Thế gia – chương 18.2

1
471

Chương 18.2

 

Xảo Lan bưng nước trà tiến vào phòng, bước chân nhẹ nhàng không gây chút tiếng động. Cũng không dám quấy rối hai vị chủ tử, nhẹ nhàng đặt ly xuống. Thanh âm của Xảo Lan nếu không để ý nghe, cũng đều không thể nghe được.

Nguyệt Dao có chút cảm giác, quay sang nhìn Xảo Lan một cái.

 

Xảo Lan hoảng hốt: “Tiểu thư, nô tỳ có làm chuyện gì không thích hợp sao?” Xảo Lan tự đánh giá bản thân nàng cũng không có làm gì sai nha.

 

Nguyệt Dao để sách trong tay xuống nới: “Sau này bất kể là ở trong thư phòng, hay phòng ngủ của ta, ta không cho gọi các ngươi, các ngươi không ai được đi vào.” Không chỉ mình Xảo Lan, kể cả có là Đặng ma ma đi nữa cũng đều giống nhau. Nàng không có gọi, bất kỳ ai không được phép bước vào.

 

Xảo Lan nghe được nói là các ngươi, mà không phải là nàng, tâm liền phóng khoán buông ra. Chỉ cần không phải là nhằm vào một mình nàng thì tốt rồi: “Là, sau này nô tỳ sẽ chú ý.”

 

Nguyệt Dao gật đầu một cái nói: “Ân. Xảo Lan, ta nghe Hoa Lôi nói ngươi là mua từ bên ngoài vào. Nhà ngươi ở nơi nào, trong nhà còn có những ai?” Nàng phải phòng bị Mạc thị mua chuộc thân nhân Xảo Lan, từ đó uy hiếp cưỡng bức Xảo Lan làm chuyện bất lợi với nàng. Cho nên trước khi mọi chuyện xảy ra hỏi rõ vẫn là tốt hơn.

 

Sắc mặt Xảo Lan bình tĩnh: “Tiểu thư, nô tỳ từ lúc năm tuổi đã bị bán vào trong phủ đệ. Đến bây giờ cũng đã được chín năm rồi, nhà ở nơi nào, trong nhà có ai, nô tỳ đều đã sớm quên mất.” Cho dù nàng có nhớ được đi nữa, Xảo Lan cũng không thể nói. Nói ra, đối với nàng không phải là chuyện tốt.

 

Ánh mắt của Nguyệt Dao nhìn chằm chằm Xảo Lan, nhìn chăm chú ba giây đồng hồ sau, nàng liền cười đến vân đạm phong khinh: “Thực sự cái gì đều không nhớ sao?”

 

Xảo Lan hoảng hốt, lập tức quỳ trên mặt đất: “Tiểu thư, nô tỳ không dám lừa gạt tiểu thư. Nô tỳ khi đó còn nhỏ tuổi, thực sự cái gì cũng không nhớ rõ.” Ánh mắt đó của tiểu thư, giống như có thể nhìn xuyên suốt mọi thứ mà thấu vào sâu trong nội tâm nàng.

 

Nguyệt Dao cũng không tiếp tục truy cứu: “Hy vọng ngươi nhớ kỹ lời nói của mình. Ta đối với ngươi cũng không có yêu cầu gì khác, chỉ cần ngươi an an phận phận ở bên cạnh ta, toàn tâm toàn ý hầu hạ ta, ta sẽ không bạc đãi ngươi. Nếu không. . .” Nếu không như thế nào, đó là điều không cần nói. Người nào dám phản bội nàng, nàng cũng sẽ không giết họ, bởi vì sát nhân chỉ tạo thêm nghiệt. Nàng không muốn tạo nghiệp chướng, thế nhưng nàng vẫn có biện pháp làm người cho phản bội nàng trải qua cuộc sống không tốt đẹp gì.

 

Sau lưng Xảo Lan đều đã chảy đày một thân mồ hôi lạnh. Là ai dám nói tam tiểu thư không hiểu tục sự, thanh cao ngạo mạn không đem cái gì để vào trong mắt. Nàng mà biết được kẻ nào, nhất định phải đâm mù người mắt hắn: “Tiểu thư yên tâm, nô tỳ đối tiểu thư quyết không hai lòng.” Nô tài dám phản chủ, chỉ có một con đường chết.

 

Nguyệt Dao cũng không định cùng Xảo Lan nói nhiều: “Ngươi đi ra ngoài đi!” Nói xong lại tiếp tục dạy dỗ Chính ca nhi nhận tự. Một ngày đêm cộng thêm một buổi tối, Chính ca nhi đã có thể nhận hai mươi chữ, so với tiến trình trước đó cũng đã nhanh hơn phần nào rồi.

 

Chính ca nhi viết chính tả hết mười tự mới ngẩng đầu đầu nói: “Tỷ tỷ, đệ đã viết xong hết rồi.” Nói xong liền đứng dậy, hai tay cầm bài vừa viết xong, đưa tới trước mặt Nguyệt Dao.

 

Nguyệt Dao nhận lấy, khen ngợi một tiếng: “Ân, Chính ca nhi của chúng ta thật giỏi, một chữ đều không sai.” Tiểu hài tử, chính là cần được khích lệ nhiều hơn. Nhất là Chính ca nhi lại càng cần đến khích lệ, như thế mới khiến cho hắn có nhiều lòng tin hơn.

 

Chính ca nhi nghe xong khuôn mặt lộ ra nụ cười sáng lạn.

 

Nguyệt Dao biết trong lòng Chính ca nhi vốn có ám ảnh, lo lắng cho mình không cần hắn nữa, bởi vậy bình thường Nguyệt Dao vẫn luộ thuận theo hắn. Nàng nghĩ trước hết cần phải làm cho Chính ca nhi không cảm thấy sợ hãi nữa, sẽ không cảm thấy mình muốn vứt bỏ hắn. Chờ khi hắn tin tưởng hơn, cũng chậm chậm thích ứng hoàn cảnh, tất cả đều sẽ tốt hơn.

 

Hoa Lôi thừa dịp Nguyệt Dao nghỉ ngơi rảnh rỗi, đi tới nói: “Tiểu thư, bảng chữ mẫu đã tìm được rồi.” Mới vừa rồi là bởi vì Nguyệt Dao đang dạy Chính ca nhi nhận chữ, cho nên nàng không thể tới quấy rối.

 

Nguyệt Dao muốn nhìn bảng chữ mẫu mẫu thân lưu lại một chút liền nói: “Đi xem.” Nói xong lại bảo Chính ca nhi tiếp tục luyện tự, tự mình trở về thư phòng nhìn bảng chữ mẫu.

 

Nguyệt Dao tiếp nhận bảng chữ mẫu trong tay Hoa Lôi, lại vừa thất vọng vừa vui sướng. Thất vọng là, đây không phải là bảng chữ mẫu nương lưu lại. Vui mừng chính là, cái bảng chữ mẫu này, đây là bản dập. Bản dập là bản dùng chính là mặc thác pháp. Phụ thân của Nguyệt Dao, Liên Đống Bác rất thích sưu tập những thứ bản dập khó tìm này, lúc rỗi rãnh lại thích phỏng theo đó mà viết. Nguyệt Dao ở bên người phụ thân nhĩ huân mục nhiễm (tai nghe mắt thấy) nhiều, cũng biết thêm không ít.

 

Nguyệt Dao vừa mở ra nhìn, thấy tổng cộng mười tám cái chữ to. Nguyệt Dao cũng là người biết phân biệt hàng tốt xấu, cái bản dập này là dùng khinh mực thác ra, thanh đạm nhã khiết, hào phát giai hiện.

 

Hoa Lôi thấy Nguyệt Dao mở bảng chữ mẫu ra nhìn, không nhịn được mà nói: “Tiểu thư, những chữ này thật xinh đẹp. Nhìn chúng tựa như nhiều đóa mai hoa nở rộ vậy.”

 

Nguyệt Dao nhẹ giọng mà nói: ” Mai Hoa Triện thể, viến khan vi hoa, cận khán vi tự, hoa trung hữu tự, tự lý tàng hoa, hoa tự dung vi nhất thể.” ( nhìn xa tựa như hoa, nhìn gần là mới thấy chữ, trong hoa có chữ, trong chữ ẩn hoa, hoa cùng chữ hợp thành một thể ).

 

Nguyệt Dao nhìn đến lạc khoản thấy được thời gian niên kỷ, mới biết bảng chữ mẫu này vậy mà lại là đồ Đường triều lưu truyền xuống, đây cũng là một món đồ cổ vô giá. Vật này, chính là có thiên kim vạn lượng cũng khó mà cầu. Nếu nàng đoán không sai, mẫu thân trước kia là mô phỏng theo mười tám chữ mẫu trong bản dập này mà viết, sau đó mới viết nên một tay mai hoa triện xinh đẹp làm cho người người hâm mộ.

 

Hoa lôi líu lưỡi: “Thật đẹp a. Tiểu thư, người định dùng cái chữ này mà thiếp theo sao? Nếu là học xong, sau này chữ viết của tiểu thư cũng sẽ xinh đẹp như vậy.”Tự thể xinh đẹp như vậy, chắc hẳn là không có mấy người có thể viết ra được. Đến lúc đó chữ của tiểu thư coi như là độc nhất vô nhị rồi.

 

Nguyệt Dao cười khẽ. Mai Hoa Triện đây là đem hoa mai tương khảm vào trong chữ, khiến cho chúng trở thành một thể một cách tự nhiên nhất. Triện thể vốn là rất khó, chỉ đọc thôi cũng đã làm người ta u mê, cộng thêm hoa mai điểm xuyết, lại càng trúc trắc khó hiểu. Thử nghĩ xem, ngay cả đọc cũng gian nan như thế, thì đừng nói chi là học theo.

 

Nguyệt Dao còn nhớ rõ kiếp trước có một lần tụ hội. Một cô nương nói mình có thể viết được Mai Hoa triện, mọi người đều nhao nhao để cho cô nương đó viết đến xem như thế nào. Cô nương kia viết quả thực rất đẹp, mọi người ai cũng đều tán dương, thế nhưng nàng lại nghe được một cái tiểu thư khác châm chọc mà nói, chỉ biết viết nên vẻ bên ngoài không thấy được tinh tủy vậy mà cũng dám lấy ra  mại lộng, không biết cái gì. Lúc đó đem cô nương viết chữ kia ngượng đến nổi muốn độn thổ.

 

Bất quá, có khó hơn nữa học nàng cũng muốn bắt chước học theo. Hơn nữa phải học cho được, học cho tinh.  Nghĩ tới đây Nguyệt Dao cúi đầu suy tư một chút. Trong lòng đã có tính toán.

1 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận