[NVKT] – chương 3

0
363

Chương 3: Ta nghĩ ta là công 〔 ba 〕

 

Buổi chiều tan việc, đã là năm giờ, Bạch Thiên Trạch vừa từ trong công ty ra tới cửa, nhìn thấy Trầm Nguyệt đang đứng ở một bên chờ đợi mình, bước nhanh về phía trước lên tiếng gọi cô “Nguyệt Nguyệt!”

 

Trầm Nguyệt quay đầu lại nhìn thấy là Bạch Thiên Trạch ngay tức khắc đã đỏi thành một bộ biểu tình tủi thân uất ức, đau đớn mà ngã vào trong ngực của hắn nói: “Thiên Trạch, xin lỗi! Là em hiểu lầm anh!”

 

“Nguyệt Nguyệt, không quan trọng.” Vẻ mặt Bạch Thiên Trạch đau lòng an ủi người đẹp trong lòng.

 

“Đều là do Hạo tên khốn Tần kia, là anh ta cố ý gây chuyện chia rẽ chúng ta!” Nghĩ đến chuyện hôm nay Tần Hạo chạy tới công ty của mình với cái bản mặt kia cùng mình nói chuyện, Trầm Nguyệt lại hận đến ngứa cả hàm răng.

 

“Nguyệt Nguyệt, em đang nói cái gì ở đây vậy? Em biết chuyện gì a?” Bạch Thiên Trạch vốn dĩ hơi có một chút buồn bực vì sao Trầm Nguyệt đột nhiên lại chạy đến nơi đây vào lúc, hiện tại nghe cô nói như vậy càng không hiểu ra sao.

 

“Còn không phải là do tên khốn Tần Hạo kia! Em hôm nay. . .” Trầm Nguyệt cắn răng nghiến lợi đem chuyện ngày hôm nay Tần Hạo tới gặp mình cùng lời hắn tự nói kể lại cho Bạch Thiên Trạch một lần, đương nhiên chuyện bản thân nhanh tay tát Tần Hạo một cái đã được tóm tắt qua.

 

Bạch Thiên Trạch vừa nghe đã nghĩ đến cuộc gọi ngày hôm nay Tần Hạo gọi cho mình thì đoán được cái đại khái, không nghĩ tới anh ta lại có thể đi tìm Trầm Nguyệt nói, trong lòng Bạch Thiên Trạch có chút cảm động.

 

“Thiên Trạch, anh đang suy nghĩ gì đấy?” Trầm Nguyệt nhìn Bạch Thiên Trạch đang ngẩn người ở đó mà gắt giọng hờn dỗi.

 

“Không có gì!” Bạch Thiên Trạch cười cười đem Trầm Nguyệt ôm chặt vào trong lòng.

 

( Đinh! Độ thiện cảm của đối tượng công lược gia tăng 10, hiện nay tổng độ hảo cảm là 35. )

 

Tần Hạo nằm ở trên giường, đang ăn dưa hồng, nghe được giọng nói của hệ thống tức khắc cảm thấy thần thanh khí sảng.

 

Bạch Thiên Trạch cùng Trầm Nguyệt ở ăn cơm tối trong một nhà hàng phong cách phương tây, sau đó lại đi xem phim, thấy sắc trời không còn sớm mới đưa Trầm Nguyệt về nhà, rồi bản thân mới lái xe trở về nhà. Vừa tới cửa nhà mình anh liền phát hiện Tần Hạo đang cầm bữa tối trong tay co rúc ngủ ở cạnh cửa.

 

“Tần Hạo, anh tỉnh tỉnh!” Bạch Thiên Trạch nhăn mặt nhíu mày, tiến lên đẩy nhẹ Tần Hạo một cái. Mỗi ngày mình tan sở về nhà Tần Hạo đều đã xách theo bữa tối đứng ở trước cửa chờ đợi, như vậy tính ra ngày hôm nay anh ta cũng đã ở chỗ này chờ gần 5 tiếng đồng hồ rồi.

 

Mơ mơ màng màng cảm thấy có người đang đẩy mình, Tần Hạo mở mắt ngẩng đầu nhìn thấy Bạch Thiên Trạch đứng ở trước mặt mình, cơn buồn ngủ nhất thời tan thành mây khói, vội vàng đứng lên.

 

“Mặt của anh làm sao vậy?” Nhìn dấu tay trên mặt Tần Hạo, Bạch Thiên Trạch cảm thấy mình có chút không thoải mái.

 

“Nga, không có gì, anh đã ăn cơm chưa? Tôi mang cho cơm tối đến cho anh, có thể là đã nguội một chút, nếu không thì tôi hâm nóng lại cho anh nhé.”

 

“Tôi ăn rồi, cùng Trầm Nguyệt.” Cho dù anh không nói Bạch Thiên Trạch cũng biết dấu tay trên mặt của anh nhất định là do Trầm Nguyệt tạo thành, mặc dù nói lời như vậy lúc này có thể có chút tàn nhẫn, thế nhưng có một số việc cần phải nói rõ ràng hơn một chút mới tốt.

 

“Nga, vậy được rồi.” Tần Hạo miễn cưỡng cười cười “Tôi đi trước, ngày mai lại đưa bữa sáng cho anh.” Dứt lời Tần Hạo xoay người rời đi.

 

“Tần Hạo!” Mới vừa đi chưa được mấy bước, Tần Hạo lại nghe đến Bạch Thiên Trạch ở sau lưng gọi mình, Tần Hạo quay đầu nở một nụ cười nhàn nhạt.

 

“Về sau anh cũng không cần tới nữa!” Bạch Thiên Trạch chậm rãi mở miệng đem lời nói ra.

 

Tần Hạo đứng trước mặt nghe vậy sửng sốt, rất lâu sau mới phản ứng kịp khóe miệng kéo ra một nụ cười đau khổ nói: “Tôi biết rồi! Tôi sẽ không làm cho anh phải khó xử.” Nói xong đi đến trước mặt Bạch Thiên Trạch rồi ôm chặt lấy người trước mắt, sau đó xoay người rời đi.

 

Lần này Tần Hạo đi rất nhanh, giống như là đang chạy đi lẩn trốn, mình làm tổn thương hắn sao, mình làm như vậy có phải thực quá đáng không ? Bạch Thiên Trạch nhớ tới bộ dáng mới vừa nãy của Tần Hạo trong lòng có chút khổ sở, quên đi, Bạch Thiên Trạch gãi gãi đầu thở dài một hơi lấy chìa khóa trong túi quần ra mở cửa đi vào.

 

( Đinh! Hệ thống thông báo ấn tượng tốt của mục tiêu công lược tăng lên 10 điểm. )

 

Đi ra khỏi tiểu khu Tần Hạo lại một lần nữa cảm thấy giọng nói của hệ thống tốt đẹp như vậy. Nhưng mà bề ngoài có vẻ  như so với mong muốn chính mình đã giảm rất nhiều, xem còn phải cố gắng thêm nữa.

 

Bạch Thiên Trạch không nghĩ tới Tần Hạo thực sự sẽ không lại xuất hiện ở trong tầm mắt của mình nữa, một ngày đêm, hai ngày. . . Bạch Thiên Trạch đã có một chút không quen rồi, mọi người nói muốn dưỡng thành một cái thói quen cần tới hai mươi mốt trời, dù Tần Hạo mỗi ngày đều xuất hiện ở trước mắt của mình nhưng ước chừng chỉ có mười hai ngày nếu mình thực sự đã thành thói quen, vậy cái thói quen này không phải là hình thành quá sớm sao?

 

Bạch Thiên Trạch ngồi ở trước bàn làm việc chau mày, anh cũng không biết tại sao mình lại có loại ý nghĩ loạn thất bát tao này. Đã đến giờ tan sở, Trầm Nguyệt nhất định là đang chờ mình đi đón cô. Đứng dậy sửa lại tư tưởng tình cảm một chút, Bạch Thiên Trạch đi ra ngoài.

 

Tần Hạo đang nằm ở trên giường lăn lộn cảm khái cuộc sống thật tốt đẹp, con pháo thí Tần Hạo này là một tên nhị đại a! Ăn uống không cần phải lo lắng có lợi a.

 

( Đinh! Hệ thống ấm áp thông báo xin người chơi chú ý đến tiến triển trò chơi để tránh khỏi hối hận không kịp! )

 

Vừa nghe đến cái giọng nói này, gương mặt Tần Hạo có chút u ám, mỗi khi đến thời điểm mình chơi đùa vui vẻ nó cuối cùng lại phá hỏng hứng thú của mình, giống như là con ruồi vậy ong ong vù vù không để yên. Có điều là mỗi lần hắn nói như vậy là khi Tần Hạo nói bản thân nên hành động, không vui lòng từ trên giường đứng lên, thay một quần áo đi ra ngoài.

 

Sau khi Bạch Thiên Trạch kết thúc cuộc hẹn với Trầm Nguyệt, về nhà lấy chìa khóa ra đang muốn mở cửa. Tiếng điện thoại di động rung rung ở trong trong túi quần làm cho anh ngưng lại động tác, lấy điện thoại di động ra, trên màn ảnh hiện lên hai chữ Tần Hạo làm trong lòng hắn cả kinh, đã trễ thế này anh ta còn gọi điện thoại cho mình nhất định là có việc gấp rồi, nghĩ như vậy Bạch Thiên Trạch vội vàng nhấn nút trả lời.

 

“Này, chào anh!”

 

“Này, xin hỏi anh là Bạch Thiên Trạch tiên sinh?” Một giọng nói xa lạ từ đầu bên kia điện thoại truyền tới.

 

“Ừ, phải, làm sao vậy?”

 

“Thật tốt quá! Tôi là người pha rượu ở quầy rượu. Anh có thể tới đón Tần Hạo được không ? Anh ta uống nhiều!”

 

“Tôi đã biết, tôi lập tức tới ngay!” Bạch Thiên Trạch cúp điện thoại, cũng không suy nghĩ nhiều vội vàng đi ra ngoài lái xe đến thẳng quán bar.

 

Ánh đèn đủ mọi màu sắc sáng lóe lên, âm nhạc mạnh mẻ đập mạnh vào trái tim, đủ loại khách đang ôm nhau nhảy những phong cách kỹ thuật khác nhau. Bạch Thiên Trạch vừa bước vào chỗ này, đã có chút cau mày. Đi qua người trong sàn nhảy, Bạch Thiên Trạch đi tới trước quầy bar trước.

 

“Chào anh, tôi là Bạch Thiên Trạch, xin hỏi Tần Hạo ở chỗ nào?”

 

“A! Anh là Bạch Thiên Trạch sao? Tần Hạo anh ta ở bên kia!” Giọng nói của Bạch Thiên Trạch cơ hồ phải la to lên rốt cục cũng truyền đến tai người pha rượu.

 

Thuận theo ngón tay người pha rượu nhìn lại, Bạch Thiên Trạch thấy một người rất không phù hợp với cái bầu không khí náo nhiệt này, anh ta đang đơn độc ghé vào quầy bar trước, thoạt nhìn vô cùng bất lực.

 

“Tần Hạo, tỉnh tỉnh!” Bạch Thiên Trạch đẩy đẩy Tần Hạo.

 

Dường như không cảm giác được quấy rối từ bên ngoài, Tần Hạo vẫn như cũ an tĩnh nằm ở chỗ này. Thấy vậy mi tâm Bạch Thiên Trạch nhăn chặt, rốt cuộc là anh ta đã uống bao nhiêu?  Đưa tay đem Tần Hạo nằm ở trên quầy ba nâng lên, Bạch Thiên Trạch đem hắn đỡ ở trên người, ra khỏi quán bar.

 

Đem Tần Hạo đặt vào rồi chỗ ngồi bến cạnh tài xế sau, anh cũng lên xe. Nhìn Tần Hạo bên cạnh hít vào đều đều, Bạch Thiên Trạch thở dài, trông cái bộ dáng như vậy, anh cũng chỉ có thể đem hắn mang về nhà anh rồi.

 

Dọc theo đường đi Tần Hạo Tần Hạo đều thực an tĩnh, giống như là đang ngủ vậy. Xe chạy đến dưới nhà, Bạch Thiên Trạch lại đem Tần Hạo đỡ đi ra.

 

Đi vào trong phòng, Bạch Thiên Trạch đem Tần Hạo đặt lên giường, chuẩn bị tự mình qua phòng bếp lấy cho anh ta ly nước. Vừa mới đứng dậy muốn rời khỏi, tay liền được Tần Hạo vững vàng níu lại.

 

“Đừng rời khỏi tôi, Thiên Trạch!” Anh ta nằm ở trên giường hai mắt như trước nhắm lại, nét mặt thiếu thốn hết sức thống khổ. Kỳ thực Tần Hạo chỉ uống một ly rượu, thế nhưng anh không nghĩ tới cái ly rượu kia lại mạnh như vậy, kết quả thực sự say.

 

Bạch Thiên Trạch nhíu nhíu mày, ngồi ở bên cạnh Tần Hạo, lo lắng vuốt đầu của anh, giống như là cưng chìu trẻ con mà nói: “Yên tâm đi, hôm nay tôi sẽ ở cạnh anh.”

 

Trên giường Tần Hạo như nghe thấy được lời này, biểu tình trên mặt tốt hơn nhiều. Chỉ là hai tay vẫn như trước chặt chẽ túm lấy Bạch Thiên Trạch, không chịu buông ra.

 

Bạch Thiên Trạch thở dài có chút bất đắc dĩ ở bên Tần Hạo, dần dần chính mình cũng có chút mệt mỏi rã rời cũng nằm xuống bên cạnh Tần Hạo.

 

Sáng sớm hôm sau Bạch Thiên Trạch rời giường, suy nghĩ chờ Tần Hạo tỉnh lại sẽ cùng anh ta rời đi, hôm nay anh và Trầm Nguyệt đã hẹn nhau đi xem nhẫn cưới. Nhưng mà chờ thật lâu cũng không thấy người trên giường có động tĩnh gì, nhìn kỹ mới thấy khuôn mặt người này đỏ bừng, sờ cái trán thầm nghĩ không xong, người nọ là lên cơn sốt rồi.

 

Nhìn cái bộ dáng này của Tần Hạo, Bạch Thiên Trạch làm sao mà yên tâm rời đi được nữa? Lấy điện thoại di động ra gọi cho Trầm Nguyệt nói có mình việc gấp không thể cùng cô đi chọn nhẫn, ngày khác lại nói tiếp.

 

Bên đầu bên kia điện thoại Trầm Nguyệt vừa nghe liền không vui, mắng một trận cũng không làm thay đổi suy nghĩ Bạch Thiên Trạch liền dứt khoát cúp điện thoại.

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận