Thế gia – chương 21 (tt)

0
492

Chương 21 (tt)

 

Nguyệt Dao lại cùng Nguyệt Hoàn khách sáo đôi câu, đang chuẩn bị đi về. Nghe người bên ngoài nói đại thiếu gia cùng nhị thiếu gia đã trở về.

Hai người đây là nghỉ định kỳ mà trở về. Nghe hạ nhân nói Liên Nguyệt Hoàn té ngã đập đầu hôn mê vừa tỉnh lại, tuy rằng không phải thân muội muội, nhưng thân làm huynh trưởng nghe được muội muội xảy ra chuyện lớn như vậy, nhất định là phải đi qua thăm.

 

Hai người vừa bước vào cửa sau, Đình Nghi liền vội vàng lo lắng hỏi: “Tứ muội muội, Tứ muội muội ngươi không sao chứ? Ta vừa mới hồi phủ liền nghe gia nhân nói muội ngã đập đầu, còn té xỉu một ngày một đêm. Liên cả mọi người đều không nhớ rõ? Tứ muội muội, muội còn nhớ rõ nhị ca sao?”

 

Nguyệt Dao nhìn Đình Nghi một cái. Nhất định bắt cho mình phải gọi là Nhị ca ca. Ở chỗ Nguyệt Hoàn lại nhất định phải gọi Nhị ca ca nữa. Đây là cái thể loại lô-gích gì.

 

Đình Lễ mặc dù không có vội vàng như Đình Nghi, nhưng trong ánh mắt cũng giống vậy lộ ra vẻ quan tâm, thân thiết: “Muội muội, lúc này thế nào? Có hay không đau đầu?”

 

Nguyệt Hoàn thấy hai cái ca ca khác mẫu lại quan tâm bản thân như vậy cũng vô cùng kinh ngạc? Không phải nói con vợ cả cùng thứ xuất quan hệ vốn là không tốt sao? Vì sao hai cái huynh trưởng con vợ cả này lại đối với nàng quan tâm nhiều như thế. Nguyệt Hoàn trong đầu tuy rằng suy nghĩ quái dị, nét mặt cũng không hiển lộ. Lập tức cười ngâm ngâm (cười ngâm ngâm là cười cái thể loại gì vậy trời, tui k biết để nguyên luôn) mà thưa: “Đại ca, nhị ca đừng lo lắng, muội không sao.” Nàng ở cô nhi viện lớn lên. Nhưng nàng cũng không phải như cô nhi trong truyền thuyết trong cô nhi viện đi ra ngoài hài tử nhân sinh đều là tâm tình đè nén, tính cách ám úc, không hợp với đám đông xã hội. Mà ngược lại, nàng lại là người có nhân duyên tốt. Chỉ là, nhân duyên cho dù tốt đến mấy, thì nàng vẫn còn thiếu khuyết thân tình, đây là tiếc nuối lớn của nàng.

 

Đi tới nơi này, tuy rằng nàng có chút quấn quýt với thân phận thứ xuất. Thế nhưng di nương của thân thể này thực sự rất thương yêu nàng. Mấy ngày nay nàng vẫn theo bên mình chiếu cố nàng, ôn nhu săn sóc, lại còn nói với nàng không ít chuyện. Hơn nữa nàng còn có một cái thân đệ đệ đồng mẫu, mỗi khi đệ đệ thanh thanh nãi khí mà gọi nàng là tỷ tỷ, lòng của nàng nháy mắt liền trở nên mềm nhũn. Tuy rằng chạy đến cái chỗ này cuộc sống thực xa lạ không quen, địa vị cũng thực xấu hổ, thế nhưng lại có được cái di nương thương yêu mình cùng thân đệ đệ, như vậy số phận nàng cũng không đến nỗi cơ khổ không chỗ nương tựa. Có người nhà, chí ít cũng bù vào tiếc nuối đời trước rồi.

 

Nguyệt Hoàn tính đến bây giờ, ngoại trừ lão cha đi công vụ bên ngoài, còn có tổ mẫu ra, thì những người khác nàng đều gặp được rồi. Nàng đối mặt đại ca nhị ca thân thiết, cũng chỉ là nét mặt kích động mừng rỡ. Thân sơ khác biệt, vẫn nên giữ một khoảng cách là tốt hơn. Nàng cũng đã gặp qua cái kia đương gia chủ mẫu, nàng nhìn không thấu, trên mặt không tỏ vẻ gì nhưng trên thực tế là một nữ nhân rất lợi hại giác. Bởi vậy, nàng tốt nhất chính là nên cùng những ca ca đích trưởng tử, đích trưởng nữ duy trì khoảng cách thích hợp.

 

Nguyệt Dao ở một bên nhìn đến Đình Lễ cùng Đình Nghi, trong lòng suy nghĩ nếu bản thân có một người ca ca thì tốt biết bao nhiêu. Như vậy sẽ có thêm một người cùng nàng cùng nhau đảm đương, chia sẽ, đời trước nàng cũng sẽ không rơi vào tuyệt cảnh không ai thương xót, lo lắng. Nguyệt Dao nghĩ tới đây, không khỏi cười mình làm sao lại nghĩ đến chuyện ngu ngốc rồi. Nếu nàng thực có cái ca ca, mẫu thân sẽ không phải khó sinh mà chết. Phụ thân cũng sẽ không đau buồn mà đi theo. Đời trước cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh đó. Nàng hôm nay, vạn sự đều phải dựa vào chính mình. Nghĩ tới đây, Nguyệt Dao liền đứng lên vừa cười vừa nói: “Đại ca cùng nhị ca và Tứ muội muội muội hảo hảo trò chuyện, Nguyệt Dao hãy có việc phải đi về trước liền.”

 

Đình Lễ gật đầu.

 

Nguyệt Dao quay sang Đình Nghi cùng Nguyệt Hoàn lên tiếng chào hỏi liền đi ra ngoài. Đi đến giữa sân, nàng suy nghĩ một chút lại giao cho Hoa Lôi thay mặt nàng truyền lại vài lời.

 

Hoa Lôi đợi một hồi mới thấy đại thiếu gia từ bên trong phòng đi ra. Hoa Lôi trước hành lễ với Đình Lễ sau đó mới nói: “Đại thiếu gia, tiểu thư nhà chúng ta đặc biệt cho nô tỳ ở lại chờ ngài. Tiểu thư nói muốn hướng đại thiếu gia mượn mấy cuốn sách.”

 

Đình Lễ có chút kinh ngạc: “Tam muội muội muốn mượn sách gì?” Con đường hắn đi đây là khoa cử, nhìn sách cũng là sách trên phương diện này. Tam muội muội dẫu có tài học cao hơn nữa thì xem những thứ này cũng vô dụng, lại muốn mượn những sách này làm cái gì.

 

Hoa Lôi nhẹ giọng nói: “Tiểu thư nói người hiện tại đang cấp Chính thiếu gia vỡ lòng, nhưng trên tay không có thư tịch thích hợp. Tưởng hướng đại thiếu gia mượn thư tịch tứ thư ngũ kinh mà ngài đã dùng qua.”

 

Đình Lễ để cho nàng ta trở về, nói: “Lát nữa ta sẽ để cho người đưa qua cho tam muội muội.”

 

Đình Lễ nhìn Hoa Lôi đang rời đi: “Có nghe nói được tam tiểu thư cùng mọi khi có gì khác lạ hay không ?” Để cho thiếp thân nha hoàn của mình lưu lại chờ hắn, lại còn chỉ đích danh nói là muốn tứ thư ngũ kinh đã dùng qua. Nếu chỉ là muốn mượn sách, cũng không cần thiết phải nói rõ ra là muốn sách hắn đã dùng qua. Nếu hắn suy đoán không sai, tam muội muốn cũng không phải là tứ thư ngũ kinh mà hắn đã dùng qua, mà là muốn thư tịch mà trước kia Nhị thúc đã phê bình chú giải. Không nghĩ tới, Tam muội muội một mực chi tại sao chép kinh thư cũng bắt đầu dùng tâm tư.

 

Thiếp thân tùy tùng lắc đầu: “Không rõ ràng lắm.”

 

Đình Lễ nghĩ trên tay hắn cũng có thư tịch thúc thúc tự mình phê bình chú giải, nhãn thần lóe lên một cái. Mấy thứ này ở bên ngoài thiên kim cũng không mua được. Nghĩ tới đây, Đình Lễ liền nói với A Quý: “Ngươi đi hỏi thăm một chút. Tam tiểu thư mấy ngày nay có làm chuyện gì khác biệt so với mọi ngày.”

 

Nguyệt Hoàn chờ Đình Lễ cùng Đình Nghi đi rồi, mới hỏi Hồng Y: “Ta cùng tam tiểu thư quan hệ trước đây rất kém cỏi sao?” Tiểu cô nương này nhìn đến cũng không có cao ngạo, chỉ là có chút lãnh đạm. Nguyệt Hoàn suy đoán nếu là không có xích mích gì với nàng, sẽ không thể nào có cái sắc mặc như vậy với nàng.

 

Hồng Y đầu óc xoay chuyển rất nhanh: “Tam tiểu thư sao, người cùng tam tiểu thư trước nay cũng không có qua lại thâm giao, lại càng không có tồn tại quan hệ không tốt gì. Tam tiểu thư lúc trước vẫn luôn ở tại Giang Nam, chỉ mới vừa về hơn nửa năm trước. Trở về sau cũng liên tục sao chép kinh thư, mấy ngày này mới ra ngoài đi lại. Tiểu thư cũng đừng buồn bực, tam tiểu thư tính tình chính là như vậy, nàng cùng đại cô nương và Nhị cô nương cũng đều không có lui tới gì.” Không có thâm giao cũng chưa nói tới có được hay không.

 

Nguyệt Hoàn nghe không có quan hệ xấu liền thở phào nhẹ nhõm, nàng còn đương muốn cùng cái cô nương này giao hảo đây! Cũng không muốn chưa kịp giao hảo đã thành quan hệ ác liệt rồi. Về phần Nguyệt Doanh và Nguyệt Băng, Nguyệt Hoàn tạm thời còn không có ý tưởng gì. Trước tiên phải xem xét tình hình rõ ràng rồi hãy nói.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận