, ta chỉ muốn xuống phía dưới đó để tắm rửa.”

* mạc danh kỳ diệu: ù ù cạc cạc, không hiểu ra sao cả.

Tắm? Vân Cẩm ngẩn ra thêm lần nữa. Tỉ mỉ nhìn Phượng Hồng Loan, lại phát hiện nàng không có tí ti ý tứ nói đùa nào, ánh mắt rơi vào trên lan can mộc thạch bên cạnh, quần áo sạch sẽ còn đang nằm lẳng lặng ở đấy, sau đó lại nhìn tới quần áo dính bẩn trên người nàng . . .

Quả thực dáng vẻ này giống như là muốn đi tắm rửa. . .

Lẽ nào thực sự là do hắn hiểu lầm? Lập tức nhớ tới hành động mạo muội vừa rồi, sắc mặt Vân Cẩm nháy mắt nhiễm lên một tia ửng hồng, có chút ngượng ngùng nói: “Ta cho là ngươi lại. . .”

“Tự cho là đúng!” Phượng Hồng Loan lạnh nhạt mắng hắn một tiếng, cắt đứt lời của hắn: “Nếu chuyện muốn nói cũng đã nói, không còn chuyện gì nữa thì cút đi!”

Lại bảo hắn cút? Ngẫm lại hắn là thiên hạ đệ nhất công tử, từ trước đến nay nữ nhân đều xu chi nhược đốc* hận không thể chen lấn đánh vỡ đầu tường chỉ để được gặp hắn một lần. Hiện tại lại khen ngược, hắn thật không biết từ lúc nào mà trong mắt người khác mình đã trở nên thối như phân chó rồi.

* xu chi nhược đốc: đại khái là toàn bộ đều vươn thẳng cổ để … làm cái gì đó. (Linh: ờ nguyên cây này đại khái là có ý chỉ: Từ xưa đến nay các cô gái đều rướn cao cổ nhìn về phía anh chỉ mong được thấy mặt anh 1 lần mà bất chấp chen lấn đánh nhau chảy máu.  => hãy tưởng tượng cảnh mà bạn đi gặp thần tượng trong buổi họp mặt fan hay concert của mình là ra.)

Vân Cẩm cười khổ, vô cùng buồn bực nhìn lên không trung.

Phượng Hồng Loan mở miệng là một tiếng lại một tiếng cút, làm cho hắn hoàn toàn hiểu rõ hắn thực sự không được nàng chào đón. Nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại hết sức hoan nghênh nàng. Nghĩ tới hắn cũng không có làm nên chuyện gì tội ác tày trời nha, cũng đâu có đắc tội với nàng?

Tuy rằng đã thấy được bụng dạ đen tối của nàng cùng với toàn bộ quá trình nàng đánh những vị phu nhân trong phủ Thừa tướng này, nhưng chuyện này hắn cũng là vô ý bắt gặp, mà hắn cũng không nói ra, lại còn hảo tâm giúp đỡ nàng làm nhân chứng cho nàng và Ly Vương. Thật sự là không nghĩ ra, nữ nhân này vì sao lại không muốn lưu hắn ở lại .

Bất quá những thứ này đều là chuyện nhỏ, mấu chốt là hắn có hứng thú với nàng, hơn nữa nàng còn là nữ nhân đầu tiên gần gũi thân thể hắn mà không làm cho hắn cảm thấy ghét, ngược lại càng có hứng thú hơn.

Bởi vậy. . . hắn không muốn cút.

“Muốn cút thì cút nhanh một chút. Còn nữa sau này ngươi tốt nhất không có việc gì thì đừng xuất hiện ở trước mặt của ta.” Phượng Hồng Loan nhìn Vân Cẩm đang nhìn bầu trời bất động, đứng sửng ở đó chẳng khác nào cây cột. Nhíu mày lạnh lùng nói.

Nói xong gặp Vân Cẩm không nói gì. Phượng Hồng Loan cũng lười phản ứng lại hắn, đưa tay cởi áo khoác của mình, ‘Ba’ thoáng cái ném nó đi xa. Trên người chỉ còn lại cái yếm màu đỏ và tiết khố. Nhìn hà hoa trì trước mắt, trực tiếp nhảy xuống phía dưới. (Linh: chị quá lộ liễu và phóng khoáng rồi a.)

Vân Cẩm nghe được động tĩnh, quay lại liền nhìn thấy Phượng Hồng Loan đang muốn nhảy xuống hà hoa trì, sắc mặt nhất thời biến đổi, thân ảnh chợt lóe, không chút nghĩ ngợi chặn ngang lại ôm Phượng Hồng Loan về chỗ cũ .

“Ngươi vẫn còn chưa xong?” Lúc này Phượng Hồng Loan quả thực là là hoàn toàn tức giận. Đôi lông mày thanh tú nhướng lên trợn trừng mắt nhìn chằm chằm Vân Cẩm còn đang ôm nàng thật chặt.

“Nàng còn tiếp tục nhảy? Mới ban nãy nàng đã đồng ý với ta sẽ không nhảy xuống nữa, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Lẽ nào nàng lại quên nhanh như vậy?” Vân Cẩm chăm chú nhìn Phượng Hồng Loan.

“Ta là nữ nhân, không phải là quân tử gì cả. Nếu đã là hiểu lầm, ta muốn tắm rửa, dựa vào cái gì mà không cho phép ta nhảy xuống ?” Phượng Hồng Loan hít một hơi thật sâu, nhìn xem Vân Cẩm, nghĩ tới nếu không phải là hắn có bệnh thì chính là não tàn, thiên hạ đệ nhất công tử phỏng chừng cũng chỉ là vì hắn lớn lên có một bộ túi da tốt mà thôi.

Vân Cẩm căn bản không nghe thấy Phượng Hồng Loan nói cái gì, chỉ cảm giác thiên hạ trong ngực tựa như một thất gấm vóc, xúc cảm co dãn mềm mại, cơ thể có một mùi hương hoa đào nhàn nhạt, một trận gió nhẹ thổi qua, tóc đen xinh đẹp bay lên phất qua khuôn mặt của hắn, tâm thần lập tức rung động,

Toàn thân toàn ý lúc này đều đắm chìm trong cảm giác vô hình. Cảm giác trái tim đang nhảy lên thình thịch, hắn một lần nữa nghi ngờ quả tim của mình suýt chút nữa đã nhảy ra khỏi lồng ngực.

Khiến cho hắn trong lúc nhất thời liền quên tất cả trả lời.

“Vân Cẩm!” Phượng Hồng Loan cảm nhận được người đang ôm nàng hình như có chút khác thường, giọng nói lạnh lẽo dường như từ 00 giảm xuống thành cái lạnh dưới – 700 ở bắc cực.

Thân thể Vân Cẩm không khỏi run lên, nhất thời bừng tỉnh. Cúi đầu nhìn xem người trong ngực.

—— đề lời nói với người xa lạ ——

Cảm tạ thân ái ái ái bảo bối cẩu (3 toản), allgone(1 toản), woaizhiji(2 hoa), newmoon520(1 hoa), yêu  yêu , o(n_n)o~.

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận