Thế gia – chương 23 (tt)

0
485

Chương 23 (tt)

 

Cổ ma ma đúng là vì sanh kế suy nghĩ. Nhi tử bà ta hiện giờ mới chỉ là một tú tài, sau này còn muốn thi lên cử nhân, khảo tiến sĩ. Những thứ này không những cần đến tiền bạc, còn cần có cả nhân mạch. Cứ như vậy mà rời khỏi Liên gia, về sau không có tiền tiêu vặt hàng tháng, không có đồ Nguyệt Dao ban cho, lại thêm không có đại phu nhân bên kia trợ giúp, sau này bọn họ lấy cái gì mưu sinh. Đi ra ngoài, cái này coi như là chặt đứt đường lui của mẹ con bọn họ. Thế này làm sao không khiến cho Cổ ma ma khủng hoảng.

 

Cổ ma ma không phải là không biết nhi tử muốn cho nàng thoát tịch, hắn cũng nói nếu để đồng môn trong trường biết được hắn có một vị mẫu thân làm nô bộc, đến lúc đó hắn làm sao mà ngóc đầu lên trước mặt mọi người được nữa. Bởi vậy hắn vẫn luôn muốn bà thoát tịch thành người tự do. Lúc bà vừa đến kinh thành liền tự ý chạy đi cầu xin lão phu nhân.

 

Lúc bà ta biết được chuyện đó đã bị hù dọa xuất một thân mồ hôi lạnh. Nhi tử bà nào biết đâu rằng sinh kế vốn gian nan. Không có nàng làm việc ở Liên gia kiếm tiền bạc, thì kiếm ở đâu ra tiền bạc cung cấp hắn cho hắn hoa tiêu phung phí. Nếu bà thực đi ra ngoài, cuộc sống sau này còn không biết sẽ khó khăn đến mức nào. Ngoại trừ vì sinh cơ, cũng còn vì tiền đồ của nhi tử không thể đi. Có cái chỗ dựa là Liên gia vốn là thư hương môn đệ thế gia trăm năm, bất kể như thế nào sau này bà cùng nhi tử khẳng định chiếm được rất nhiều tiện lợi.

 

May là lúc đó tiểu thư luyến tiếc bà ta, bà ta mới không phải đi. Việc này bà ta cũng đã cùng nhi tử nói rõ, cho hắn biết chuyện này mang lại hậu quả có bao nhiêu nghiêm trọng. Nhi tử biết sau cũng liền bỏ đi cái ý niệm này. Mà khiến bà không rõ đó là, nhi tử đây cũng là làm sao, lúc trước không phải nói tốt lắm, thời điểm chưa được trúng cử sẽ không đề cập tới việc này nữa,  làm sao đang hảo hảo lại vội vội vàng vàng chạy tới cầu ân điển thả bà ta ra rồi.

 

Cổ ma ma không có oán giận nhi tử không hiểu chuyện, mà chỉ ngấm ngầm hận Nguyệt Dao trong lòng. Nếu như nàng (ND) ở chỗ lão phu nhân lại cầu thêm một lần ân điển nữa, thì dù lão phu nhân có muốn cho bà ta đi ra ngoài cũng không thành. Khổ cực cho cái hài tử ăn sữa mình lớn lên, vậy mà lại là người ngoan tâm với bà như thế. Nhưng mà ̣có oán hận hơn thế nào đi nữa, Cổ ma ma cũng tự biết rõ có thể vãn hồi cục diện này cũng phải nhờ cậy vào Nguyệt Dao. Hôm nay chỉ có thuyết phục tiểu thư cùng lão phu nhân nói, không nỡ rời bỏ bà ta thì bà ta mới có thể lưu lại: “Tiểu thư, tiểu thư, lão nô luyến tiếc người, không thể rời tiểu thư. Tiểu thư, người không thể bỏ mặc lão nô không quan tâm a!” Cổ ma ma đáy lòng thực kinh hoảng, mà cái nỗi kinh hoàng này bắt nguồn từ việc Nguyệt Dao đối xử lạnh nhạt thờ ơ với bà ta trong khoảng thời gian này. Trước đây bà ta tuy rằng cái gì cũng không làm, thế nhưng tiểu thư vẫn đối xử với bà cực kỳ kính cẩn. Nha hoàn bà tử bên dưới cũng đều nịnh bợ lấy lòng bà. Nhưng gần đây tiểu thư vẫn luôn lãnh lãnh đạm đạm mặc kệ bà ta, hạ nhân cũng không xem bà ta ra gì như trước nữa.

 

Nguyệt Dao nhìn bà ta ở trong sân nháo loạn, không ra hình dáng gì. Lãnh đạm nói: “Vào phòng  rồinói.” Nói xong, vào phòng. Rất nhanh, toàn bộ người trong chính phòng đều đi ra.

 

Cổ ma ma vừa vào phòng, liền vội vàng quỳ trên mặt đất cầu xin  Nguyệt Dao khai ân, đừng đồng ý với lão phu nhân đưa bà ta ra ngoài. Nguyệt Dao nhìn bà ta nói: “Ma ma ngươi không muốn đi ra ngoài, vậy cũng được.”

 

Vẻ mặt Cổ ma ma vừa mới tỏ vẻ vui mừng, lại nghe Nguyệt Dao nói: “Chỉ cần ngươi nói rõ hết mọi chuyện cho ta biết, nửa năm nay ngươi đã cùng Hoa ma ma nói bao nhiêu chuyện về chi thứ hai chúng ta, đặc biệt là chuyện tư gia cha ta để lại?”

 

Cổ ma ma bị nhất kích linh này của Nguyệt Dạo dọa sợ, bất quá rất nhanh đã khôi phục lại. Cắn chặc răng có chết cũng chỉ nói: “Không có, tiểu thư, lão nô chỉ cùng Hoa ma ma nói vài chuyện xưa của Giang Nam mà thôi. Những chuyện khác Hoa ma ma dù có hỏi, ta một chữ cũng không có nói.”

 

Nguyệt Dao nét mặt bất hiển hiện, nhưng trong lòng cũng chỉ lãnh tiếu. Thật sự coi bản thân mình là một đứa bé tám tuổi ngu ngốc không biết gì mà. Nói một cái vú nuôi của mình cứ cách năm ngày ba bữa đều cùng ma ma thân cận của đại phu nhân  nói chuyện phiếm lại chỉ là trò chuyện vài cái chuyện xưa cảnh đẹp ơ Giang Nam, cái quái gì gọi là chuyện xưa? Chẳng lẽ còn có thể trò chuyện nói Giang Nam phong cảnh đẹp như tranh vẽ sao.

 

Nguyệt Dao khinh khinh tiếu mà nói: “Thật vậy sao? Ta còn tưởng rằng ngươi nói cho Hoa ma ma rằng chi thứ hai chúng ta gia tư phong phú, trong tay tổ mẫu cầm cũng chưa tới phân nửa gia tài? Chi thứ hai còn dư lại gia tư đều ở tại trên người của ta sao?” Không có, không có mới là lạ!

 

Cổ ma ma toàn thân đều cứng ngắc. Bất quá rất nhanh tỉnh ngộ lại, vội vã kêu oan uổng: “Tiểu thư, lão nô không có nói. Tiểu thư là do chính tay lão nô uy nãi mà lớn, lão nô làm sao có thể làm chuyện bán đứng tiểu thư như vậy được.”

 

Nguyệt Dao trên mặt tiếu dung mãn mãn: “Nga, nếu không phải là do ngươi nói. Làm sao Nhị tỷ tỷ biết được mà đi hỏi ta chứ? Còn có, chỗ này của ta phàm là có gió thổi cỏ lay gì, Đại bá mẫu nơi ấy đều biết hết cả. Ngươi bảo không phải là ngươi nói, Vậy ngươi nói cho ta biết, là ai nói?”

 

Cổ ma ma kêu to oan uổng: “Tiểu thư, trong viện có nhiều nha hoàn như vậy, còn có rất nhiều kẻ miệng mồm nói lảm nhảm. Tiểu thư, nhất định là có người hãm hại ta. Tiểu thư, nhất định là đại phu nhân vì muốn ly gián ta với tiểu thư mà làm ra chuyện này để vu oan hãm hại ta. Tiểu thư, người nghìn vạn lần không thể  trúng âm mưu quỷ kế của đối phương. Tiểu thư, lão nô thật sự không có nói. Nếu lão nô thực sự nói ra, lão nô nguyện bị trời đánh, ngũ lôi oanh đỉnh, sau này chết đi sẽ xuống tận mười tám tầng địa ngục.”

 

Bên ngoài Hoa Lôi cùng Xảo Lan nghe được Cổ ma ma vậy mà dám mở miệng mắng nhiếc tiểu thư, liền bị hù dọa đến xanh cả mặt. Lập tức chạy vọt vào.

 

Xảo Lan và Hoa Lôi vừa tiến vào, nhìn thấy Nguyệt Dao lệ rơi đầy mặt, vẻ mặt bi thống mà nhìn Cổ ma ma. Hiển nhiên, chuyện xảy ra vừa rồi đã làm tiểu thư cực kỳ thương tâm.

 

Xảo Lan cả giận nói: “Cổ ma ma, nếu không phải nhìn ngươi là vú nuôi của tiểu thư, chỉ bằng những lời điên loạn ngươi vừa mới nói mà lôi ra loạn côn đánh chết cũng không quá chút nào.”

 

Cổ ma ma vừa rồi cũng là bị mất khống chế, bây giờ hồi thần lại cũng tự biết mình đã phạm vào sai lầm lớn. Nhưng khi nhìn sang Nguyệt Dao vừa rồi cố ý kích động bà ta điên cuồng lúc này lại lệ rơi đầy mặt, trông thật sự bi thống, bà ta liền không biết nói cái gì cho phải. Bà ta đối với người trước mặt này, chỉ có cảm giác thực xa lạ. Đây không phải, không phải là tiểu thư của mình, nhất định không phải.

 

Nguyệt Dao được Hoa Lôi trấn an một hồi, cũng ngừng khóc : “Ngươi là vú nuôi của ta, tổ mẫu làm như vậy cũng đã vì muốn tốt cho ngươi. Hiện tại cũng thôi đi, ân huệ của tổ mẫu, cho ngươi phong phong quang quang thể thể diện diện mà đi, làm sao lại thành chuyện không tốt kia chứ! Vú nuôi, ngươi yên tâm đi, ta sẽ thường xuyên cho người đi xem ngươi.”

 

nô tài phản chủ chỉ có một con đường là chết. Thế nhưng Nguyệt Dao cũng không nguyện ý dùng cách này xử trí Cổ ma ma. Xử trí Cổ ma ma như vậy, chỉ làm ô uế tay của nàng. Ở bên ngoài ngây người mười năm, nàng cũng biết sinh kế ở thế giới bên ngoài cùng trong nội trạch là hoàn toàn khác nhau. Bên ngoài muốn sinh tồn không dễ dàng chút nào. Thả bọn họ đi ra ngoài, chỉ dựa vào một cái quả phụ như Cổ ma ma cung cấp nuôi dưỡng nhi tử xem sách, tiến học, làm sao có thể dễ dàng được. Không có Liên gia giúp đỡ, nhi tử bà ta cả đời này đừng mong ngẩng mặt lên nổi. Kinh thành cũng không phải là chỗ mà tùy tiện ai cũng có thể đứng ổn gót chân.

 

Cổ ma ma trừng lớn con ngươi mà nhìn Nguyệt Dao. Bà ta biết, Nguyệt Dao đây là đang dùng nhi tử uy hiếp bà, nếu là bà ta dám nói loạn ra bất cứ điều gì, sẽ không chỉ có bà ta, mà ngay cả nhi tử cũng sẽ bị liên lụy vào. Đến lúc này bà ta biết ra rời khỏi Liên phủ đã thành định cục rồi.

 

Cổ ma ma tê liệt ngã xuống đất, sau này bà ta cùng nhi tử phải làm sao mà sống đây.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận