[NVKT] – Chương 1

0
414

 

Chương 1: Ta nghĩ ta là công 〔 một 〕

 

Tần Hạo sống chừng hai mươi tuổi không từng trúng qua vé xổ số, cũng không có nhận được học bổng. Hắn là một người thực bình thường, vô cùng bình thường, bình thường đến trường, bình thường yêu đương, sau đó cũng vô cùng bình thường … bị đá.

 

Sau khi thất tình Tần Hạo liền học tập theo các thần tượng trong phim, bắt chước các tiểu suất ca mượn rượu tiêu sầu, uống nhiều rượu rồi hắn sẽ men theo đó mà đùa bỡn như kẻ say điên rượu, lung lay lắc lư ở đường cái mà hát lên, muốn biết hắn hát là cái gì sao ? Hết sức xin lỗi đến cả chính hắn cũng không biết nữa là.

 

Đối với hành vi lúc ấy của mình Tần Hạo chỉ có thể cảm thấy thập phần hối hận, bởi vì đợi đến khi hắn thanh tỉnh lại, hắn liền phát hiện trong đầu mình nhiều hơn một thanh âm! Quả thực hù dọa hắn muốn tiểu ra quần được chứ? Cái thanh âm kia nói cho Tần Hạo biết, hắn đã bị tinh hệ thống lựa chọn làm người chơi, muốn hắn đi theo mình xuyên vào các thế giới khác cùng nhau công lược mỹ nam.

 

Đối với loại chuyện quỷ dị như thế này, phản ứng của Tần Hạo đương nhiên là — nhất định là do chính mình uống rượu nhiều quá rồi vậy nên mới xuất hiện hiện tượng huyễn thính, hắn thực sự chính là một trực nam mà.

 

Đối với phản ứng này của hắn Tần Hạo hệ thống biểu thị rất bất mãn, nháy mắt liền khởi động hành vi nghiêm phạt của hệ thống – bạo cúc thống khổ – làm cho hắn thoáng cái thanh tỉnh tỉnh lại. Vì vậy Tần Hạo thực bất đắc dĩ mà tiếp nhận sự thật này.

 

( Đinh! Người chơi Tần Hạo chúng ta sắp tiến nhập tân nhất quyển 《 nam chủ ngươi làm sao kết thúc 》 )

 

Lão tử muốn về nhà, lão tử không muốn bị hắn mang theo xuyên đến xuyên đi như thế này a! Tần Hạo nhắm hai mắt, hữu khí vô lực nằm ở trên giường trong nội tâm lại điên cuồng gào thét lên!

 

( Đinh! Người chơi Tần Hạo, nếu người chơi không có bất kỳ phản ứng nào hệ thống sẽ tự động tiến nhập tân phần quyển, hảo hảo bắt đầu cuộc sống mới tươi đẹp đi, thiếu niên! Chúc ngươi đi đường vui vẻ. )

 

Thanh âm này làm thế nào mà hắn lại nghe ra phần nhiều là vui sướng a, nhưng vào đến tai Tần Hạo, hắn thật chỉ muốn mắng người thế nào lại đả bại  như vậy? !

 

Lại một lần nữa tỉnh lại, Tần Hạo chậm rãi mở mắt ra, phát hiện hiện tại hắn đang ngồi ở bên trong một quán cà phê, thông qua ánh thủy tinh phản chiếu xuống đất mà phát hiện vóc dáng thân thể của người này, ừm lớn lên nhưng thật sự rất đẹp (Linh: mấy chế lưu ý là đẹp chứ k phải là Suất nga. He he he  J ), mặc áo T-shirt màu trắng phối với quần jean màu lam nhạt làm cả người hiện lên vẻ nhẹ nhàng mà khoan khoái.

 

( Đinh! Nội dung vở kịch đưa ra: Vai nam chính Bạch Thiên Trạch sau khi tốt nghiệp đại học cưới Trầm Nguyệt, nguyên văn nội dung vở kịch nhiệm vụ lúc này là người chơi phải ngăn cản không cho hai người kia ở cùng một chỗ. )

 

Phá hoại nhân duyên? Làm loại chuyện như vậy thực sự được chứ? Hơn nữa lúc này nội dung vở kịch đã phát triển đã đến trình độ Bạch Thiên Trạch muốn đi gặp Trầm Nguyệt để cầu hôn rồi! Hệ thống, đại gia ngươi, ngươi dám cho ta xuất hiện đúng ở thời điểm tối nay sao? Trong lòng Tần Hạo vô cùng tức giận mà bất bình.

 

( Đinh! Người chơi xin đừng quấn quýt chuyện như vậy, nữ chủ và nam chủ đến với nhau cũng không phải là chân ái, bởi vậy cái này cũng không thể xem như là phá hoại nhân duyên người khác.) (Linh: đúng zồi, chẳng qua là vì xiền thôi mừ. Phá đê.)

 

Buồn bực tựa người vào tường, xoay đầu sang một bên, xuyên qua cửa sổ thủy tinh có thể thấy bên ngoài trời đang đổ mưa, dưới đèn đường mờ tối đoàn người hi hi nhương nhương bước chân vội vội vàng vàng tránh mưa, đột nhiên hắn có chút cảm kích hệ thống, tối thiểu cái hệ thống này cũng coi như có nhân tính, không có đem mình ném ra bên ngoài trời dầm mưa.

 

“Uy uy! Các ngươi nhìn chỗ đó a!”

 

“Làm sao vậy?”

 

“Chỗ ấy đang có người cầu hôn a, thật là lãng mạn nga!”

 

Thanh âm líu ríu của mấy cô gái cắt đứt tâm tưởng đang bay xa của Tần Hạo. Này giữ trời mưa to còn có khẩu khí tới cầu hôn xem bộ thực sự là rất có tâm ý a. Tần Hạo bĩu môi, bưng tách cà phê trên bàn lên nhấp một miếng.

 

“Cái người kia là chính là Tổng giám đốc công ty đối diện – Bạch Thiên Trạch a, anh ta thực sự là vừa suất lại vừa có lãng mạn!”

 

Thanh âm mỗ một cô gái của mang theo luận điệu mơ mộng đầy phấn hồng, thực sự là suy nghĩ vừa ngu ngốc vừa ngây thơ, Tần Hạo cho mấy cái này thiếu nữ hài ngu ngốc này một cái nhìn hoàn toàn nhìn khinh bỉ. Chờ chút, mình mới vừa nghe được cái gì a ?

 

Cái gì mà giám đốc Bạch Thiên Trạch! Cái gì mà cầu hôn! Tựa hồ nghe đã đến cái sự tình gì không thể chấp nhận được, Tần Hạo cấp tốc đứng bật dậy chạy ra ngoài.

 

Tại Quảng trường, một người đàn ông dáng dấp thập phần anh tuấn cả người bị mưa xối ướt đẫm, lại vẫn như trước một chân quỳ thẳng xuống đất, hai tay dâng lên bó hoa tươi, nhìn cô gái trước mặt chậm rãi mở miệng nói: “Trầm Nguyệt, gả cho anh nhé!”

 

Cô gái đối diện anh ta tay cầm cây dù, vẻ mặt hạnh phúc gật đầu.

 

Bạch Thiên Trạch cùng Trầm Nguyệt biết nhau cũng không bao lâu, anh đối Trầm Nguyệt có cảm giác là gì chính anh cũng không thể nào nói rõ ra được, nhưng trong suy nghĩ của anh, mình lấy Trầm Nguyệt chuyện này giống như là chuyện đương nhiên chắc chắn phải phát sinh vậy. (Linh: Dạ đương nhiên, nguyên tác nó vậy đó anh, mẹ đẻ anh muốn thế nhưng mẹ kế anh k cho đâu, tiểu mĩ thụ của anh đến rồi kìa.)

 

Cái phương pháp cầu hôn giữa đường trong trời mưa cổ lỗ sĩ này a, không nghĩ tới lại có thể đánh động được tâm tư của Trầm Nguyệt, Tần Hạo nhìn mọi thứ xảy ra trước mắt bĩu môi, nếu chuyện này để cho mình nói hắn đảm bảo mình nhất định sẽ làm được tốt hơn Bạch Thiên Trạch nhiều. Nhìn đến Bạch Thiên Trạch thần tình chân thành đi tới chỗ của Trầm Nguyệt, Tần Hạo vội vàng nhảy ra ngoài quát: “Cái đó, việc này, ta không đồng ý!”

 

“Tần Hạo, ngươi thật là, đủ rồi!” Bạch Thiên Trạch nhìn người đứng trước mắt mình, trong lòng nhất thời nổi lên một trận lửa lớn, Tần Hạo cái con người này thật là khó dây dưa mà, đến tận cả lúc mình đi cầu hôn cũng không chịu để yên tĩnh chút nào mà.

 

“Thiên Trạch! Làm sao anh có thể có ý muốn cưới cô ta được chứ ? Vì cái gì mà hết lần này tới lần khác anh đều quyết tâm đối nghịch lại với tôi hết vậy? !” Nếu hắn đi cưới cô ta vậy nhiệm vụ của hắn người nào chịu trách nhiệm ? Nếu nhiệm vụ thất bại, lấy cái tính cố chấp của cái hệ thống kia, hậu quả hắn thật sự gánh không nổi a! Tần Hạo nghĩ như vậy trong lòng lại càng sốt ruột hơn.

 

“Tần Hạo, cậu có tiếp tục làm như vậy cũng đều không có ý nghĩa gì!” Bạch Thiên Trạch thật sự đã chịu đựng đủ cái con người đang đứng trước mắt mình lắm rồi, trong thanh âm của anh lúc này cũng thể hiện rõ ràng rằng mình đang vô cùng tức giận.

 

Trầm Nguyệt thấy thế, cũng lắc đầu một cái vẻ mặt bất đắc dĩ đi tới, vỗ vỗ bả vai Tần Hạo nói: “Tần Hạo, có một vài thứ là do anh không biết quý trọng, so ra Thiên Trạch lại càng thích hợp với tôi hơn !”

 

Tần Hạo quay đầu cho Trầm Nguyệt một ánh mắt giết người. Thành toàn em gái ngươi a, ta thành toàn các ngươi, cái hệ thống chết tiệt kia có thể thành toàn cho ta sao?

 

Trầm Nguyệt sửng sốt, tuy nói bình thường Tần Hạo vốn quen thói ăn chơi đàng điếm thế nhưng đối xử với mình coi như không tệ, nhưng nhìn dáng dấp anh ta hôm nay hẳn là chuẩn bị cùng Bạch Thiên Trạch liều mạng, muốn giành kết hôn mình. Nếu thật sự như vậy, tuy nói Bạch Thiên Trạch là một người tương lai đầy tiềm lực nhưng mà đem đi so sánh cô ta vẫn thích gả vào hào môn hơn nhiều. (Mơ hão à cưng, chuẩn bị thuốc chống sốc đi em.)

 

“Các ngươi ai cũng không thể đi a, Bạch Thiên Trạch chuyện của hai người chúng ta nhất định phải hảo hảo nói một lần cho rõ ràng a!” Tần Hạo ngăn cản Bạch Thiên Trạch đi, vẻ mặt như quyết tâm phải nói rõ ràng mọi chuyện.

 

“Tôi đã nói rõ, vô luận thế nào tôi cũng sẽ không buông tay Trầm Nguyệt!” Vẻ mặt Bạch Thiên Trạch vô cùng nghiêm túc mà nói.

 

Trầm Nguyệt nghe thấy thế gương mặt liền tràn đầy hạnh phúc, quay đầu nhìn Tần Hạo nói: “Tần Hạo, buông tha đi!” Này vẫn nên xem lại xem anh ta có phải thật lòng nguyện ý muốn cưới cô hay không.

 

Tần Hạo nhìn cái dáng vẻ phu xướng phụ tùy của hai người, rất muốn tìm hệ thống tới bóp chết cô ta. Đây coi là cái gì? Phá hư chuyện lưỡng tình tương duyệt của hai nhân vật chính, vì sao lúc này hắn phải làm một cái tiểu Tam, bị người khác thóa mạ a? !

 

( Đinh! Xin người chơi nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ lần này, không nên khinh thường mà buông tha mọi thứ, so với Bạch Thiên Trạch, Trầm Nguyệt lại càng có thể thích ngươi hơn đấy! )

 

Ha hả, em gái ngươi! Tần Hạo triệt để đem hệ thống  bó trong đầu một lần.

 

( Đinh! Hệ thống đang ở ranh giới hắc hóa, mời người chơi chú ý ngôn hành cử chỉ. )

 

Hắn quả nhiên là đấu không lại hắn mà (hệ thống), Tần Hạo có chút buồn bực suy nghĩ, vừa xoay người lại đã thấy Bạch Thiên Trạch cầm tay của Trầm Nguyệt đi ra cách hắn một khoảng rồi, ba bước nhập lại thành hai vội vàng tiến lên kéo tay của Bạch Thiên Trạch lại, Bạch Thiên Trạch bị hắn níu lại trong lòng thực bất mãn, xoay người một quyền đánh thật mạnh vào mặt của Tần Hạo.

 

“Thế nào không tránh đi?” Một quyền vừa rồi kia của hắn, Tần Hạo hoàn toàn có thể tránh thoát một cách dễ dàng, nhưng mà vì sao hắn lại ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ để cho mình đánh ?

 

“Thiên Trạch! Anh nghĩ xem là vì cái gì mà tôi không đồng ý để cho anh lấy Trầm Nguyệt a ? Lẽ nào anh một chút cũng chưa từng phát hiện sao? Kỳ thực là bởi vì anh mà tôi mới phải làm như thế! Thiên Trạch, là tôi thích anh a!” Tần Hạo che một bên mặt bị đánh sưng đỏ, một bộ dạng vô cùng ủy khuất mà nói.

 

Lời như vậy lần đầu tiên nói ra tuyệt đối sẽ làm cho người ta cảm thấy xấu hổ, bất quá Tần Hạo ở dưới sự thúc dục của hệ thống thúc giục đã sớm luyện thành quen tay hay việc rồi, tùy tùy tiện tiện lấy ra vài lời kịch khổ sở vì tình của nam chính trong phim mà diễn, hắn biểu thị như vậy mình không có áp lực.

 

Bạch Thiên Trạch bị lời nói điên cuồng của Tần Hạo hô lên như thế, đầu óc có chút hồ đồ, đứng tại chỗ ngốc lăng lăng nhìn hắn. Một bên Trầm Nguyệt cũng thấy bầu không khí giữa hai người kia có cái gì không đúng, vươn tay nhỏ kéo góc áo Bạch Thiên Trạch.

 

“Thiên Trạch, tôi biết lúc trước tôi làm rất nhiều chuyện không tốt, anh có biết ở trong lòng tôi anh là người quan trọng cỡ nào sao? Tôi biết anh thích ăn điểm tâm sáng ở Cẩn Ký, khẩu thủy kê Trần Ký, thích mặc đồ màu trắng ở bên trong, quần lót. . . .” Tần Hạo ba lạp ba lạp nói một tràng, đương nhiên tất cả tài liệu bí mật về Bạch Thiên Trạch này chính là do hệ thống độc nhất vô nhị nhà hắn cung cấp cho hắn.

 

Người chung quanh càng lúc càng tụ nhiều hơn, bọn họ tựa hồ không quan tâm trời lúc này vẫn còn mưa, gặp Tần Hạo nói như vậy có người còn huýt sáo lên cổ vũ.

 

Lức Bạch Thiên Trạch nghe xong một đống hồ ngôn loạn từ trong miệng Tần Hạo ngữ, lại không biết mình phải phản bác thế nào mới thế nào, liền nổi trận lôi đình. Bên cạnh Trầm Nguyệt vừa nghe những lời Tần Hạo nói, không nghĩ Tần Hạo thế mà lại hiểu rõ nhiều thứ về Bạch Thiên Trạch như vậy, khuôn mặt cô lập tức liền biến đen, mình còn đang không biết chọn ai trong hai người này, dĩ nhiên không biết từ lúc nào hai người bọn họ lại đem nhau cột vào ở cùng một chỗ, cái bàn tính này bảo cô ta nên đánh như thế nào mới như ý a? Đưa tay giáng cho hai người một người một cái tát, tức giận xoay người rời đi.

 

“Trầm Nguyệt, Trầm Nguyệt!” Bạch Thiên Trạch hô lên chuẩn bị đuổi theo, lại bị Tần Hạo một tay mạnh mẽ níu lại kéo vào trong lòng.

 

“Thiên Trạch không cần đi, ở lại ở bên cạnh ta!” Tự cho là những gì mình nói thực động lòng người, Tần Hạo hoàn toàn không thấy gương mặt của người nào đó lúc này đã đen lại chẳng khác nào than.

 

( Đinh! Người chơi xin chú ý, độ hảo cảm của mục tiêu công lược đã giảm xuống trở thành mức độ màu đen rồi, xin người chơi bảo trọng! )

 

Nghe hệ thống nói như vậy, nhìn nhìn lại Bạch Thiên Trạch đang bị ôm trong lòng so với chính mình còn cao hơn một cái đầu, Tần Hạo nhất thời cảm giác toàn bộ thế giới này đều trở nên không đúng rồi.

 

“Thiên Trạch, không cần lo cho ta, ngươi mau đuổi theo Trầm Nguyệt đi! Ha ha, mới vừa rồi ta chỉ là đùa giỡn thôi, chỉ là thêm chút tiểu nhạc đệm cho màn cầu hôn của ngươi mà thôi, ta chúc phúc cho các ngươi a !” Vội vàng buông Bạch Thiên Trạch trong lòng ra, Tần Hạo nỡ nụ cười lui về phía sau, nhiệm vụ còn chưa hoàn thành đã đánh mất tính mệnh chính là không tốt.

 

“Tần, Hạo!” tròng mắt Bạch Thiên Trạch vì phẫn nộ mà sinh đầy tơ máu, từng chữ từng chữ một từ trong kẻ răng mà nặn ra tên của hắn.

 

Hệ thống, ngươi cứu mạng! Tinh hệ thống, ngươi mau ra đây, ta không thể cứ như vậy mà xong đời a! Hệ thống. . .

 

( Choang! Người chơi Tần Hạo, tự làm bậy không thể sống. ) (Lin: ngu là chết chứ bệnh tật gì chết.)

 

Nghe xong lời này Tần Hạo mắng to hệ thống ngươi là đồ không có lương tâm, nhưng là hắn cũng không có biện pháp nào khác buộc lòng phải liên tục lui mình về phía sau, thầm hy vọng có thể bỏ rơi Bạch Thiên Trạch đang truy đuổi mình.

 

Bạch Thiên Trạch lúc này đã triệt để bị hắc hóa như thế nào bằng lòng buông tha cho hắn được? Từng bước tiếp cận, nhằm vào mặt của Tần Hạo mà hạ xuống mấy cái đấm, vài quyền này đánh xuống không nhẹ chút nào, Tần Hạo chỉ cảm thấy vừa sáng sớm tinh mơ đã nghe thấy tiếng chim nhỏ ở bên tai mình ca hát, sau đó hắn liền ngất đi. (Linh: ha bị đánh đến đầu óc on gong, lẫn lộn luôn rồi. Ta ns zồi mà ngu là chết a.)

 

 

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận