TBKH – Chương 20

1
491

Chương 20: Hảo hảo tính sổ

“Tiểu. . . Tiểu thư, đây là hẳn mấy người tứ tiểu thư, các nàng đã trở về a. . .” Xảo nhi nghe thấy thanh âm ngọc bội leng keng vội vã chạy vào từ phía bên ngoài, khuôn mặt nhỏ nhắn liền trắng bệch, sợ hãi mà nhìn Phượng Hồng Loan.

Phượng Hồng Loan đảo tròng mắt liếc nhìn Xảo nhi một cái, xem ra cái tiểu nha đầu này mấy năm nay là thật bị áp bách thành thói quen luôn rồi, còn chưa có nhìn thấy người mà  hiện tại đã sợ thành cái bộ dáng này. Cái này cũng gián tiếp nói rõ có vài người làm nhiều việc ác quá mức tưởng tượng.

Lãnh ý nơi đáy mắt của nàng cũng sâu thêm một phần, nhiễm lên một tầng băng phong dày hơn nữa, Phượng Hồng Loan nhìn Xảo nhi thản nhiên nói: “Sợ cái gì. Bọn họ cũng không phải hồng thủy mãnh thú gì. Muội nên nhớ rõ bên trong phòng của ta các vị phu nhân vẫn còn nằm trong đó đó!”

Phượng Hồng Loan nới ra những lời này là ý muốn nhắc nhở Xảo nhi biết, nàng ngay cả đám lão thành đều dám đánh, thì còn sợ gì mấy cái tiểu nhân nhi nho nhỏ này kia chứ ?

Nhận được ánh mắt thản nhiên mà trấn định trên gương mặt của Phượng Hồng Loan, sợ hãi nơi đáy lòng Xảo nhi nhất thời cũng tản đi vài phần, thế nhưng cứ nghĩ đến thủ đoạn tàn ác của đám người tứ tiểu thư, ngũ tiểu thư, lục tiểu thư, tiểu thân thể vẫn là không nhịn được mà run rẩy.

Phượng Hồng Loan không nhìn Xảo nhi thêm nữa, mà ánh mắt lại lần nữa nhìn về phía cửa viện.

Đỗ Hải đem thần sắc trấn định của Phượng Hồng Loan nhập vào đáy nhãn thần, thần thái này cùng vẻ nhu nhược yếu đuối lúc trước hoàn toàn là hai người khác nhau, hôm nay người đang đứng ở nơi đó, cho dù thái sơn có sụp xuống trước mặt lại vẫn có thể mặt không đổi sắc, dửng dưng mà nhìn, phảng phất như đã tiểu thư lúc này đã thay đổi thành một người như vậy.

Lão không những không nghi ngờ nàng có gì khác lạ, mà trái lại hổ thẹn nơi đáy lòng lão lại càng sâu hơn một tầng. Nghĩ tới ăt hẳn là do chuyện Ly Vương vị giá tiên hưu lần này nhất định đã gây đả kích quá lớn với người, cái này cũng có thể xem như đại nạn không chết, tính tình thay đổi, đem toàn bộ cự kiên cường dẻo dai chôn giấu sâu trong xương cốt mình toàn bộ đều phóng ra bên ngoài rồi.

Bất quá tiểu thư như vậy, làm cho hắn nhìn vào mà thấy vui mừng hơn nhiều, càng cảm thấy tiểu thư thay đổi thành người như vậy đây mới thật sự là bản chất nên có của nàng, có được cái khí phách năm đó của phu nhân.

Ánh mắt cũng nhìn về phía cửa, đáy mắt Đỗ Hải lóe lên một tia sắc bén, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất.

“Nương, nương. . .” Kèm theo vài tiếng kêu hô cấp bách, trước mặt nàng một nữ tử hồng y dẫn đầu vọt vào tiểu viện. Nàng ta chính là tứ tiểu thư Phượng Kim Linh của phủ Thừa tướng.

Xảo nhi thấy rõ người đầu tiên tiến vào tiểu viện là ai, bèn không tự chủ được mà nhích người đến gần Phượng Hồng Loan một chút, đưa bàn tay nhỏ của mình nắm lấy cánh tay của nàng, vẻ mặt vô cùng khẩn trương.

Phượng Hồng Loan thần sắc bất động, chỉ có điều đầu ngón chân bên dưới của nàng khẽ động, không tiếng động đá cục đá dưới chân bay ra ngoài.

“A. . .” Một thanh âm chói tai vang lên, dưới chân Phượng Kim Linh bị cục đá bắn tới mà trợt ngã, ngửa mặt lên trời, ngay cả muốn lấy tay che đầu cũng không kịp, ‘Bịch’ một tiếng té xuống đất.

Ngay lúc Phượng Hồng Loan vừa nhấc chân, Đỗ Hải đã phát hiện, lão cũng chỉ hơi hơi ngẩn ra, mâu quang hiện lên một tia kinh ngạc cùng ngờ vực, nhưng chỉ trong nháy mắt, đã tỏ vẻ như mình không có phát hiện xảy ra chuyện gì mà quay sang nhìn Phượng Kim Linh ngã sóng choài trên mặt đất.

Nhưng trong đầu lão vẫn như cũ ngẫm nghĩ tới phương pháp mà mới vừa rồi Phượng Hồng Loan nhấc chân đá viên đá kia. Quả thật là nhanh, ngoan và rất chuẩn, hơn nữa còn có thể không gây ra chút tiếng động nào mà đã có thể đá viên đá đó bay ra xa hơn mười thước, chọn góc độ, dùng lực ở chân kết hợp với độ nghiêng bàn chân thế kia cái phương pháp trước đây lão chưa từng nhìn thấy. Này không phải là việc mà người bình thường có thể dễ dàng làm được.

Lẽ nào phong ấn của tiểu thư đã tự động giải trừ ?

Đỗ Hải nghĩ đến điểm này, lại lắc đầu, phu nhân mất sớm, lúc người lâm chung đã hơi thở của mình vào trong kinh mạch của tiểu thư. Không có tứ đại hộ pháp tương trợ, này phong ấn của tiểu thư không thể nào giải trừ được. Nhưng nếu như vậy thì vì sao tiểu thư lại có thể ra tay sử dụng được phương pháp phát lực nhanh mạnh lại vô hình như vậy chứ?

Suy nghĩ hồi lâu cũng không thể nghĩ ra cái gì có đủ khả năng để giải thích, Đỗ Hải đành đè xuống kinh nghi trong lòng.

Bên kia Phượng Kim Linh đã nằm soài trên mặt đất mắng to lên: “Chết tiệt, là kẻ nào dám giở trò ngáng chân bản tiểu thư, lăn ra đây cho ta!”

Ngáng chân? Phượng Hồng Loan giễu cợt kéo kéo khóe miệng. Đã bị như vậy mà vẫn còn sức để mở miệng mắng chửi người, xem ra cú ngã này vẫn là quá nhẹ đi.

Đang suy tính xem mình có nên dùng cục đá ngay dưới châm mình kia lần nữa đá ra qua một viên che lại cái miệng đang inh ỏi của nàng ta hay không, liền nghe thấy hai tiếng gọi duyên dáng, tước cửa tiểu viện xuất hiện thêm hai đạo thân ảnh, một hồng phấn một xanh biếc lóe lên, lại có thêm hai người nữa vội vã chạy vào viện tử.

Một thân y sam màu phấn hồng, khuôn mặt xinh đẹp chính là Ngũ tiểu thư Phượng Thanh Linh, một thân lục y sa mỏng, đầu đầy chu sai thuý ngọc là Lục tiểu thư Phượng Ngân Linh. ( Lin: bực mình sao mắm nào cũng tên Linh vậy, bôi nhọ tên tui à.)

Con ngươi như nước lưu chuyển, ngay sau liền hiện lên một tia băng lãnh, Phượng Hồng Loan nhìn hai người, đầu ngón chân lần thứ hai tà câu, mang hai cục đá to khác dưới chân mình nhắm thẳng sang hướng hai người vừa tới dùng lực thẳng chân đá nó bay ra thật mạnh.

Cục đá vô thanh vô tức bay nhanh đến đạp mạnh vào chân của hai người. Ngay sau đó không ngoài sở liệu, hai tiếng ‘A’ thét chói tai vang lên, ‘Bịch’ ‘Bịch’ hai tiếng ngã sấp nặng nề vang lên, dưới chân hai người đau xót, thân thể nghiêng về trước, ngã quỵ nằm thẳng trên mặt đất.

“A. . .” Kèm tiếp theo cú ngã của hia người là một thanh âm kêu la chói tai thảm thiết, Phượng Kim Linh thành công làm đệm thịt êm ái cho hai người kia đè lên. Đem toàn bộ những lời nói tức giận mắng to đầy miệng đè ép ngược trở lại.

Một chút sức lực cũng không có nghẹn lên, Phượng Kim Linh đã trực tiếp bị hai người kia đè hôn mê mất.

Tuy rằng thân thể Phượng Thanh Linh và Phượng Ngân Linh không có bị đánh ngã đau nhức, thế nhưng song nhãn của cả hai đều là nước mắt giàn giụa. Chỗ bị viên đá đập mạnh vào còn đau nhức hơn gấp nghìn vạn lần.

Đỗ Hải lần này lại càng kinh dị hơn nữa mà nhìn Phượng Hồng Loan, không nghĩ tới cùng một cước pháp ban nãy đá một phát cư nhiên có thể đạt được đến hiệu quả gấp đôi. Hiện tại lão không chút nghi ngờ gì nếu tiểu thư nàng thật sự có ý muốn giết người, như vậy ba nữ nhân trước mắt lão giờ phút này hẳn đã đi gặp diêm vương mất rồi chứ không còn ở đây kêu la nữa.

Kinh nghi trong lòng cũng càng nhiều hơn. Mấy năm nay hắn vẫn tuân theo lời phu nhân dặn dò, chỉ khi nào tiểu thư gặp nguy cơ đến sinh mạng mới cho phép lão xuất thủ cứu giúp, thời điểm khác đều phải bỏ mặc không được dòm ngó tới. Bây giờ lão thật không biết tiểu thư từ chỗ nào mà học được những thứ này. Chẳng lẽ là Vân Cẩm?

Đem thần sắc kinh dị của Đỗ Hải nhìn trong mắt. Phượng Hồng Loan vốn dĩ đã không có ý định giấu giếm gì với lão, liền cũng lơ đểnh. Mâu quang lãnh đạm tiếp tục nhìn ba nữ nhân nằm chồng lên nhau trên mặt đất.

Phượng Kim Linh cứ như vậy mà đã chết ngất rồi, cũng quá là phế vật đi. Nhìn qua Phượng Thanh Linh và Phượng Ngân Linh, trên mặt nước mắt giàn giụa, khinh thường nơi khóe miệng càng sâu, bất quá cũng chỉ là ba cái tiểu nữ nhân được yêu chiều sủng đến mức không biết trời cao đất rộng là gì mà thôi.

Chỉ như vậy. Thật sự là làm nhục nàng phải tự tay mình xuất thủ quá rồi.

Thế nhưng cho dù bị coi là lão hổ đánh tiểu miêu thì như thế nào? Có chút sổ sách chính là tính toán cả đời cũng xem như trả không xong. Nhất là nhưng vết thương phải chịu ở trên người Phượng Hồng Loan nàng.

Nàng hôm nay cũng đã định tìm đến cửa các nàng hảo hảo mà tính sổ, đem những gì các nàng nợ nguyên bản Phượng Hồng Loan cân nhắc mà trả lại toàn bộ.

“A. . . Rốt cuộc là cái tên chết tiệt nào dám làm vướng chân bản tiểu thư, đau quá. . .” Phượng Thanh Linh bình thường đi theo Phượng Kim Linh ở chung một chỗ, cũng học tính tình ương ngạnh của nàng ta, lau nước mắt, khóc to mắng lên.

Phượng Ngân Linh từ trên người Phượng Thanh Linh lăn xuống, cũng đưa tay lau nước mắt một cái, đưa tay che chỗ đang chảy máu trên chân trần, ánh mắt nhìn đến cục đá to bằng quả đấm nằm lăn lóc cách đó không xa, gương mặt nhất thời biến sắc.

Dù sao cữu cữu của nàng cũng chính là đại tướng quân, nàng cũng theo đó học vài cái quyền cước, lúc này cũng phản ứng kịp, quét mắt một vòng, ánh mắt dừng lại ở trên người Phượng Hồng Loan lúc này đang đứng ở trong viện, đên khi nhìn thấy Phượng Hồng Loan cả người chật vật, trên mặt đều là máu đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức liền lớn tiếng mắng lên: “Phượng Hồng Loan, ngươi cái con tiện nhân này, ngươi vậy mà dám đá mấy cục đá này vào chúng ta. . .”

“Phượng Hồng Loan, ngươi muốn chết, lại dám đá cục đá ngáng chân chúng ta ? Ngươi cái tiện nhân này. . .” Phượng Thanh Linh tuy trong thâm tâm cũng có chút nghi hoặc không biết Phượng Hồng Loan đứng cách xa các nàng như vậy, nàng ta làm thế nào mà đem cục đá to như vậy đá trúng vào chân nàng, thế nhưng vừa nghe Phượng Ngân Linh mắng, nàng cũng mặc kệ nhìn Phượng Hồng Loan mà mắng lên.

Nhất thời hai người mở miệng một cái lại một cái tiện nhân, tiếng mắng chửi khó nghe vang dội khắp trong tiểu viện.

Sắc mặt Đỗ Hải nhất thời trở nên âm trầm vài phần, nhìn hai người, vừa muốn mở miệng lên tiếng, lại nhìn thấy có mấy người nữa cũng vội vã chạy vào tiểu viện, đây là Thất tiểu thư, Bát tiểu thư, Cửu tiểu thư, Thập tiểu thư, Thập Nhất tiểu thư, Thập Nhị tiểu thư của phủ Thừa tướng.

Phượng Hồng Loan nhìn cũng không nhìn vào một đám nhóc tiểu cải củ loi choi lớn nhỏ không đồng nhất đang chạy vào, mà chỉ cúi đầu nhìn xuống dưới chân. Dưới chân nàng đã không còn cục đá nào đủ to để nàng có thể đá, nàng không khỏi cau mày lại, ngẩng đầu nhìn hai cái người đang há miệng mắng to nàng kia.

Lẳng lặng nhìn hai cái khuôn mặt lê hoa đái vũ bằng ánh mắt đông lạnh nửa ngày, thẳng đến khi hai người kia nhận thấy được hàn ý, không khỏi nhìn nàng mà ngậm miệng lại không dám nói tiếng nào nữa.

Phượng Hồng Loan lúc này mới chậm rãi thong thả hướng đến chỗ hai người mà bước đến.

—— đề lời nói với người xa lạ ——

Cảm tạ thân ái allgone(3 toản), thuần bạch ai (1 hoa), vũ nguyệt tình không (1 hoa), yêu  yêu , o(n_n)o~

Quyển sách do tình nhân các (QRGE. COM) thủ phát, xin chớ đăng lại!

 

1 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận