[NVKT] – Chương 2

0
423

 

Chương 2: Ta nghĩ ta là công (hai)

 

Lúc Tần Hạo tỉnh lại đã là sáng sớm ngày hôm sau, đầu mơ hồ còn có chút đau đớn, Bạch Thiên Trạch thực không hổ là luyện qua 跆 quyền đạo, ra tay thực ngoan a! Nhớ tới việc bản thân ngày hôm qua bỗng nhiên thâm tình tỏ tình, đều nhanh chóng đem Bạch Thiên Trạch tức đến muốn chết rồi, phỏng chừng trong một khoảng thời gian này chắc chắn Trầm Nguyệt cũng sẽ không để ý tới hắn.

 

Mình phải thừa dịp này cố gắng gấp bội, tử triền lạn đả (liều chết dây dưa), phát huy năng lực không biết xấu hổ, bắt lấy Bạch Thiên Trạch. Nghĩ như vậy Tần Hạo chậm rãi từ trên giường ngồi xuống, nhìn quanh bốn phía một cái, đây là nơi nào chứ? Tần Hạo khẽ nhíu mày.

 

( Đinh! Bởi vì ngày hôm qua người chơi bị đánh nằm trên phố không người chăm sóc, hệ thống đã phát huy truyền thống mỹ đức của dân tộc Trung Hoa đem người chơi đưa về trong nhà của nguyên chủ bia đỡ đạn Tần Hạo, mời người chơi khen ngợi! )

 

Ha hả, hắn nhất định sẽ! Ngươi là tên khốn kiếp a, có mộc hữu? Ngươi chờ ta bị đánh nằm như người chết rồi mới nghĩ muốn tới quản hắn, hệ thống thực là mẹ ruột sao? Ngươi có lương tâm sao?

 

( Đinh! Xin người chơi chú ý hệ thống đây là nam giới. ) ( Linh: * Ha ha ha chịu k nổi vs cái hệ thống J * )

 

Tần Hạo cho là chỉ số thông minh của hệ thống hắn nhất định chỉ bằng một đứa trẻ con, không muốn nghĩ sao cho hợp lý với cái hố cha hệ thống này, Tần Hạo mặc quần áo tử tế, đi ra khỏi phòng.

 

Đêm qua trở về Bạch Thiên Trạch liền gọi điện thoại cho Trầm Nguyệt, nhưng điện thoại của đối phương vẫn luôn nằm ở trong trạng thái tắt máy, Bạch Thiên Trạch tỏ vẻ hắn vô cùng buồn bực, nắm tóc vò đầu lung tung, thay giày xong chuẩn bị ra ngoài.

 

“Ngươi tại sao lại ở chỗ này? !” Vừa mới mở cửa phòng ra hắn liền nhìn thấy Tần Hạo âm hồn bất tán đứng ở cửa, mặt của Bạch Thiên Trạch lập tức lại đen.

 

“Thiên Trạch, nhìn khí sắc vẻ mặt lúc này của ngươi chắc hẳn là tối hôm qua ngủ không ngon. Điểm tâm chắc cũng còn không có ăn đi, ta mang tới cho ngươi bữa sang ở Cẩn Ký a.” Tần Hạo chìa khuôn mặt sưng như đầu heo của mình vào, lộ ra một nụ cười mà hắn tự cho là vô cùng sáng lạn.

 

Trạng thái biến đen của Bạch Thiên Trạch còn chưa được giải trừ, thấy mặt của Tần Hạo hắn chỉ cảm thấy được chính là ba chữ không vừa mắt, trước tiên đi tới mặt hắn chính là một quyền. Tần Hạo lập tức lại ngẩn ra, người anh em này muốn đánh người đến điên rồi sao, thế nào mà ngày hôm qua vừa mới đánh xong hôm nay còn muốn đánh nữa a? Sớm biết như thế mình đã không tới đây a!

 

( Đinh! Xin Tần Hạo không nên quên, làm một người chơi phải có chức nghiệp rèn luyện hàng ngày. )

 

Hệ thống ngươi làm người xấu xa như vậy thực sự được chứ? Cái gì chức nghiệp rèn luyện hàng ngày, ngươi sẽ trả tiền lương cho ta sao? Hỗn đản a! Tần Hạo cứ như thế oán thầm một trận rồi lại biết mình lúc này không thể rời đi, vẻ mặt khổ sở nhìn Bạch Thiên Trạch mà nói ra: “Thiên Trạch, ta biết ngươi còn đang đang giận ta, trường hợp như ngày hôm qua đó ta quả thực không nên nhảy ra hồ ngôn loạn ngữ, nói chuyện bậy bạ như vậy.”

 

Bạch Thiên Trạch nghe xong trong bụng càng khó chịu, vung tay lại một quyền tiếp tới, thanh âm trầm xuống vài phần: “Cút!”

 

Tần Hạo rất muốn đem Bạch Thiên Trạch trói lại chơi đùa hắn đến chết, nhưng cuối cùng lại bụm mặt lại, hai mắt phiếm lệ nhìn Bạch Thiên Trạch nói: “Thiên Trạch, ngươi suy nghĩ một chút a, suy cho cùng ta cũng là làm thế nào mới có thể lấy được hồ sơ cá nhân của ngươi? Ta nếu thực sự không quan tâm ngươi, ta sẽ dùng nhiều tiền mời người điều tra ngươi như vậy sao?”

 

Bạch Thiên Trạch làm sao có thể để ý tới những thứ này, chỉ nói: “Ngươi cút hay không cút?”

 

Tần Hạo nhìn chằm chằm Bạch Thiên Trạch trước mắt kiên định lắc đầu, Bạch Thiên Trạch gặp hắn như vậy càng tức giận, lại đánh thêm vài đấm. Tần Hạo không né không tránh, khóe miệng bị đánh rịn ra máu.

 

Bạch Thiên Trạch nhíu, người này rốt cuộc muốn làm gì? Đứng yên ở đó để cho mình đánh là có ý gì, lẽ nào còn có âm mưu gì khác sao?

 

Tần Hạo gặp Bạch Thiên Trạch biểu tình có chút dao động lại nói: “Thiên Trạch ngươi phải tin tưởng ta! Ta thật sự đã biết sai rồi, không nên đem cảm tình của ta áp đặt đưa cho ngươi. . .”

 

Bạch Thiên Trạch nghe Tần Hạo loạn thất bát tao nói, cảm giác đầu mình đều to hơn một vòng nhưng là trong đầu lại có một loại cảm giác nói không ra lời, thầm nghĩ mắt không thấy tâm không phiền, Bạch Thiên Trạch thẳng thắn xoay người rời đi.

 

“Thiên Trạch!” Tần Hạo có chút thất vọng hô lên.

 

Nghe được tiếng kêu la của Tần Hạo, Bạch Thiên Trạch cũng không quay đầu mà vẫn cứ trực tiếp đi ra ngoài, lưu lại Tần Hạo một mình một người ở nguyên tại chỗ.

 

( Đinh! Trình độ hắc hóa của mục tiêu công lược đã giảm bớt phân nửa, thỉnh người chơi tiếp tục cố gắng hơn. )

 

Bản mo-rát! Ngươi cũng đừng xoay đi, xem ngươi có thể không được tự nhiên nói tới lúc nào! Tần Hạo nghĩ như vậy hèn mọn nở nụ cười, cái dáng tươi cười này làm khiên động đến cơ mặt thực làm cho hắn đau đớn thêm một hồi.

 

Rời khỏi nhà mình, Bạch Thiên Trạch không có đi chỗ nào khác, hắn muốn đi tìm Trầm Nguyệt, hôm nay là hai ngày nghỉ ắt hẳn không cần lên lớp, hắn nhớ kỹ chủ nhật mỗi tuần vào đúng cái này giờ Trầm Nguyệt đều sẽ đi tập thể dục. Trong thoáng chốc, Trầm Nguyệt đã mặc đồ vận động từ trong nhà đi ra, Bạch Thiên Trạch vội vàng tiến lên ngăn cản cô ta. Trầm Nguyệt thấy người tới là Bạch Thiên Trạch liền lập tức xoay người đi, lại bị Bạch Thiên Trạch lôi lấy tay. Trầm Nguyệt vung tay lại quăng cho Bạch Thiên Trạch một cái tát.

 

“Nguyệt Nguyệt, tin tưởng ta, ta và Tần Hạo không có gì!” Bạch Thiên Trạch che một bên mặt mà nói.

 

“A, Bạch Thiên Trạch, ta tin tưởng ngươi? Ngươi và Tần Hạo đến cùng là muốn làm gì?” Trầm Nguyệt lòng tràn đầy phẫn nộ, rõ ràng chính là người ta đeo đuổi mình, đến cuối cùng hai nam nhân này cư nhiên lại ở cùng một chỗ, cô ta thực sự chịu không nổi.

 

“Chúng ta ở bên nhau một chỗ lâu như vậy, vì sao em thì không thể tin tưởng anh? ” bộ dạng của Trầm Nguyệt, làm cho Bạch Thiên Trạch cảm thấy có chút bất đắc dĩ, lời nói của bản thân hắn lại cứ như vậy không đáng tin tưởng chút nào sao?

 

Trầm Nguyệt cau mày, hất tay của Bạch Thiên Trạch ra rồi chạy đi, Bạch Thiên Trạch nháy mắt cảm thấy hắn thực vô lực, lung tung gãi gãi tóc.

 

Kỳ thực ở phương diện khác mà nói Tần Hạo hẳn là một cái hảo hài tử, tỷ như hắn có thể nói làm được, liều chết triền miên, tinh thần đeo bám đã được hắn phát huy đến cực hạn, mỗi ngày đều chạy tới nhà Bạch Thiên Trạch, bị đánh bị chửi cũng không nói ra một câu oán hận nào. Hành động như vậy rốt cục cũng đả động Bạch Thiên Trạch, bởi vì sau vài lần tìm Trầm Nguyệt, hắn nhận rõ đãi ngộ của mình cũng cùng hắn ta ở đây cũng không sai biệt lắm.

 

Hôm nay Bạch Thiên Trạch thấy Tần Hạo vẫn như cũ đứng trước cửa nhà mình chờ có chút bất đắc dĩ thở dài, người này nghị lực thật đúng là tốt vô cùng, nếu là mình đã sớm kiên trì không nổi nữa rồi (Linh: cái này là do tenn hệ thống hố cha kia a). Mở cửa phòng liếc nhìn một bên vẻ mặt mong đợi của hắn (TH)nói: “Vào đi, đừng có ở bên ngoài ngây ngô.”

 

Nghe vậy Tần Hạo giống hệt như con gà con mổ thóc liên tục gật đầu, vẻ mặt vui sướng theo Bạch Thiên Trạch đi vào cửa.

 

( Đinh! Hệ thống thông báo, độ thiện cảm của mục tiêu công lược Bạch Thiên Trạch đã tăng 10 điểm. )

 

12 ngày a! Bản thân gió mặc gió, mưa mặc mưa sớm muộn gì cũng đều đi đưa cơm, thực sự là rất không dễ dàng a. Rốt cục gõ được cửa nhà thằng nhãi này, nhưng là chỉ mới thêm có 10 điểm độ hảo cảm thôi a. Tần Hạo thở dài ở trong lòng.

 

Bạch Thiên Trạch chính là kiểu đàn ông tính tình có đôi chút khiết phích, gian phòng của anh sạch sẽ hầu như không nhiễm lấy một hạt bụi. Tần Hạo thay giầy, đưa bữa ăn ở trong tay đặt lên trên bàn, sau đó tự mình chạy vào phòng bếp cầm chén đũa ra.

 

Bạch Thiên Trạch ngồi ở ghế trên nhìn đến điện thoại di động trong tay mà ngẩn người, hắn còn đang suy nghĩ đến Trầm Nguyệt, 12 ngày, Trầm Nguyệt ngay cả một cú điện thoại chưa từng gọi đến cho mình, cố ý trốn tránh mình, điều này làm cho trong lòng hắn rất khó chịu.

 

Tần Hạo từ trong phòng bếp đi ra, cầm chén đũa đặt ở liền trên bàn, ngồi ở một bên Bạch Thiên Trạch mở miệng nói: “Anh đây là đang nhớ đến Trầm Nguyệt sao?”

 

Bạch Thiên Trạch ngẩng đầu liếc Tần Hạo một cái cũng không nói gì, đây hết thảy còn không phải là do hắn làm hại hay sao! Rõ ràng mình đã có thể cùng Trầm Nguyệt tiến vào lễ đường hôn nhân rồi, kết quả cuối cùng lại bị hắn nháo lên một màn như vậy khiến bản thân rơi vào kết cục thảm hại thế này.

 

Tần Hạo gặp phải bộ dáng kia của Bạch Thiên Trạch, vẻ mặt áy náy mở miệng nói: “Thiên Trạch, thật xin lỗi! Tôi quả thực là rất không muốn mất đi anh, bởi vậy ngày đó tôi mới có thể làm hại anh bị Trầm Nguyệt hiểu lầm. Đều là do tôi quá ích kỷ!” Tần Hạo rời khỏi cái ghế, đỡ hai chân chậm rãi quỳ xuống trước người Bạch Thiên Trạch, hai mắt có chút phiếm hồng.

 

“Quên đi, bây giờ còn nói những thứ này cũng có gì hữu dụng nữa đâu?” Bạch Thiên Trạch nhìn Tần Hạo trước mắt nhất phó làm bộ đáng thương cũng thấy có chút không nỡ.

 

( Đinh! Hệ thống thông báo, độ hảo cảm của mục tiêu công lược gia tăng +5, xin người chơi không ngừng cố gắng ! )

 

Giáo trình kỹ thuật diễn xuất do Hệ thống đặc cung thực sự là đáng ca tụng a, có tác dụng a ? Cái tên Bạch Thiên Trạch này chính là kiểu người tâm nhuyễn a, bản thân nhất giả bộ đáng thương hại hắn đã chịu không nổi, có tác dụng a ? Tần Hạo nội tâm nhảy cẫng hoan hô lên đủ loại!

 

“Thiên Trạch, thực sự đúng là không dậy nổi, anh yên tâm chuyện này tôi sẽ nghĩ biện pháp giải quyết giúp ngươi. Anh trước vẫn nên ăn chút gì đi, anh xem mình một chút, cả người đều gầy đi rồi!” Tần Hạo đứng dậy xới cơm cho Bạch Thiên Trạch.

 

Bạch Thiên Trạch nhận lấy chén, cũng không muốn nói thêm cái gì, tiếp theo Tần Hạo cùng nhau ăn cơm, hai người đều tương đối im lặng không nói gì.

 

Sau buổi cơm tối, Tần Hạo thu thập chén đũa, Bạch Thiên Trạch vốn muốn đi qua hỗ trợ lại bị hắn đuổi lui ra khỏi phòng bếp, nhìn đến thân ảnh Tần Hạo đang bận rộn bên trong bếp, chỉ trong nháy mắt đó, Bạch Thiên Trạch cư nhiên nghĩ lại đến Tần Hạo sẽ là một người vợ hiền dâu thảo, ý thức được trong đầu mình đang nghĩ đến điều gì, Bạch Thiên Trạch vội vàng lắc đầu bỏ rơi cái ý nghĩ kỳ lạ trong đầu.

 

Tần Hạo xoay người nhìn đến ánh mắt có chút mê man của Bạch Thiên Trạch, trong đầu được kêu là một cái nhạc a. Thế nào? Biết ta tốt rồi sao? Ở nhà chuẩn bị a, nhanh lên một chút thích ta đi!

 

Rửa sạch chén hắn lại thu dọn lại phòng ở cho Bạch Thiên Trạch, bận rộn hết một trận. Tần Hạo quyết định cáo từ ra về, đứng ở bên cạnh thay giầy xong, hắn nhìn Bạch Thiên Trạch đang ở bên trong cánh cửa nhìn mình, mỉm cười nói: “Sớm nghỉ ngơi một chút, sự kiện kia tôi sẽ giải quyết.”

 

Bạch Thiên Trạch sửng sốt, suốt thời gian dài ở bên ngoài Bạch Thiên Trạch vẫn luôn là một người cô linh linh coi như là ở cùng một chỗ với Trầm Nguyệt đi nữa, cũng vẫn là mình sắm vai chiếu cố đối phương, đột nhiên lại được người khác quan tâm như vậy trong lòng Bạch Thiên Trạch đột ngột có một loại cảm giác ấm áp.

 

( Đinh! Độ hảo cảm của mục tiêu công lược lại thêm +10, người chơi, hắn thực sự là trẻ nhỏ dễ dạy a! )

 

Hắc hắc, hệ thống, hắn cũng thấy được ta đây là một người có tiềm lực tốt đi, nếu như không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn ngày mai ta là có thể xoát trước 20 điểm độ hảo cảm đi. Tần Hạo nghĩ như vậy mà vui sướng bước chân nhằm theo hướng nhà mình mà đi đến.

 

Ngày thứ hai, Tần Hạo sáng sớm làm tốt bữa sang đưa cho Bạch Thiên Trạch dùng xong, sau đó liền nghênh ngang đi đến trước cửa công ty Trầm Nguyệt bắt đầu hành động nằm vùng.

 

Ánh nắng mặt trời buổi trưa thực độc, Trầm Nguyệt mặc đồ công sở màu hồng từ cửa công ty đi ra, vừa muốn đi sang cửa hàng đồ uống lạnh ở phía đối diện liền bị người trước mắt cản lại. Thấy Tần Hạo mặt của Trầm Nguyệt ngay tức khắc đen thui xuống, người này lại còn dám đến đây gặp mình? Bất mãn hết sức mà trừng mắt Tần Hạo một cái, quay lưng lại cả người chuẩn bị rời khỏi.

 

“Trầm Nguyệt, ta biết ngươi có thành kiến với ta, nhưng là ta nghĩ có một số việc ta cũng cần phải nói rõ cho ngươi biết!” Tần Hạo nắm lấy cánh tay Trầm Nguyệt, khóe miệng câu khởi một nụ cười.

 

“Ta có cần gì phải nghe ngươi ăn nói lung tung a?” Trầm Nguyệt bất mãn hết sức với thái độ của Tần Hạo, nhưng bởi vì cánh tay bị níu lại không thể không đứng ở chỗ này.

 

“Trầm Nguyệt, ngươi không phải là yêu Bạch Thiên Trạch sao? Kỳ thực chuyện này từ đầu tới cuối chính là do một mình ta bày kế. Lúc này ngươi và Bạch Thiên Trạch không có biện pháp ở cùng một chỗ! Đây mới là cái mà ta muốn nhìn nhất thấy!”

 

Trầm Nguyệt nghe vậy không khỏi trừng mắt nhìn Tần Hạo, nghĩ thầm người này lại ở chỗ này hồ ngôn loạn ngữ là vì cái gì nữa a ?

 

Tần Hạo thấy thế vừa cười cười nói: “Ngươi nhất định thật tò mò vì sao ta lại biết nhiều chuyện tình về Bạch Thiên Trạch như vậy đi, đó là bởi vì ta mời thám tử tư điều tra hắn. Hiện tại hai người các ngươi không thể ở cùng một chỗ, như vậy trong lòng của ta mới có thể cân bằng hơn một chút.” Dứt lời cố dùng sức kéo Trầm Nguyệt một cái đem cô ôm vào trong ngực.

 

“Tần Hạo, ngươi hẳn phải gọi là cầm thú mới đúng!” Trầm Nguyệt nghe vậy trên mặt bởi vì tức giận mà đỏ bừng lên, hai mắt hung hăng mà trừng Tần Hạo, ở trong ngực của hắn giãy dụa.

 

“Đáng tiếc ta gọi Tần Hạo a! Ngươi tốt nhất cùng Bạch Thiên Trạch cả đời không qua lại với nhau, nếu như có thể ở cùng một chỗ với ta ,à nói, ta lại càng cao hứng hơn !” Buông người trong ngực ra Tần Hạo nhún nhún vai, nghĩ thầm lão tử tức chết ngươi, chỉ khi nào cô ta trở lại cùng Bạch Thiên Trạch khóc lóc kể lể, hắn mới dễ dàng trang đáng thương. (Linh: trang B đâu dễ đâu cưng, xem chứ k bắt được gà lại mất nắm gạo đấy cưng à)

 

“Ba!” Một cái bạt tai thanh thúy tát thẳng vào mặt củaTần Hạo “Ta sẽ không để cho ngươi được như ý!” Trầm Nguyệt cắn răng nói, xoay người rời khỏi ánh mắt của Tần Hạo.

 

Sách sách, mới cái này đã bị lừa thực sự là thật là hảo ngu, hảo ngây thơ. Bất quá nữ nhân này rat ay đánh người vẫn rất  ngoan a, trên mặt khẳng định để lại dấu bàn tay rồi, chỉ mong một tát nàycủa hắn sẽ không bị ăn trắng ai, Tần Hạo nghĩ như vậy lấy điện thoại di động của mình ra gọi điện cho Bạch Thiên Trạch.

 

“Uy!” Đang ở đi làm Bạch Thiên Trạch không nghĩ tới Tần Hạo sẽ gọi điện thoại cho mình lúc này, có phần buồn bực.

 

“Thiên Trạch, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra ngày hôm nay Trầm Nguyệt sẽ trở lại tìm ngươi, các ngươi phải thật tốt mà cùng một chỗ.” Trong thanh âm của Tần Hạo lúc này sắm thêm vào bảy phần thương cảm cùng ba phần ẩn nhẫn, giống như vai nam chính đang khổ sở vì tình trong phim làm người ta nghe được nhân tâm đều nhanh phải nát.

 

“Chuyện gì xảy ra? Phát sinh cái gì? !” Bạch Thiên Trạch nghe ra giọng nói của Tần Hạo có phần không thích hợp, trong lòng hắn khó tránh khỏi có chút bận tâm.

 

“Không có gì, ngươi không cần lo lắng, Thiên Trạch ngươi nhất định phải hạnh phúc.” Nói xong Tần Hạo lại cắt đứt điện thoại cũng không quan tâm còn đang ở đầu bên kia điện thoại Bạch Thiên Trạch vẫn gọi “Này, này!”. Bạch Thiên Trạch ngươi thực sự không cần lo lắng ta, kỳ thực mục đích của ta là uốn cong ngươi!

 

Tần Hạo cho tới bây giờ đã hết sức hài lòng với tiến triển của nhiệm vụ, duỗi thẳng người, ưu tai du tai về nhà đi ngủ.

 

Bên này, suốt một buổi chiều Bạch Thiên Trạch đều không thế nào bình thường mà làm công việc, trong lòng tất cả đều là nghĩ tới cú điện thoại buổi chiều Tần Hạo đã gọi điện nói với mình, hắn cũng không biết tại sao mình lại có chút bận tâm tới Tần Hạo cái tiểu tử thúi kia, rõ ràng là một tên đáng ghét như vậy, vì sao lúc này mình lại lo lắng cho hắn? Nắm tóc, Bạch Thiên Trạch cấp tốc lấy cho mình một ly cà phê hòa tan. Uống một ngụm, cố gắng làm cho tâm tình của mình trở nên bình thản hơn.

 

“Ông, ông. . .” tiếng rung của điện thoại di động nhanh chóng hấp dẫn được sự chú ý của Bạch Thiên Trạch, nhấn nút nghe, giọng nói lo lắng của đối phương liền truyền đến trong lỗ tai của hắn.

 

“Thiên Trạch sao ? Chiều hôm nay tan tầm em sẽ ở dưới lầu công ty anh chờ anh!”

 

“Ừ, đã biết!”

 

“Được, vậy em cúp trước!”

 

Bạch Thiên Trạch không nghĩ tới Trầm Nguyệt sẽ gọi điện thoại cho mình, khả năng lần này chính là cơ hội tốt để hai người quay lại với nhau, nghĩ như vậy trong lòng hắn liền hết sức kích động, kết quả là đem Tần Hạo và vân vân mọi thứ đều quăng hết ra sau đầu.

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận