TBKH – chương 15.2

1
530

Chương 15.2

Giật mình sửng sốt chớp mắt một cái, Phượng Hồng Loan nương theo tay hắn mà đứng lên, nâng mắt đẹp nhẹ nhàng nhìn Vân Cẩm mà nói: “Đa tạ Vân công tử!”

Thanh âm của nàng cùng tay nhỏ mang lại xúc cảm thật giống nhau, đều thanh lương (mát mẻ, lạnh lẽo) nhập cốt. Thực dễ dàng đạp tan hết thảy mọi thứ ảo tưởng kiều diễm tốt đẹp.

Vân Cẩm ngẩng đầu, nhìn Phượng Hồng Loan, mâu quang mờ mịt mê ly, như bị một mảnh sương mù dày đặc che phủ, lộ ra ánh sáng vô hình khó hiểu. Giây lát, mây mù tán đi, hắn gật gật đầu, hờ hững buông lỏng tay Phượng Hồng Loan ra, thản nhiên nói: “Không khách khí!”

Phượng Hồng Loan chuyển mâu, nhìn thoáng qua Trục Phong cùng văn phòng tứ bảo (bút, giấy, mực) trong tay hắn một cái, cũng không xem sắc mặt biến ảo không rõ thần sắc của Quân Tử Ly, cất giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng: “Ly vương điện hạ bây giờ cung nên bắt đầu viết giấy chứng từ đi!”

Quân Tử Ly ánh mắt định ở trên tay Phượng Hồng Loan, lại nhìn thoáng qua bàn tay vừa mới bị nhiễm thượng huyết ô Vân Cẩm, nửa ngày sau, hắn chậm rãi ngẩng đầu, phượng mâu thâm thúy nhìn chăm chú Phượng Hồng Loan.

Phượng Hồng Loan sắc mặt thanh đạm, mâu quang cũng lạnh nhạt, bốn mắt nhìn nhau, không có một chút biểu tình khác biệt nào.

Giây lát, thần sắc biến ảo của Quân Tử Ly dần dần lắng đọng lại, thẳng đến khi bình lặng lại như mặt bích hồ sâu lắng không đáy kia, gật gật đầu, trầm giọng nói: “Hảo!”

Trục Phong cầm giấy và bút mực trong tay đưa sang cho Truy Nguyệt, khom người đưa lưng về phía Quân Tử Ly đứng vững.

Truy Nguyệt không cam lòng cắn cắn môi, đem giấy Tuyên Thành đặt ngay ngắn trên lưng của Trục Phong, sau đó cầm lấy bút đưa cho Quân Tử Ly, đến cuối cùng vẫn nhịn không được mà mở miệng: “Chủ tử, ngài cân nhắc lại a, nàng ta làm vậy chắc chắc không có hảo tâm gì. Nay ngài cũng đã hưu nàng ta, căn bản là không cần phụ cái trách nhiệm gì với chuyện của nàng ta nữa. Ai biết mấy cái vết thương này trên người nàng ta có phải là do nàng ta cố ý tạo ra hay không kia chứ, dùng để tranh thủ đồng tình của ngài, ngài…” (Lin: con này ngu, k nhẽ biết trước mà tạo vết thương từ khi vài ba tuổi à, ngta đâu có điên đc như mi. Biết trước là goodbye tên chủ nhà ngươi từ đầu rỗi nhá.)

“Trở về tự đi lĩnh phạt, cấm bế hai tháng.” Quân Tử Ly sắc mặt trầm xuống, đánh gãy lời nói của Truy Nguyệt.

Truy Nguyệt nghe được khuôn mặt liền nhất bạch, thân mình mạnh mẽ run run một chút, cũng không dám nói thêm nửa lời: “… Vâng!”

Quân Tử Ly chấp tay đặt bút, trên giấy Tuyên Thành thượng nhanh chóng hiện lên vài nét bút, nét chữ tựa như rồng bay phượng múa nhanh thoăn thoắt, hành văn liền mạch lưu loát, khiến người khác nhìn rõ khí phách cương nghị. Không thua bất kỳ một bậc thầy chuyên gia nào.

Chiêu ngưỡng nét chữ này của hắn, Phượng Hồng Loan không thể không tán thưởng một tiếng, thật là hảo tự. Nhìn chữ của hắn, liền hồi tưởng lại bức hưu thư đang đặt trong ngực áo nàng kia thật sự là do chính tay hắn tự viết lấy.

“Mười vạn lượng hoàng kim ba ngày sau ta sẽ cho người đưa sang. Ba cái điều kiện chung thân không lên phế. Hiện tại là Đông Ly quốc năm thứ một trăm mười sáu, ngày bảy tháng sáu. Chứng nhân là thiên hạ đệ nhất công tử Vân Cẩm, địa điểm là tiểu viện tây bắc giác của phủ Thừa Tướng, Ly vương điện hạ viết như vậy là tốt rồi, vạn vạn không nên bỏ sót thứ gì.” Phượng Hồng Loan nhìn chăm chú bút lông trong tay Quân Tử Ly mà nói.

Bàn tay Quân Tử Ly ngừng lại một chút, sau đó nặng nề nhìn Phượng Hồng Loan, gật gật đầu.

Có câu xem chữ biết người. Phượng Hồng Loan nhìn nét chữ của Quân Tử Ly, liền rõ nam tử trước mắt này một thân tử y kim quang cũng giống nét chữ của hắn đồng dạng làm cho người ta nhìn không thấu.

Theo lý mà nói hắn vốn là người trời sinh sủng quán quần phương, nên bộc lộ tài năng, tự vận hoa lệ, vân đoan cao dương (đám mây trên trời cao) mới đúng. Nay lại nhìn chữ của hắn, cũng là trầm ám nội liễm, không có nửa điểm mũi nhọn, thậm chí vô ngoan vô lệ, tĩnh như cục diện đáng buồn. Theo tự lý của hắn, căn bản không mảy may nhìn ra nỗi lòng. Này không khỏi không quá bình thường.

Chỉ có một giải thích duy nhất ở đây, đó là Ly vương thực sự không như đồn đãi bình thường.

Phượng Hồng Loan che khuất thần sắc trong mắt. Lời đồn đãi vốn lại không thể tín, này không phải chuyện nàng nên quản nhi, chuyện mà nàng nê quan tâm lúc này chính là đại lượng hoàng kim mà nàng chiếm được từ khi đặt chân đến thế giới này. Từ nay về sau, nàng liền có tư bản để đứng rồi.

Không tưởng nàng vừa tới nơi này, liền đụng phải hai đại nhân vật khó hiểu, nhìn không thấu được. Xem ra lão thiên gia nhưng thật ra rất hậu đãi nàng.

Danh tiếng chính thịnh, mười năm không suy là thiên hạ Tam công tử đệ nhị, không biết Tây Lương quốc thái tử Ngọc Ngân có phong thái như thế nào nữa, thật làm cho nàng cũng tưởng gặp một lần .

Chỉ trong chốc lát, Quân Tử Ly buông bút, nhìn Phượng Hồng Loan: “Ngươi xem xem, cảm thấy ta viết như thế viết đã vừa lòng chưa ?”

Phượng Hồng Loan thản nhiên nhìn lướt qua nét mực trên giấy Tuyên Thành, gật gật đầu, thân thủ cầm lấy bút, rất nhanh ký tên lên bên cạnh tên của Quân Tử Ly.

Không chút chần chừ lưỡng lự, dung dữ phong lưu, cương tắc thiết họa, mị nhược ngân câu (Lin: không biết a, không biết dịch sao cho vừa nữa, thôi thì ta để nguyên nhá). Chữ của Phượng Hồng Loan so với Quân Tử Ly, lại càng nhiều hơn một phần khí khái phong lưu.

Không để ý tới ánh mắt Quân Tử Ly trong nháy mắt hiện ra kinh dị thần sắc, tự tay đem bút đưa cho Vân Cẩm đang đứng bên người nàng, thản nhiên nói: “Kí tên!”

Đề lời nói với người xa lạ ——

Tây Lương quốc thái tử Ngọc Ngân từ thân ái nhược thủy tam thiên nhận nuôi! Ha, lại một cái mỹ nam gả đi ra ngoài nga! Hắc hắc, thân ái nhóm, nhược nhược đứa nhỏ này tiểu, chúng ta phát triễn Khổng Dung làm cho lê giọt tinh thần, Ngọc Ngân khiến cho cấp nàng đi. . . o(n_n)o~o(n_n)o~

Quyển sách từ thủ phát, thỉnh chớ đăng lại!

1 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận