Thế gia – chương 16 (tt)

0
529

Chương 16 (tt)

 

Cổ ma ma nhận lấy lược từ tay Hoa Lôi đi tới, chuẩn bị chải tóc cho Nguyệt Dao. Hoa Lôi nhìn Nguyệt Dao, thấy chủ tử gật đầu, nàng lúc này mới lui sang một bên.

Nguyệt Dao lạnh nhạt nhìn Cổ ma ma mang thần tình lấy lòng, nịnh nọt mà chải tóc cho nàng, nhìn nhìn lòng mỗi lúc lại càng lãnh trào hơn (lạnh lùng, trào phúng). Đời trước nàng tại sao lại không nhận rõ bản chất người này kia chứ, nàng thực không biết một đôi mắt kia của nàng lúc ấy là dùng để làm cái gì.

 

Bất quá Nguyệt Dao cũng không có mở miệng tiếp tục răn dạy, chuyện lúc trước coi như bực bội mà vắng vẻ bà ta vài ngày, bây giờ nàng mà vô duyên vô cớ mở miệng răn dạy, sẽ gây trở ngại tới danh tiếng của nàng. Đã trải qua một kiếp, tự sát cũng đã nhiều lần, nàng kỳ thực đã không mấy quan tâm đến cái thứ gọi là danh tiếng kia nữa, thế nhưng vì một người như vậy mà làm bại hoại danh tiếng của mình, cái này không đáng giá. Nhịn thêm một chút, nhịn hai ngày nữa là xong mọi chuyện rồi.

 

Cổ ma ma đem tóc Nguyệt Dao chải thuận, tiểu tâm dực dực thưa: “Tiểu thư, người hôm nay còn chưa sao chép kinh thư đâu?”

 

Nguyệt Dao lạnh nhạt nói: “ Dạy dỗ Chính ca nhi nhận tự, nuôi nấng Chính ca nhi, bồi dưỡng cho hắn lớn lên thành người, đây mới là đối phụ mẫu lớn nhất hiếu thuận.” Sao chép kinh thư kia chỉ là bị người khác mang nhập bẩy rập mà thôi, không đáng quan tâm. Đương nhiên, kinh thư nàng vẫn sẽ tiếp tục sao chép. Chỉ là đem thời gian nới dài ra mà thôi, cũng không giới hạn bản thân chỉ xoay quanh việc sao chép kinh thư nữa.

 

Tay Cổ ma ma dừng lại trong chốc lát, sau đó vội vã nói: “Tiểu thư, người làm sao có thể làm như vậy được chứ. Tiểu thư, Phổ An sư thái có nói…” Bà ta mấy mấy ngày nay sở dĩ chịu an tĩnh như vậy, chính là muốn âm thầm kiểm tra hạ nhân bên dưới, suy cho cùng có lẽ là do kẻ nào đó ở trước mặt tiểu thư huyên thuyên miệng lưỡi mà nói bậy thôi. Hơn nữa đêm hôm đó bà ta cũng không biết tiểu thư rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

 

Muốn hỏi Mộ Thu, Mộ Thu cũng lắc đầu, chỉ nói ngày ấy tiểu thư bị tia sấm chớp nổ vang nên bị kinh hãi, cái khác mọi chuyện hết thảy đều tốt, không có gì bất thường.

 

Lời này nếu do Hoa Lôi nói, bà ta khẳng định sẽ không tin một chữ. Thế nhưng người nói lại là Mộ Thu, Mộ Thu vốn nổi danh thành thật, không nói láo bao giờ, thế nên lời nàng ta nói khiến bà ta thực tin tưởng.

 

Nguyệt Dao có thể cùng Hoa Lôi nói chuyện mẫu thân báo mộng cho nàng, nhưng đối Mộ Thu là không nói nửa chữ. Chuyện này không phải là do Nguyệt Dao không tin Mộ Thu, mà là nàng quá rõ ràng tính tình của Mộ Thu, nàng ta quá mức thành thật, thành thật quá mà nói kỳ thực chính là ngu xuẩn. Nguyệt Dao không sợ Mộ Thu phản bội nàng, nhưng cũng không thể cam đoan Mộ Thu sẽ không bị người khác tính toán mà nói thật.

 

Nguyệt Dao nhìn phía Cổ ma ma, khóe miệng mang theo nụ cười nhàn nhạt. Nàng trở về kinh thành không bao lâu liền đi Hoa Lâm tự dâng hương, Hoa Lâm tự Phổ An sư thái nói chỉ cần nàng thành tâm ngày ngày sao hiếu kinh sao hoàn một năm, đến lúc đó đem đốt cho phụ mẫu ở dưới cửu tuyền, sẽ làm phụ mẫu ở dưới cửu tuyền sống tốt hơn. Đối với hài tử đột nhiên mất song thân khi ấy mà nói, không thể nghi ngờ chính là cập thời vũ (cơn mưa đúng ngày hạn hán). Bởi vậy, kiếp trước nàng một mực kiên trì sao chép kinh thư, kiên trì một năm, mỗi ngày đều vùi đầu trong kinh thư. Vì thế mà bỏ lỡ rất nhiều chuyện.

 

Cổ ma ma thấy Nguyệt Dao thần sắc nhất mạt tự tiếu phi tiếu, thâm tâm hoảng hốt. Thế nhưng nghĩ mình đã đồng ý với đại phu nhân, chỉ có thể nhắm mắt theo lao mà nói: “Tiểu thư, vạn vạn không thể bỏ dở nửa chừng a! Sư thái nói, nhất định phải chí thành chi tâm.”

 

Nguyệt Dao đưa tay nhẹ nhàng đặt ngân sai trên bàn trang điểm: “Ma ma yên tâm, cái gì phải làm cái gì không nên làm, trong lòng ta đều biết. Ma ma, tuổi tác bà nay cũng cao, thức đêm đối với thân thể không tốt, ma ma sau này  nhất định phải hảo hảo dưỡng thân thể. Sự tình trong viện cứ giao lại cho Mộ thu cùng mấy người Hoa Lôi là được.”

 

Cổ ma ma vốn muốn nói bản thân còn làm được, nhưng khi nhìn Nguyệt Dao nhìn cũng không nhìn bà ta, trực tiếp kêu Mộ Thu tiến vào, đành ngượng ngùng đi ra ngoài.

 

Nguyệt Dao chờ bà ta đi ra ngoài, trong mắt liền xẹt qua một tia châm biếm. Xem Mạc thị đây là sốt ruột lắm rồi, thế nên mới để cho Cổ ma ma tới đây thử dò xét nàng. Bất quá bây giờ còn có tổ mẫu tọa trấn, Mạc thị có muốn cũng không dám có động tác gì. Bằng không tổ mẫu chắc chắn không tha cho bà ta.

 

Nguyệt Dao nằm xuống  giường sau, lật qua lật lại không thể nào ngủ được, ý nghĩ trong đầu đã loạn thất bát tao quán lại thành một đoàn. Nguyệt Dao ngủ không được, bèn dứt khoát đứng dậy đi đến tiểu phật đường. Nguyệt Dao nhìn đầy bàn kinh thư, cũng không có như thưòng lệ lui tới tiếp tục sao chép kinh thư, mà là trầm tư suy nghĩ sem con đường kế tiếp nàng nên đi thế nào.

 

Nguyệt Dao ngồi trên ghế, nhìn ánh trăng tròn trịa bên ngoài. Nàng đời này trở về, không phải là vì phòng bị, càng không phải là vì cùng Mạc thị tranh đấu. Chỉ cần nàng có lòng đề phòng đối với Mạc thị, nàng sẽ không bị bà ta lừa gạt lần nữa, lại tìm thêm ngoại nhân làm chỗ dựa, không như trước cô linh linh không ai giúp đỡ, Mạc thị sẽ có không lá gan nghĩ đến chuyện bán nàng đi.

 

Mọi chuyện như vậy xong, sau này nàng sẽ làm cái gì đây? Cũng không thể cả đời lại cứ như vậy, đần độn, mơ hồ mà sống tiếp.

 

Nguyệt Dao trong óc loạn một đoàn. Vô tình lại nhìn về phía bức tranh đang treo trên tường kia. Nguyệt Dao cứ như vậy ngơ ngác mà nhìn nó, từ từ mà nhớ lại những tháng ngày nàng sống trong am ni cô.

 

Trong am ni cô có rất nhiều nữ tử. Những nữ tử này nếu là có người trong nhà nhớ đến, từng tháng đều có bạc có lương thực tặng tới đây, vậy liền áo cơm không lo; ngoài ra còn có một đại bộ phận là do không có nhà để về liền dấn thân vào am ni cô. Đám người kia sẽ tự lực cánh sinh, bởi vì am ni cô không có khả năng nuôi không người nào cả. Để có thể sinh sống, những nữ nhân này sẽ làm việc kiếm tiền. Đại bộ phận đều chọn thêu thùa ngoài ra còn làm một ít chuyện khác, còn một nhóm nhỏ không làm được chỉ có thể đi làm một ít việc nặng, đều là nhũng công việc khổ cực.

 

Nàng đã ở am ni cô sau, mới phát hiện bản thân cái gì cũng không biết. Nấu ăn không biết, nữ hồng không biết, cái gì cũng đều không. Làm sư phụ quản sự am ni cô chỉ cần nhìn đến nàng liền cau mày. Thời gian dài, đừng nói quản sự sư phụ, những nữ tử khác cũng đều khinh bỉ nàng. Coi nàng chẳng khác gì một kẻ chỉ biết ăn bám.

 

Sau này sư thái trong am phát hiện chữ viết của nàng thực đẹp, mới để cho nàng đi sao chép kinh thư. Lại trong quá trình sao chép kinh thư mà phát hiện họa nghệ của nàng cũng thục tốt lắm. Vì vậy, nàng sau này dựa vào việc sao chép kinh thư và vẽ tranh Bồ Tát vì am ni cô kiếm tiền. Mang tới lượng bạc thu vào không ít, cuộc sống của nàng ở am ni cô mới tốt hơn.

 

Nguyệt Dao ngồi ở trên bàn, ngẩng đầu nhìn bức nhật lạc sơn cư đồ. Đời này tuy rằng không muốn tiếp tục mang cái danh tài nữ, thế nhưng tài nghệ bàng thân vạn vạn không thể ném. Không những không thể ném, còn phải tỉ mỉ học tập ích cầu tinh tế, cố gắng tiến bộ. Như vậy thật có chuyện gì vạn nhất, nàng cùng đệ đệ cũng có thể dựa vào chúng nó mà sống sót.

 

Nguyệt Dao suy nghĩ hội họa, nhịn không được nghĩ tới Văn tiên sinh ban đầu vẫn đối với nàng mà nói đáng tiếc, đáng tiếc cho thiên phú của nàng. Nếu là nàng là thân nam nhi tiên sinh nhất định thu làm đệ tử, thế nhưng hết lần này tới lần khác lại sinh ra là thân nữ nhi.

 

Năm ấy văn thành bay liệng Văn tiên sinh là bởi vì trả bằng hữu một cái nhân tình mới đáp ứng Liên Đống Bác chỉ bảo Nguyệt Dao. Sau  Văn tiên sinh mới biết Nguyệt Dao  họa nghệ thiên phú kinh người, thế nhưng bởi vì Nguyệt Dao là nữ nhi, Văn tiên sinh cũng không thu nàng vi đệ tử. Nguyên nhân rất đơn giản, nữ nhi gia đối với bọn hắn mà nói, nữ nhân đều phải xuất giá sinh hài tử chăm lo việc nhà. Học họa kỹ chỉ để bồi dưỡng thêm khí chất cùng đức hạnh mà thôi, các nàng đảm đương không nổi việc thực hiện một sự tình nghiêm chỉnh như vậy. Tuy rằng Văn tiên sinh ôm ý nghĩ như vậy, nhưng vẫn đối với nàng không khác gì đệ tử của mình thực nghiêm khắc, dùng hết mười phần tâm tư chỉ dạy nàng. Dạy cũng là dạy hết bốn năm, tạo cho nàng nền tảng chắc chắn. Đáng tiếc đúng lúc đó trong nhà gặp chuyện không may, còn không có học sâu hơn một tầng đã phải trở về kinh. Sau trở về kinh thành cũng không có thỉnh tiên sinh đến giáo dưỡng, mọi thứ đều do chính tự nàng tìm tòi mà ra tới.

 

Nguyệt Dao nắm chặt tay, thư pháp tựa như đã đến đỉnh sẽ không thể tiến thêm bước nữa. Thế nhưng với họa nghệ nàng vẫn chỉ là người mới nhập môn, nàng còn rất nhiều không gian để phát triển. Họa nghệ nếu muốn tiến thêm từng bước, chỉ có thể xin giúp đỡ tiên sinh. Nếu muốn cho tiên sinh thu nàng làm đệ tử truyền thụ là không thể nào. Thế nhưng nếu đụng tới nan đề hướng tiên sinh thỉnh giáo, tiên sinh nhất định sẽ chỉ điểm cho nàng. Tuy rằng kiếp trước học tập không có hệ thống, cũng không có đi sâu hơn từng bước nghiên cứu, thế nhưng cũng có hơn hai mươi năm kinh nghiệm cùng kỹ xảo hội hoạ. Lại thêm tiên sinh chỉ điểm, họa nghệ của nàng nhất định có thể tăng lên nhiều hơn vài cái nấc.

 

Nguyệt Dao tính toán nửa ngày, đối con đường để đi thời gian tới có một phương hướng cái rõ ràng hơn. Tâm đã định, khủng hoảng trong lòng cũng tiêu tán không ít. Nguyệt Dao trở về phòng nằm trên giường, lại nhịn không được mà hồi tưởng đến Chính ca nhi một buổi chiều cũng chỉ nhận thức mười chữ.

 

Nguyệt Dao đối với cái này thật buồn bực. Chính ca nhi vỡ lòng vốn dĩ đã chậm hơn những hài tử cùng tuổi, tốc độ học tập đem so với rùa đen bò đi còn chậm hơn. Dựa theo cái tốc độ này, đến lúc đó có thể sẽ rớt lại phía sau một đoạn lớn. Tiến sĩ, cử nhân … vân vân… , Nguyệt Dao cũng không suy nghĩ không trông mong gì nữa rồi. Dựa theo tiến độ này, Chính ca nhi có thể thi đỗ tú tài đã là lão Thiên thương xót ban ân cho rồi.

 

Nguyệt Dao cười khổ, nàng thực không biết vì sao tư chất đệ đệ lại kém như vậy. Đệ đệ cùng phụ thân làm sao lại cùng nàng sai khác nhiều như vậy. Nếu có thể, nàng tình nguyện để chính bình thường một chút, đổi lại cho đệ đệ thêm một phần thông tuệ!

Hãy nói những gì bạn cảm nhận