Thế gia- chương 24 (1)

0
544

Chương 24:: Cổ ma ma rời đi (hạ)

 

Nguyệt Dao ngồi tựa ở trước giường gỗ hoàng lê hoa chạm trổ hoa lan mà trầm tư. Chuyện ngày hôm nay thực thuận lợi, thuận lợi quá mức tưởng tượng của Nguyệt Dao. Nguyệt Dao suy đoán, chắc hẳn là tổ mẫu đã biết Mạc thị hiện giờ đang nhớ thương sản nghiệp chi thứ hai nhà nàng rồi.

 

Ban nãy Nguyệt Dao cố ý kích động làm Cổ ma ma nổi giận, dùng chính nhi tử của Cổ ma ma để kích động bà ta phát điên nói năng không suy nghĩ. Có cái tin đồn truyền ra, về sau coi như để cho Cổ ma ma ở bên ngoài tùy tiện nói bậy cái gì, cũng không cần phải sợ. Nhưng mà đi một cái Cổ ma ma, liệu những người bên cạnh nàng, nàng có thể bảo đảm chắc chắn tương lai bọn họ sẽ không phản bội lại nàng sao? Không có khả năng.

 

Haiz, Nguyệt Dao hơi thở dài một phen. Tương lai sau này, còn không biết sẽ ra thế nào nữa. Một khi Tổ mẫu qua đời, Mạc thị chính là trưởng bối của nàng. Mạc thị lại là kẻ tâm địa độc ác, vì tiền tài, vì lợi ích bản thân liền có thể không biết xấu hổ mặt dày không thèm danh tiếng mà đem thứ muội gả vào thương gia, đem chất nữ la nàng bán cho thương hộ làm thiếp. Một cái nữ nhân lòng dạ thâm sâu hiểm độc thực không có hạ tuyến. Nàng chỉ ngẫm lại liền sợ. Dựa vào trước giường, vuốt ve đóa hoa lan khắc mộc kia mà suy nghĩ nàng phải làm như thế nào mới tốt được đây.

 

Đang lúc Nguyệt Dao hồ tư loạn tưởng, cảm thấy tương lai chỉ một mảng u ám, mù mịt. Hoa Lôi nhẹ nhàng đi tới êm giọng nói: “Tiểu thư, Chính thiếu gia muốn gặp người.”

 

Nguyệt Dao lúc này mới hồi phục tinh thần lại. Xe chạy đến núi tất có đường. Nói như thế nào đi nữa, Mạc thị có là trưởng bối thì cũng chỉ là bá mẫu của nàng, không phải là thân sinh phụ mẫu. Nếu nàng đã biết chân thân diện mục của bà ta, chỉ cần nàng àm ra phòng bị thoả đáng sẽ không có gì đáng sợ. Thực sự bức ép, bắt buộc nàng quá mức, vậy cùng lắm thì xé rách mặt nhau. Phụ thân tín nhiệm Lý bá bá như thế, nàng tin tưởng Lý bá bá là người mình có thể dựa vào được. Có Lý bá bá che chở, coi như tự lập môn hộ ra ngoài cũng không sợ bị người khác khi dễ. Huống chi, nếu mọi chuyện thật sự đi đến bước này. Cái vị bá phụ vẫn luôn bỏ mặc chuyện trong nội trạch kia chắc chắn cũng sẽ sáp một tay vào. Bằng không, nều để chuyện này xảy ra không chỉ đối đường thăng quan của đại bá quan gặp trở ngại, mà tương lai của hai vị đường ca cũng sẽ không được tốt.

 

Nguyệt Dao nghĩ thông suốt những thứ này, liền đả khởi tinh thần.  Quay sang nhìn chăm chú Hoa Lôi hỏi: “Sao ngày đó ngươi không nói rõ cho ta biết chuyện nãi huynh đã từng qua phủ cầu ban ân thả Cổ ma ma ra.” Thời điểm nàng chết đi cũng đã cách lúc này nhiều năm, những chuyện này nàng sớm đã quên mất. Nhưng là Hoa Lôi không thể nào không biết nha!

 

Hoa Lôi có chút kinh ngạc nói: “Tiểu thư, người không nhớ rõ chuyện này sao?” Nàng cứ tưởng là tiểu thư nhớ kỹ, cho nên mới dùng cái biện pháp này. Bởi vì nhi tử Cổ ma ma từng có một lần đi cầu ban ân, lại đi thêm lần nữa cũng không làm người khác bất ngờ mà sinh nghi. Bởi vậy cái này biện pháp rất tốt. Hoa Lôi nhưng không biết, Nguyệt Dao đối với cái chuyện này một chút ấn tượng cũng không có.

 

Nguyệt Dao suy nghĩ một chút sau đó lắc đầu: “Ta không nhớ rõ, sau này nếu có chuyện như vậy, ngươi nhắc nhở ta một chút.” Đều là những chuyện từ hơn hai mươi năm trước, cho dù trí nhớ nàng tốt cũng đều quên hết. Chớ đừng nói chi, nàng năm đó chính là không để ý đến chuyện bên ngoài, chỉ toàn tâm toàn ý sao chép kinh thư.

 

Hoa Lôi biết rõ phải nghe lời tiểu thư: “Vâng, thư tiểu thư .”

 

Nguyệt Dao vừa bước ra cửa liền nhìn thấy Chính ca nhi đang mở to đôi mắt trông mong mà nhìn nàng. Nguyệt Dao nhéo nhéo hai má Chính ca nhi mà nói: “Đệ không được lười biếng đâu đấy, nếu để tỷ biết đệ lười biếng, tỷ tỷ sẽ không để ý tới đệ nữa.”

 

Chính ca nhi vội vàng nói: “Không có, tỷ tỷ, đệ vừa học xong mười cái nhân tự nữa. Tỷ tỷ nếu không tin, vây để đệ đọc thuộc lòng cho tỷ tỷ nghe.”

 

Nguyệt Dao gật đầu, nhìn Chính ca nhi đem mười chữ nàng vừa dạy nhận rõ toàn bộ, hơn nữa còn đọc thêm những chữ lúc trước đã học viết chính tả qua, một chữ đều không sai. Nguyệt Dao nghe được tâm trạng liền buông lỏng, tư chất của đệ đệ này mặc dù nói rất kém cỏi, nhưng chỉ cần hắn chăm học, kiên trì sau này cũng có thể đền bù khoảng cách tư chất rồi. Thi Tiến sĩ cử nhân tạm thời nàng còn không nghĩ đến, chỉ cần nỗ lực bỏ thêm nhiều công sức, đến lúc đó nàng lại mời danh sư, tranh thủ cho hắn thi cái được cái công danh tú tài. Tú tài so với cha nàng Thám Hoa lang đúng là cách biệt một trời, thực không thể lên được mặt bàn, nhưng là có cái công danh trong người vẫn sẽ tốt hơn nhiều một cái bạch thân.

 

Chuyện Cổ ma ma phải phóng xuất thả ra khỏi phủ đệ, cũng đánh Mạc thị một cái trở tay không kịp. Mạc thị vừa nhận được tin tức liền hỏi: “Đây là sao chứ, Tam nha đầu không phải nói luyến tiếc, không nỡ rời xa bà ta sao, sao lúc này lại muốn đem Cổ ma ma thả ra ngoài?”  Mạc thị biết rõ lão phu nhân sớm đã có ý định muốn đem Cổ ma ma tống ra ngoài. Chỉ bởi vì Tam nha đầu nói nàng ta luyến tiếc không muốn để ma ma đi nên mới thôi. Không nghĩ tới, lần này Tam nha đầu lại đáp ứng rồi. Cổ bà tử thả ra ngoài, sau này sẽ không thể lui tới đây như trước mà cấp cho bà ta tin tức xác thực nữa rồi. Đến lúc đó bà ta lại phải tìm cách thu mua người bên cạnh Tam nha đầu nữa rồi. Đáng lo lafhai cái thiếp thân đại nha hoàn bên cạnh Tam nha đầu hôm nay không phải bà ta muốn làm gì cũng được, Hoa Lôi tuy nói là gia sinh tử trong phủ, nhưng lại không phải là người của nàng, trước kia Mã thị đối toàn gia họ cũng có đại ân, Hoa Lôi bà ta chắc chắn không thể nào thu thập cho được. Xảo Lan lại là người bên ngoài mua vào phủ, ỏ trong phủ cũng không có căn cơ gì, thân khế nàng ta lại không ở trong tay của bà, không có khả năng nghe lời bà ta mà làm việc.

 

Phiền toái nhất chính là Đặng bà tử cũng sắp trở về kia. Đặng bà tử chính là ma ma tâm phúc bên người Mã thị, mặt hàng này mà về tới Liên phủ tất sẽ đả loạn toàn bộ kế hoạch của bà ta. Có lúc cái lão bà này can thiệp, bà ta sau này muốn thu thập Tam nha đầu, ép Tam nha đầu đưa tiền bạc tư gia trong tay giao cho bà bảo quản, sợ là không thể giải quyết dễ dàng rồi.

 

Mạc thị trong lòng thầm hận lão phu nhân, nếu không phải cái lão bà bất tử này nhân cơ hội chen ngang vào một gậy, sáp vào một cước, bà ta làm sao lại gặp phải nhiều sự tình phiền toái như vậy kia chứ. Làm cho bà ta lúc này phải lo trước lo sau, làm việc gì cũng bó tay bó chân.

 

Lưu ma ma lắc đầu nói: “Phu nhân, hạ nhân bên dưới đều nói là Tam tiểu thư nói không nỡ để cho Cổ bà tử chịu cảnh mẫu tử phân ly, bởi vậy mới đồng ý thả bà ta ra ngoài cho cả nhà bọn họ đoàn tụ. Tam tiểu thư còn khóc lóc chẳng khác gì lệ nhân nữa.”

 

Mạc thị nghe xong, sắc mặt tối sầm: “Cái gì gọi là một nhà đoàn tụ. Tam nha đầu nếu thật có lòng, thế nào lại đồng ý thả Cổ bà tử đi ra ngoài. Để mặc hai cái cô nhi quả phụ bên ngoài như thế, bảo bọn họ làm sao sống?” Rõ rành rành là tìm một cái lý do để đem Cổ bà tử đuổi ra đấy mà.

 

Lưu ma ma thở dài nói: “Ai nói không phải là nữa? Tam tiểu thư làm vậy cũng quá ngoan tâm rồi.” Thả hai cái cô nhi quả phụ đi ra ngoài, cuộc sống ở bên ngoài ngày sau ắt sẽ cực kỳ gian nan rồi.

 

Mạc thị tuy rằng thầm hận trong lòng, thế nhưng tạm thời bà ta cũng vô pháp tử. Muốn bà ta phản kháng lão phu nhân, bà cũng không có cái lá gan đó. Liên đại lão gia luôn luôn lấy hiếu tử tự làm đầu, tự xưng mình là nhi tử đệ nhất hiếu thuận, đối với lời của lão phu nhân có thể nói là ngoan ngoãn phục tùng mười phần. Dù sao hắn cũng mặc kệ bất cứ chuyện gì, lời mẫu thân của hắn nói vĩnh viễn đều là đúng, tức phụ nói gì vĩnh viễn là sai. Mấy năm nay, bà ta cũng vì cái chuyện này mà chịu không biết bao nhiêu là ủy khuất.

 

Nhi tử Cổ ma ma vốn không có ý nghĩ đi chi thứ hai lên kinh thành, hắn vốn muốn mượn cơ hội mà cầu xin cho mẫu thân rời khỏi Liên phủ. Thế nhưng mẫu thân lại không muốn, sau đó còn bắt hắn đi theo lên kinh thành.  Hắn vào được đưa vào học đường, ngay lúc đó hắn chỉ lo lắng sẽ có người biết hắn có thân nương làm bà tử trong phủ người ta, đến lúc đó còn ai có thể  để hắn vào mắt. Bởi vậy lúc ấy hắn mới tự tiện chủ trương tới đây cầu xin một lần ân điển. Chỉ là về sau được mẫu thân tận tình khuyên bảo nói nhiều điều. Hắn suy tính một lúc lâu cũng quyết định bỏ qua chuyện này.

 

Chỉ là làm cho hắn kinh hãi chính là, một người bạn đồng môn của hắn không biết nghe được tiếng gió từ nơi nào, mà hỏi hắn có phải thân nương làm đương sai bà tử trong nhà người khác hay không. Hắn lúc đó nghe xong liền sợ đến mồ hôi lạnh đầy đầu, này nếu thực sự để cho người khác biết mẫu thân hắn đương sai sử bà tử cho người ta tại Liên phủ làm, về sau hắn sẽ không còn chỗ mà sống yên trong học đừơng nữa rồi. Bởi vậy, lần này hắn nhất định phải làm cho mẫu thân ly khai Liên phủ.

 

Hắn không dám trực tiếp đi tìm mẫu thân, mẫu thân chắc chắn sẽ không đáp ứng lời hắn. Liên gia lão phu nhân thương tiếc người yếu, có thanh danh lương thiện vang xa, hắn chỉ có thể trực tiếp đi cầu tới lão phu nhân. Chỉ hy vọng lão phu nhân đồng ý cho bọn hắn cái ân huệ này. Như vậy mới không lo lắng sau này sẽ có người coi thường hắn. Không nghĩ tới lão phu nhân quả nhiên từ tâm, một ngụm liền đáp ứng bằng lòng phóng nương hắn ra ngoài.

 

Chỉ là vì cái gì hắn đã đợi thời gian dài như vậy, mẫu thân còn chưa có đi ra. Nhi tử Cổ ma ma bên ngoài của trái quẹo phải chờ. Rất sợ liên gia lại giống như  lần trước, đổi ý không muốn thả nương hắn ra nữa rồi.

 

Nguyệt Dao đã phân phó xuống, mọi thứ đồ dùng, sinh hoạt mà Cổ ma ma dùng mặc hằng ngày, có thể mang đi được thì tất cả đều để cho bà mang đi. Như thế thu thập mỗi thứ thêm một chút, bao lớn bao nhỏ mà ra, có đến bảy tám hòm xiểng lỉnh kỉnh. Chừng đó thứ có thể thấy được tư gia của Cổ ma ma cũng phong phú không ít.

 

Mấy cái nha hoàn trong viện hợp sức cũng đều cầm không nổi, Nguyệt Dao liền đặc biệt cho người đi gọi thêm mấy bà tử vạm vỡ chuyện làm việc thô sử tới đây giúp đỡ đem đồ đạc đưa đến ngoại viện.

 

Nguyệt Dao không chỉ làm như vậy, còn trước mặt các nha hoàn trong phòng, cho riêng Cổ ma ma thêm ba trăm lượng bạc. Mặt khác lại còn tặng thêm một ít đồ trang sức. Như thế một lần xuống, cộng lại cũng có năm sáu trăm lượng bạc.

 

Nha hoàn trong nội viện Lan Khê Viên chính là người Nguyệt Dao mang về từ Giang Nam bên kia. Mạc thị bởi vì kiêng kỵ lão phu nhân, tạm thời cũng không có ý muốn nhét người vào Lan Khê Viên. Cũng bởi vậy những nha hoàn này đối Nguyệt Dao chính là toàn tâm toàn ý, lại xem Cổ ma ma lúc trước còn kêu la, trách mắng Nguyệt Dao không phải là người, ai ai cũng quá phẫn nộ rồi. Bây giờ lại nhìn tiểu thư còn ban thưởng nhiều đồ đạc tiền bạc như vậy cấp Cổ ma ma, nhãn thần nhìn về phía cổ ma ma đều hiện đầy vẻ khinh thường, chán ghét. Trong lòng mọi người đều cảm thấy tiểu thư quá tốt tính rồi, vì cái thứ người như vậy thực không đáng giá chút nào.

 

Cổ ma ma là có khổ khó nói. Những thứ bạc này, bà ta chỉ cần làm việc trong phủ đệ mấy năm thôi cũng đã kiếm đủ rồi. Nhưng là bây giờ cầm số bạc này vào tay, sau này bà ta sẽ không thêm có nữa.

 

Cổ ma ma phải đi. Lão phu nhân hậu ân, ban thưởng bốn mươi lượng bạc, Mạc thị cũng theo phân đưa tới hai mươi lượng bạc, lại còn tặng thêm một ít vải vóc, đồ vật này nọ. Trên dưới phân tán cộng lại, cũng đến bảy tám trăm lượng bạc. Tầng lớp bình dân trong nhà có bảy tám trăm lượng bạc, cũng có thể xem là gia đình trung đẳng rồi.

 

Cont …

Hãy nói những gì bạn cảm nhận