Thế gia – chương 25.4 (end chap)

0
498

Chương 25.4 (end)

 

Đặng ma ma không nói gì. Điểm này bà cũng cực kỳ rõ ràng. Chi thứ hai cũng đã sa sút rồi. Tương lai Liên gia sau này sẽ phải dựa vào Liên Đống Phương cùng với đại thiếu gia và Nhị thiếu gia. Lão phu nhân tối đa cũng chỉ âm thầm cảnh cáo Mạc thị hoặc là áp chế bà ta xuống nữa. Thế nhưng tuyệt đối sẽ không quét mặt mũi của Mạc thị, sẽ làm ra vẻ bà không biết không thấy cũng không để cho Mạc thị mang cái danh mưu đồ cướp đoạt gia sản của chất nữ. Rất đơn giản, nếu Mạc thị thực rớt đài, vậy tiền đồ của Đình Lễ và Đình Nghi cũng sẽ bị hao tổn. Người vẫn luôn vì Liên gia mà thao lao hao tâm tổn sức cả đời mình như lão phu nhân, sẽ không đứng yên mà nhìn chuyện như vậy phát sinh.

 

Đặng ma ma buồn khổ nói: “Khi phu nhân còn tại thế đã nói đại phu nhân chính là người mặt từ tâm sâu (trên mặt ra vẻ từ ái, trong tâm lại thâm sâu độc ác). Chẳng qua thật không nghĩ tới, lại có thể ti tiện đến như vậy.” Gia tư của chi thứ hai cũng có phân nửa đến tay lão phu nhân. Kỳ thực những thứ gia tư trong tay lão phu nhân này, sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về đại phòng. Nhị lão gia lúc đầu cũng rất rõ ràng chuyện này, cho nên mới phải lưu lại một phần tiền bạc cấp cho tiểu thư bàng thân. Nhưng không nghĩ tới, đại phong vậy mà lại làm ra hành động bỉ ổi như vậy, đến cả chút tiền tài bàng thân của tiểu thư cũng không chịu bỏ qua.

 

Nguyệt Dao nghe xong lắc đầu một cái, trong lòng suy nghĩ những chuyện ti tiện hơn nữa trước kia Mạc thị cũng đều làm ra được hết. Chỉ là bây giờ nàng có nói ra, cũng sẽ không có ai tin tưởng nàng.

 

Đặng ma ma suy nghĩ một chút sau, mới mở lời thưa: “Tiểu thư, lão phu nhân có băn khoăn của lão phu nhân. Thế nhưng chúng ta còn có cữu lão gia. Cữu lão gia chắc sẽ không giương mắt mà nhìn tiểu thư bị khi dễ.”

 

Đặng ma ma thấy Nguyệt Dao không nói lời nào, vội vàng nói: “Tiểu thư, cữu lão gia thương yêu tiểu thư như thế. Nhất định sẽ vì tiểu thư mà ra mặt.” Cữu lão gia và phu nhân là thân huynh muội cùng mẹ, huynh muội từ nhỏ cảm tình đã vô cùng tốt. Đối với tiểu thư cũng là thương yêu vạn phần. Tuyệt đối không có đạo lý không ra mặt.

 

Nguyệt Dao gật đầu. Trình thị tuy rằng là người quá quắt tham tài, thế nhưng nàng cũng phải thừa nhận một chuyện cữu cữu đối với nàng quả thực tốt vô cùng. Thế nhưng cữu cữu dẫu có khá hơn nữa, nàng cũng không có ý định đem chuyện này nói hết cho cữu cữu. Cữu cữu họ Mã, mà nàng nói thế nào cũng là họ Liên. Không thể nào cùng cữu cữu nói tới chuyện riêng trong phủ Liên gia được. Nhưng chỉ cần cữu cữu còn tại, hơn nữa sau này nàng đánh tốt mối quan hệ với Lý gia, có người làm chỗ dựa cho nàng, nàng sẽ không sợ cái độc phụ tàn nhẫn lãnh huyết lại vô tình là Mạc thị này nữa . Chỉ là nghĩ tới chuyện khi nàng mười tuổi năm đó cữu cữu gặp chuyện ngoài ý muốn mà mất, trong lòng nàng lại không thể đặt xuống được nữa.

 

Đặng ma ma vẫn còn yên lặng mà đứng một góc bên giường.

 

Nguyệt Dao bây giờ còn đang suy nghĩ xem cữu cữu năm ấy là vì cái gì mà mất. Nhưng lại thật đáng tiếc, nàng quả thực không có cái ấn tượng gì, hình như là nói bị ốm mà chết. Còn bị bệnh gì, nàng cũng không biết.

 

Đang nghĩ ngợi, Xảo Lan bưng nước trà vào. Nguyệt Dao nhận lấy, uống liên tục hai chén trà. Uống xong sau, cho Xảo Lan lui ra ngoài.

 

Qua thật lâu sau, Nguyệt Dao mới mở miệng nói: “Chúng ta không thể gấp. Tổ mẫu tạm thời còn có thể áp chế được Mạc thị, chỉ cần tổ mẫu còn tại Mạc thị sẽ không dám giở thủ đoạn gì.”

 

Chỉ là Đặng ma ma có chút có chút bận tâm: “Tiểu thư, nếu Mạc thị đã biết trong tay tiểu thư có một khoản tiền tài phong phú, bà ta chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ. Tiểu thư, chúng ta phải tự mình tìm đường để đi.” Cái gọi là con đường, còn không phải là tìm chỗ dựa vững chắc nữa sao. Mà cái chỗ dựa vững chắc nhất mà Đặng ma ma có thể nghĩ tới chính là cữu lão gia Mã Thành Đằng rồi.

 

Nguyệt Dao lắc đầu, nhíu mày nói: “Ma ma, ngươi có biết nơi nào có thể mang vài thứ đồ giấu vào đó, mà không để cho người khác biết. Coi như có bị người biết được đi, thì ngoại trừ ta ra người khác cũng không cách nào lấy được.” Nàng muốn đem vài thứ đồ quý trọng mà phụ thân lưu cho nàng giấu đi. Nhưng cái chỗ này phải an toàn lại chắc chắn tin cậy được. Nàng tạm thời nghĩ không ra.

 

Nguyệt Dao bây giờ mặc dù có phòng bị, thế nhưng đặt tại Liên phủ, rồi có một ngày tổ mẫu cũng sẽ hồi thệ. Hậu viện khi ấy chắc chắn là thiên hạ của Mạc thị rồi. Đến lúc đó, không biết sẽ là cái tình hình gì.

 

Nguyệt Dao không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Tiền bạc mất đi cũng không việc gì, thế nhưng những thứ bảo bối này, nàng muốn hảo hảo mà bảo tồn xuống tới.

 

Đặng ma ma nghe xong đầu tiên là sửng sốt: “Nếu như có thể, vậy giao cho cữu lão gia giữ là được.”

 

Nguyệt Dao lắc đầu. Không phải là nàng không tin vào cữu cữu, mà là nàng không thể nào bảo đảm chắc chắn được rằng cữu cữu sẽ bình yên vượt qua được cái kiếp nan này. Nếu như cữu cữu mất đi, những thứ đó sẽ rơi vào trong tay của Trình thị. Rơi vào tay của Trình thị, chúng cũng sẽ trở thành “bánh bao thịt đả cẩu” ắt sẽ một đi không trở lại. Còn nữa đem đồ đạc đặt vào trong tay người khác chỗ nào yên tâm bằng nắm mọi thứ ở trong tay mình được.

 

Nguyệt Dao xem Đặng ma ma nửa ngày không nói gì, trong lòng có chút thất vọng. Những thứ này là thứ mà nàng cùng Chính ca nhi an thân lập mệnh gì đó về sau. Nàng không muốn giao chúng cho người khác. Thế sự khó liệu, nhân tâm dễ thay đổi, nàng không dám liều mạng đem đi đánh cuộc.

 

Đặng ma ma nhìn Nguyệt Dao dã định chắc tâm tư rồi, suy nghĩ một chút sau đó rốt cục nói ra: “Tiểu thư, lão nô được biết tiền trang lớn nhất trong kinh thành Hối Nguyên Tiền Trang, có thể thay thế người khác bảo quản vài thứ đồ. Bất quá cũng nghe nói một rương nhỏ bảo quản một năm sẽ phải bỏ ra năm trăm lượng bạc là phí bảo quản.” Nếu thật muốn gửi vào, chí ít cũng phải đưa đến tám năm mười năm đi. Cái này phí dụng quá cao rồi.

 

Nguyệt Dao thoáng cái liền thông suốt, tức khắc sáng sủa, nàng làm sao lại không nghĩ đến chuyện mang đồ gửi đến tiền trang kia chứ. Nàng thật là đần đã chết. Chỉ là nàng cũng biết, Hối Nguyên Tiền Trang chính là thiên hạ đệ nhất tiền trang. Uy tín là nhất đẳng. Chưa từng phát sinh ra chuyện ngoài ý muốn.

 

Nguyệt Dao rốt cục thở phào nhẹ nhõm, đúng vậy, chỉ có đưa tới chỗ tiền trang như vậy nàng mới có thể yên tâm được. Loại địa phương này làm việc đều có quy củ của nó. Chỉ cần đến lúc đó nàng tại tiền trang nói rõ ràng, ngoại trừ nàng ra bất kỳ ai cũng không thể tới đó mang đồ đạc lấy đi. Không có sự đồng ý của nàng, Mạc thị coi như dùng hết tất cả tâm cơ cũng không lấy được gì.

 

Bực này đại sự, nàng không không yên lòng để cho người khác đi làm, phải tự mình thực hiện mới an tâm được. Hiện tại không thể xuất môn, bất quá đã có cái phương hướng này nàng luôn có thể tìm được cơ hội xuất phủ một chuyến. Chỉ cần trước khi tổ mẫu quá thệ đi ra ngoài làm thỏa đáng là được.

 

Đặng ma ma chờ Nguyệt Dao giãn mi tâm sau, lúc này mới hỏi tới bối cảnh của Hác mụ mụ và Xảo Lan. Đặng ma ma ý tứ chính là tâm phòng người không thể không có. Tạm thời nhìnxem như thế nào, chuyện trọng yếu vẫn chưa nên giao cho các nàng đi làm. Chờ qua một thời gian dài, xem biểu hiện của bọn họ rồi hãy nói.

 

Nguyệt Dao cũng đang có ý tứ này: “Tổ mẫu có thể đem bọn họ cho ta, cũng là một mảnh từ ái chi tâm của người rồi. Ma ma, có một số việc không nên làm quá rõ ràng.” Suy cho cùng cũng là một mảnh tâm ý của tổ mẫu. Nếu bọn họ làm thái quá, để cho tổ mẫu biết được, bà nhất định sẽ không thoải mái. Hành sự cần phải thận trọng bí ẩn.

 

Đặng ma ma đối với những việc như thế này tự nhiên quen thuộc hơn nhiều so với Nguyệt Dao. Thế nhưng bà vừa nghe được Nguyệt Dao phân phó, trong lòng vạn phần không biết là cái tư vị gì. Tiểu thư từ lúc nào lại lõi đời thấu hiểu nhân tâm như vậy chứ. Nửa năm này, tiểu thư suy cho cùng đã phải ăn bao nhiêu khổ sở a!

 

Đặng ma ma phục thị Nguyệt Dao ngủ sau, cho Hoa Lôi gác đêm. Đặng ma ma đi tìm Mộ Thu hỏi chuyện.

 

Mộ Thu nói tới nói lui, cuối cùng cũng chỉ nói Nguyệt Dao là bởi vì lão gia phu nhân quá thệ mà thương tâm quá độ, cũng không có gì khả nghi. Càng không có người khắc nghiệt tiểu thư. Điểm này làm cho Đặng ma ma trăm điều khó giải. Nếu tiểu thư thật không có ăn nhiều đau khổ, vậy làm sao nhìn tiểu thư lại giống như đã nhận hết thiên phàm khổ sở. Bằng không vì cái gì mà cả người người hiện lộ ra một cổ trầm ổn không phù hợp niên kỷ như vậy.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận