[NVKT] – Chương 4

0
383

Chương 4: Ta nghĩ ta là công (bốn)

 

Tần Hạo đang mơ thấy một giấc mơ đáng sợ, trong mộng Bạch Thiên Trạch dẫn theo Trầm Nguyệt rời đi, mặc kệ hắn gọi “Thiên Trạch không cần đi!” như thế nào. Vẫn như cũ không thể gọi hắn ta quay lại. Nhiệm vụ tuyên bố thất bại, hình phạt tinh hệ thống dành cho hắn đó là vĩnh viễn không được trở lại thế giới hiện thực.

 

( Đinh! Hữu nghị thông báo, do thể chất của bia đỡ đạn Tần Hạo dị ứng với cồn, bởi vì ngày hôm qua bản thân người chơi không cẩn thận dẫn đến bản thân bị dị ứng rượu. )

 

Trong mơ mơ màng màng Tần Hạo nghe được giọng nói của hệ thống, bỗng nhiên cảm thấy rất khó chịu. Vì cái lông gì mà chuyện quan trọng như vậy, ngươi lại không nói sớm cho ta biết? Vì cái lông gì à? Lương tâm của ngươi để đâu a? Đầu Tần Hạo vô cùng đau, toàn thân giống như trở nên hư thoát (mệt lả, hoặc bị hạ dường huyết do mất nước, mất máu) vậy, một chút sức lực cũng không có.

 

“Tần Hạo, ngươi có tốt hơn chút nào không?” Bạch Thiên Trạch đang ngồi ở bên giường thấy Tần Hạo mở mắt vội vàng chạy tới hỏi.

 

Cố hết sức gật đầu một cái, Tần Hạo cảm giác mình thật đáng thương! Bạch Thiên Trạch thấy hắn tỉnh lại, vội vàng đi lấy thuốc cùng cốc nước ở trong phòng. Ôm Tần Hạo vào trong ngực, đem thuốc đút đi vào mới lại đem hắn đặt lên giường. Thuốc bắt đầu có hiệu lực, Tần Hạo cũng mệt mỏi mà ngủ đi.

 

Không biết qua bao lâu, trong lúc mơ hồ Tần Hạo nghe được Trầm Nguyệt và Bạch Thiên Trạch nói chuyện.

 

“Anh nói, tại sao anh ta lại ở chỗ này?” Trong giọng nói cô mang theo cơn thịnh nộ, bản thân mình lo lắng cho Bạch Thiên Trạch mới tới đây nhìn xem một chút, kết quả lại nhìn thấy Tần Hạo nằm ở đây.

 

“Ngày hôm qua anh ta uống quá nhiều, anh mới đưa anh ta về đây. Nguyệt Nguyệt, em không nên suy nghĩ quá nhiều.”

 

“Hừ, là vì anh ta anh mới không đi chọn nhẫn cùng em sao? Đến cùng thì quan hệ của các anh rốt cuộc là như thế nào?” Trầm Nguyệt  càng nghĩ càng giận, hai người kia ở chung một chỗ, cô càng xem càng không vừa mắt.

 

“Anh ta lên cơn sốt, Nguyệt Nguyệt, em đừng có hiểu lầm.”

 

Trầm Nguyệt quay đầu nhìn thoáng qua Tần Hạo trên giường, đích xác anh ta là lên cơn sốt. Nhưng mà anh ta phát sốt thì có quan hệ gì tới cô? Cho dù anh ta có chết đi nữa cũng không được gây trở ngại đến chuyện của Trầm Nguyệt cô! “Em mặc kệ, bảo anh ta cút đi!”

 

“Nguyệt Nguyệt!” Bạch Thiên Trạch nhìn thoáng qua Tần Hạo vẫn còn nhắm hai mắt ở trên giường, có chút khó xử!

 

“Ba!” một cái tát, Bạch Thiên Trạch ôm lấy má trái của mình hơi chút kinh ngạc mà nhìn Trầm Nguyệt, từ trước tới nay anh vẫn biết Trầm Nguyệt là một đại tiểu thư, nhưng là cho tới bây giờ anh cũng chưa từng nghĩ tới cô sẽ bất chấp chuyện lớn nhỏ thế nào đã động thủ đánh người như vậy.

 

“Trầm Nguyệt, cô đừng trách Thiên Trạch hết thảy những chuyên này đều là lỗi của tôi !” Tần Hạo cố sức rời giường, chậm rãi đi đến trước mặt Trầm Nguyệt.

 

Trầm Nguyệt liếc mắt nhìn hắn, trong lòng đối với Tần Hạo đã đi đến mức độ chán ghét, lúc trước khi Tần Hạo bày tỏ với Trầm Nguyệt thì chót lưỡi đầu môi nói chỉ thích một người là Trầm Nguyệt, cô chỉ cần nhìn là biết cái loại nhị thế tổ như Tần Hạo này sẽ không một lòng một dạ với mình nên mới lựa chọn Bạch Thiên Trạch, hôm nay anh ta lại chạy tới đây dây dưa cùng Bạch Thiên Trạch, rõ thật là quá đáng.

 

“Trầm Nguyệt, xin lỗi, tôi lập tức đi liền cô đừng tức giận được chứ?” Giọng nói của Tần Hạo có chút hữu khí vô lực (yếu ớt, uể oải), cơ thể khó chịu làm cho hắn thật chịu đựng không được.

 

“Ba” Trầm Nguyệt vung tay lại cho Tần Hạo một cái tát, cười cười nói: “Mau cút! Về sau đừng có quấn quít lấy Thiên Trạch nữa!”

 

Tần Hạo gật đầu, nhìn sang Thiên Trạch cười cười xoay người định bụng rời đi.

 

Bạch Thiên Trạch thấy thế mới vừa vội vàng ngăn cản Tần Hạo chỉ đứng đã vất vả lại quay sang Trầm Nguyệt nói: “Nguyệt Nguyệt, bộ dáng này của anh ta, bây giờ mà đi sợ là sẽ xảy ra chuyện không may đó !”

 

Trầm Nguyệt kéo Bạch Thiên Trạch trở lại nói: “Anh quay lại cho em, hắn sẽ xảy ra chuyện gì?”

 

Tần Hạo quay sang Bạch Thiên Trạch lắc lắc đầu nói: “Thiên Trạch, anh liền nghe Trầm Nguyệt đi. Tôi không có việc gì.” Dứt lời quay người mở cửa rời đi.

 

“Nguyệt Nguyệt, bên ngoài vẫn còn mưa, anh đi đưa ô cho cậu ấy đây.”

 

Trầm Nguyệt trợn to mắt trừng Bạch Thiên Trạch một cái nói: “Nếu anh dám đi, vậy chúng ta lập tức chia tay!”

 

Bạch Thiên Trạch vừa nghe lập tức ngậm miệng không nói tiếng nào nữa, lui đến trước giường, nhìn xuống con đường phía dưới, rất lâu sau mới nhìn thấy bóng dáng Tần Hạo xuất hiện ở dưới lầu. Bóng dáng kia ở trong mưa lại lộ ra vẻ bất lực như thế, bi thương như thế. Bạch Thiên Trạch lập tức cảm thấy đau nhói trong ngực.

 

Tần Hạo đứng ở nơi đó rất lâu cũng không có nhúc nhích, Bạch Thiên Trạch đang buồn bực nhìn xem có phải là anh có cái gì không đúng không đã nhìn thấy bóng người kia dần dần nghiêng ngả, cuối cùng nằm ở trên mặt đất.

 

( Đinh! Độ hảo cảm của mục tiêu công lược gia tăng 20. ) Giọng nói của hệ thống vang lên, nhưng mà bây giờ Tần Hạo thực sự cái gì cũng không nghe được.

 

“Tần Hạo!”

 

Bạch Thiên Trạch kêu lên một tiếng, xoay người muốn xuống lầu, lại bị Trầm Nguyệt ngăn lại “Không được đi!”

 

“Nguyệt Nguyệt, Tần Hạo cậu ta té xỉu. Hiện giờ bên dưới không có ai, để cậu ấy ở trong mưa như thế sẽ xảy ra chuyện đấy!” Bạch Thiên Trạch có chút nóng nảy, hiện giờ anh cực kỳ lo lắng cho Tần Hạo.

 

“Em nói không được là không được!” Trầm Nguyệt vẫn như cũ đứng yên tại chỗ không có chút ý nghĩ muốn rời đi, cô không muốn để Bạch Thiên Trạch đi quản Tần Hạo, tốt nhất là Tần Hạo chết luôn cô mới bớt lo.

 

Bạch Thiên Trạch thấy thế, lông mày nhăn lại. Dứt khoát đem Trầm Nguyệt đang ngăn ở trước mặt của mình đẩy qua một bên mở cửa chạy ra ngoài.

 

“Bạch Thiên Trạch, anh là tên khốn kiếp! Anh là đồ không có lương tâm. . .” Trầm Nguyệt ở phía sau nghiến răng giậm chân mắng chửi, hai người kia tuyệt đối có vấn đề!

 

Chạy đến lầu dưới Bạch Thiên Trạch ôm lấy Tần Hạo đã ngất đi. Khi về đến phòng Trầm Nguyệt đã rời đi. Ở trong mắt Bạch Thiên Trạch Trầm Nguyệt vẫn luôn là một cô gái tốt, tuy rằng không quá chăm sóc, cũng không quan tâm mình, thế nhưng cô vẫn rất đơn thuần đấy, không nghĩ tới hôm nay lại vì chút chuyện nhỏ như vậy mà lại biến thành cái bộ dạng kia, nghĩ tới đây Bạch Thiên Trạch không khỏi thở dài.

 

“Thiên Trạch, tại sao tôi lại ở chỗ này? Trầm Nguyệt đâu?” Tần Hạo nằm trên giường chậm rãi mở mắt ra nhìn bên cạnh nói.

 

“Cô ấy đi rồi, anh nên nằm xuống đi.”

 

“Thiên Trạch, anh không nên đem đưa tôi trở lại, mau đi đón Trầm Nguyệt về đi,  bây giờ tôi phải đi liền!” vẻ mặt ẻ mặt Tần Hạo áy náy, đứng dậy muốn đi.

 

“Quên đi, anh nằm đó là tốt nhất! Bộ dạng anh thế này còn đi thế nào? !” Bạch Thiên Trạch đem Tần Hạo ấn trở lại.

 

“Xin lỗi, đều là tôi làm cho anh và Trầm Nguyệt nảy sinh hiểu lầm! Thiên Trạch, xin lỗi!” Tần Hạo đem khuôn mặt chôn vào trong gối đầu, giọng nói vô cùng khổ sở.

 

“Đây không phải là lỗi của anh, chuyện lúc trước có lẽ là anh làm sai. Thế nhưng anh cũng giải thích với Trầm Nguyệt giúp tôi, nhưng mà những chuyện sau này không chỉ là lỗi của anh, có lẽ tôi và cô ấy thực sự không hợp nhau!” Bạch Thiên Trạch nhìn dáng vẻ này của Tần Hạo lại vô cùng đau lòng.

 

( Đinh! Ấn tượng tốt của mục tiêu công lược tăng thêm 10, độ thiện cảm trước mắt là 75. )

 

75, thật vất vả, thành công ở ngay phía trước à có hay không có a? ! Tần Hạo bị mấy chữ này khích lệ tinh thần cũng tốt hơn rất nhiều.

 

Ngẩng đầu, hai mắt hắn vì vui mừng mà phiếm hồng, Bạch Thiên Trạch nhìn bộ dạng hắn lúc này lại tưởng rằng Tần Hạo đang tự trách, không tự chủ được ôm hắn vào trong lòng nói: “Đừng khó chịu, tôi không sao, thực ra thì anh là người rất tốt.”

 

Di! Rèn sắt khi còn nóng gì gì đó là nhất định à! Tần Hạo điềm đạm đáng yêu từ trong lòng Bạch Thiên Trạch ngẩng đầu lên, nhắm vào đôi môi mỏng kia của hắn mà hôn một cái.

 

( Đinh! Cảm tình của mục tiêu công lược gia tăng 5, nhưng mà người chơi đùa giỡn…lưu…manh gì gì đó là không tốt, thực sự! )

 

Đi em gái ngươi đấy, làm tiểu tam cũng không tốt lành gì đâu, còn không phải ngươi bắt ta đây đi làm nữa hay sao ? ! Nghe hệ thống thông báo Tần Hạo buồn bực một trận.

 

Bạch Thiên Trạch bị hành động của hắn làm cho sợ hết hồn, nhìn Tần Hạo ở trong lòng. Lần đầu tiên nghiêm túc quan sát hắn, hắn người rất xinh đẹp (nguyên văn là thanh tú), là một đứa nhóc rất dễ nhìn, cúc áo phía trên áo T-shirt không có cài lại để lộ ra xương quai xanh tinh xảo, da thịt trắng nõn ở có chút dưới ánh đèn lờ mờ lại phá lệ xinh đẹp. Là nam thì không được sao? Có chút cảm giác khác thường đang nhảy nhót trong nội tâm của hắn.

 

Nhìn bộ dạng Bạch Thiên Trạch ngây ngốc, Tần Hạo rất vui vẻ, đến đây đi để cho ta đánh bại ngươi đi! Coi như là một hồi ác mộng đi, chớ có trách ta, muốn trách thì trách hệ thống đi! Tần Hạo dựa trên nguyên tắc không biết xấu hổ cùng đem tiết tháo (lễ nghĩa, khí tiết, phẩm hạnh) quăng tới đáy cốc lên tinh thần chủ động ra trận, quay sang hôn lên môi của Bạch Thiên Trạch.

 

Người trước mắt thật sự là quá mức chủ động, đốt một mồi lửa chưa đủ lại còn muốn đốt thêm một cái nữa. Bạch Thiên Trạch thực sự không chịu đựng được nữa dứt khóa đem Tần Hạo đặt lên trên giường, hai người hôn đến khó bỏ khó phân (không thể ngừng lại, không thể tách ra). Tần Hạo nhắm chính xác cơ hội định bụng xoay lên trên lại bị Bạch Thiên Trạch hung hăng đặt xuống bên dưới.

 

Ta lặc cái đi à, đây là cái tình huống gì ? Nhất định là cách hắn lên trên sai, trong nội tâmTần Hạo siêu cấp buồn bực. Thế nhưng hiện tại hắn có muốn đổi ý cũng không kịp, bản thân vốn đã không phải là đối thủ Bạch Thiên Trạch hơn nữa hiện tại cả người hắn vô lực căn bản là không có biện pháp à.

 

Chợt nửa người dưới mát lạnh, Tần Hạo bối rối! Hệ thống, mau mau hiện ra. Nhanh cứu người chơi đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng a!

 

( Đinh! Tự gây nghiệt không thể sống, người chơi tự mình bảo trọng. )

 

Em gái ngươi, đại gia ngươi! Ngươi thực sự không phải là một món đồ a! Trong nội tâm Tần Hạo cả vạn con thảo nê mã* đang chạy như bay qua .

 

*Thảo nê mã: chửi tục, nghĩa là Fuck Your Mom =>mn tự hiểu a.

 

Sáng ngày thứ hai, Bạch Thiên Trạch tỉnh lại nhìn Tần Hạo đang nằm bên cạnh mình một chút, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Ngón tay khẽ vuốt gò má của Tần Hạo, cúi đầu hôn lên môi của hắn.

 

Đang ở trong giấc mộng Tần Hạo chỉ cảm giác trên mặt ngứa ngứa một chút, vừa mở mắt ra nhìn, gương mặt phóng đại của Bạch Thiên Trạch quả thực dọa hắn giật mình.

 

“Ngươi đã tỉnh, có đói bụng không ta đi làm chút gì cho ngươi ăn.” Giọng nói Bạch Thiên Trạch dịu dàng như có thể nặn ra nước.

 

“Ăn không vô!” Vừa phải chống đỡ toàn thân đau nhức hơn thế nữa còn chịu đả kích trong lòng, Tần Hạo có cảm giác cả thế giới đều không bình thường rồi.

 

“Làm sao vậy? Chỗ đó vẫn còn ở đau nhức sao?” Bạch Thiên Trạch nhìn đến sắc mặt không thể xem là tốt của Tần Hạo có chút bận tâm hỏi.

 

Vừa nghe như vậy gương mặt Tần Hạo đều tái xanh đi, xin hỏi lại rõ ràng một chút có được không ? Dứt khoát lật người đem chăn trùm qua đầu.

 

Thấy bộ dáng này của hắn Bạch Thiên Trạch cho là hắn đang xấu hổ, cười cười hòa nhã rồi chạy vào phòng bếp làm điểm tâm.

 

( Đinh! Cảm tình của mục tiêu công lược tăng thêm 15, tổng cộng trước mắt độ hảo cảm là 95. )

 

Có lầm hay không à? Ta cái việc kia cũng làm ở bên dưới rồi (ý là anh đã làm thụ nằm dưới rồi) như thế nào lại chỉ thêm 15 điểm hảo cảm, Bạch Thiên Trạch em gái ngươi đã ăn xong rồi tổng nên chịu trách nhiệm chứ. Tần Hạo buồn bực chỉ kém ngửa mặt lên trời thét dài.

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận