TBKH – chương 5

1
583

Chương 5: Đóng cửa đánh chó

Cái này cũng gọi giết người? Phượng Hồng Loan khinh thường liếc nữ nhân đang la hét này một cái. Cánh tay duỗi ra, lấy ấm trà trên bàn cầm ở trong tay, lần thứ hai hướng những thứ nữ nhân kia ném tới.

 

Ấm trà đập vào trán Ngũ phu nhân, lướt qua mu bàn tay của Tam phu nhân, mà rơi xuống đất. ‘Ba’ một tiếng, đồng dạng rơi vỡ, sinh tiếng vang thanh thúy.

 

“A. . .” Tam phu nhân và Ngũ phu nhân đồng thời kinh hô một tiếng thê lương.

 

Trên cái trán Ngũ phu nhân máu tươi nhất thời ứa ra, mu bàn tay Tam phu nhân liền nở hồng hoa. Cái khác các phu nhân đều hoảng sợ tiếp tục thét lên: “A. . .”

 

Cùng câu TMD  mà nói chính một là sàng chả khác gì nhau. Thanh âm này thật CMN khó nghe!

 

Phượng Hồng Loan liếc nhìn chung quanh, từ trên bàn cầm lấy nghiên mực sẽ phải lần nữa định ném qua.

 

Xảo nhi đều bị hành động Phượng Hồng Loan làm sợ đến ngây người, thấy nàng lại lấy nghiên mực, liền chạy tới ôm cánh tay của nàng: “Tiểu thư, đừng nữa ném, vứt nữa sẽ không có gì để sử dụng rồi?”

 

“Không có chuyện gì! Ngươi nếu là có khí lực, cứ lấy vật gì trong phòng mà có thể ném đều hướng các nàng ném qua. Ném hết những thứ này chúng ta đổi lại cái khác. Đánh chết một là một, đánh chết hai chính là một đôi. Dù sao cũng nhân gia cũng nói chúng ta giết người.” Phượng Hồng Loan nhìn thoáng qua Xảo nhi, đem nghiên mực đưa tới tay của nàng: “Ngươi tới!”

 

Xảo nhi khuôn mặt trắng bệch nhìn đến nghiên mực trong tay: “Tiểu. . . Tiểu thư?”

 

“Không dám? Ngươi đã quên các nàng là thế nào khi dễ chúng ta sao? Hôm nay chính là cơ hội trả thù. Ngươi nếu không nắm lấy cơ hội, vây cứ coi như chưa có gì.” một đôi mắt tà nghễ của Phượng Hồng Loan liếc về phía Xảo nhi.

 

Xảo nhi vốn có run rẩy tiểu thân thể nhất thời liền không run rẩy. Quay đầu lại căm hận nhìn những nữ nhân kia.

 

“Ngươi một tiện tỳ! Ngươi dám. . . A. . .” Lục phu nhân chặn đẩy Tam phu nhân Ngũ phu nhân đang che cái trán trươc mặt ra, tiến lên chỉ vào Xảo nhi, một câu nói không có mắng xong, nghiên mực trong tay Xảo nhi đã đập tới mặt bà ta.

 

Nàng dùng khí lực thực lớn, nhưng hiển nhiên cũng không bằng Phượng Hồng Loan canh lực đạo thực tốt, vậy nên đầu của Lục phu nhân cũng chỉ nhất thời mở hồng hoa. Nghiên mực rơi trên mặt đất, vỡ thành hai mảnh.

 

Lục phu nhân nhất thời ôm đầu ngã sấp xuống mặt đất, đồng thời đem cả Tam phu nhân và Ngũ phu nhân đều đụng ngã theo.

 

“A. . .” mấy vị phu nhân còn lại lần nữa hoảng sợ kêu lên. Đến cả đám nha hoàn bà tử mỗi người đều kinh sợ đã quên tìm đại phu cho ba người kia.

 

“Tiểu. . . Tiểu thư. . .” Xảo nhi nhìn đến đầu Lục phu nhân máu ứa ra, nhất thời sợ hãi ôm lấy Phượng Hồng Loan.

 

“Sợ cái gì? Coi như ngày hôm nay chúng ta đem tất cả các nàng giết hết, cũng có thể!” Phượng Hồng Loan nhìn thoáng qua đầu của Lục phu nhân mà nghĩ, Xảo nhi dù sao cũng chỉ là một tiểu nha đầu, khí lực có lớn mấy cũng không được bao nhiêu, một nghiên mực còn không đánh chết người. Nhìn nàng nói: “Tiếp tục!”

 

“Tiểu. . . Tiểu thư. . .” tiểu thân thể Xảo nhi run run.

 

“Những nữ nhân kia đều khi dễ chúng ta hơn mười năm đấy! Ngươi suy nghĩ một chút bọn họ hại chúng ta suýt chết biết bao nhiêu lần? Lúc này chỉ đánh chết ba người này như vậy tổng không cảm thấy chúng ta đã quá thua thiệt rồi sao?” Phượng Hồng Loan vươn tay lấy cái chậu nàng vừa mới hắt hết nước giờ đương trống không kia, đưa tới tay Xảo nhi.

 

Xảo nhi nhớ đến khổ sở nàng và tiểu thư chịu mấy năm nay, mỗi ngày thân thể đều bị đánh đầy vết thương mà sống. Trong lòng hận ý tăng vọt, cầm chậu đồng nhào tới mấy nữ nhân đang thét chói tai mà đập.

 

“A. . .” Vô số tiếng thét chói tai hoảng sợ vang lên.

 

Căn phòng nhỏ vốn nhỏ, các nàng cả đám đều đứng hết ở cửa. Đánh một cái liền thành đánh một mảng lớn.

 

Kinh hoảng né tránh, có người đạp phải thân thể Tam phu nhân, Ngũ phu nhân, Lục phu nhân đang ôm đầu kêu la trên mặt đất. Lần nữa lại một mãnh sợ hãi than.

 

Còn có người dẫm phải mảnh vụn ấm trà, ly nước trên đất, chân mang giầy thêu hơi mỏng liền bị đâm rách da chảy máu, lại càng thét chói tai.

 

Nghe được tiếng thét chói tai, khoái ý trả thù trong lòng Xảo nhi  đằng đằng tăng vọt, lần này cũng không cần Phượng Hồng Loan sai sử liền, nàng liền như điên xông lên, vừa quát vừa đánh: “Đánh chết các ngươi, cho các ngươi khi dễ ta và tiểu thư, hôm nay đều đánh chết các ngươi. . .”

 

“Người tới a. . . Nhanh người cứu mạng a. . .” Có người thét lên, hô lớn.

 

Bên trong phòng nhất thời loạn thành một đoàn.

 

Nha hoàn bà tử phía ngoài đều sợ choáng váng. Vội vã xông vào trong phòng.

 

“Người tới a. . . Tam tiểu thư muốn giết người rồi. . . Người tới a. . .” Vừa xông vào vừa hô.

 

Phượng Hồng Loan cầm lấy ghế mà quăng tới. Hai bà tử trước tiên xông vào cửa bị ném trúng nhất thời thê thảm hét lên một tiếng ngã ra ngoài. Bên ngoài một đám người đều bị đè ngã lên nhau.

 

“Đóng cửa lại đánh!” Phượng Hồng Loan lạnh lùng mở miệng.

 

Xảo nhi cầm chậu mà đánh đánh không ngừng tay, vừa lúc đánh tới cửa lại nghe được Phượng Hồng Loan nói, chặn mấy người kia lại, nhặt lên cái ghế Phượng Hồng Loan vừa ném tới cửa. Quay lại chen vào trong phòng. Hướng về phía mấy nữ nhân đang thét chói tai tránh né này mà đánh.

 

Có câu nói không sai, người ngang ngược sợ kẻ xu nịnh, kẻ xu nịnh lại sợ tên liều mạng. Xảo nhi hôm nay nổi điên lên đánh vậy, cũng là ứng với câu nói kia của Phượng Hồng Loan, dù sao chúng ta cũng bị vu là giết người, vậy thì có đánh một cũng chết, đánh hai cũng chết. Như thế đánh nhiều thêm một chút cũng là buôn bán có lời.

 

Những thứ phu nhân, di nương này trước nay đều dưỡng thành thói kiều nhược mảnh mai, đã bao giờ thấy qua tình cảnh hôm nay, tuy rằng có chừng mười người, thế nhưng cũng chỉ biết thét chói tai, né tránh cho khỏi bị đánh mà thôi.

 

Trong lúc nhất thời bên trong phòng vang lên thanh âm giết lợn thấu tận mây xanh.

 

Khoảng chừng hơn mười phút sau, ngoại trừ Phượng Hồng Loan vẫn đứng tại chỗ xem trò vui cùng Xảo nhi đã đánh người đến thở hồng hộc, khuôn mặt cũng đỏ bừng còn đứng ra, tất cả những người còn lại đều đang khóc lóc, cầu khẩn nằm chật vật trên mặt đất.

 

Quần áo mất trật tự, đầu tóc rối bù, mặt mũi dính đầy vết máu, thực kinh khủng không nhìn nổi.

 

“Được rồi Xảo nhi! Ngươi cũng nghỉ một lát đi!” Phượng Hồng Loan nghe được có tiếng bước chân vội vã vào tiểu viện. Nhìn Xảo nhi, tiểu nha đầu này tựa hồ còn không có đánh đủ, nhìn sắc mặt nàng đỏ bừng, một đôi mắt lúc trước còn khóc đến sưng đỏ lúc này tất cả đều tràn đầy hưng phấn. Nhất thời buồn cười nói.

 

“Là. . . Tiểu thư!” Xảo nhi hiển nhiên cũng mệt quá. Từng ngụm từng ngụm thở hổn hển đi tới bên người Phượng Hồng Loan, toàn bộ khổ sở mà mấy năm nay nàng cùng tiểu thư phải chịu hôm nay cũng đã trả lại được rồi.

 

Nhưng đánh thoải mái, thoải mái xong, Xảo nhi liền nghe được có tiếng bước chân đi vào tiểu viện, khuôn mặt đỏ bừng lần nữa trắng bạch, nhìn sang Phượng Hồng Loan sắc mặt còn mang theo nụ cười, ý sợ hãi dâng lên: “Tiểu. . . Tiểu thư. . .”

 

“Không có chuyện gì! Đóng cửa đánh chó! Ai còn ngại cẩu đến nhiều?” Phượng Hồng Loan thu hồi nụ cười trên mặt. Lạnh lùng nhìn lướt qua mấy cái nữ nhân đã bị đánh không còn hình dạng nằm trên mặt đất một cái.

 

“Tới một người đánh một! Đánh đến cả nương các nàng cũng không nhận ra các nàng mới thôi.”

1 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận