TBKH – chương 1 (tt)

2
669

Chương 1 (tt)

Ngày 7-12-2011, mười một giờ, Già Lam thành, công viên Bắc Sơn tại biệt thự sang trọng số 11.

Trên lầu hai bên trong phòng ngủ xa hoa cao nhã, Bạch Thiển Thiển đem toàn thân cao thấp tỉ mỉ chỉnh trang một phen, thẳng đến khi  nhìn không ra dấu vết bị thương, mới mở cửa cho nữ giúp việc đang cầm áo cưới bên ngoài đi vào.

Áo cưới là do Bạch lão gia tử Chủ tịch tập đoàn tài chính Bạch thị hoàn cầu tự tay chọn cho cháu gái duy nhất duy nhất làm lễ vật thành hôn, mời nhà thiết kế danh tiếng thế giới Elun thiết kế nên chiếc áo cưới độc nhất vô nhị, chỉ một chiếc áo cưới này thôi đã tốn nghìn vạn đôla.

Tự nhiên cháu gái duy nhất của Bạch lão gia tử kia chính là Bạch Thiển Thiển. Cô chính là hòn ngọc quý trên tay Chủ tịch tập đoàn tài chính Bạch thị hoàn cầu cũng là người thừa kế tập đoàn trong tương lai.

Bạch Thiển Thiển đưa tay vuốt ve áo cưới, khuôn mặt xinh đẹp thanh nhã lộ ra một tia tiếu ý, lúc này cô không phải là ám dạ – sứ giả hắc ám, mà là thiên sứ tinh linh thuần khiết dưới ánh mặt trời. Nụ cười của cô thực tinh thuần, hai bên má lúm đồng tiền khiến lúc cô cười lên trông như là đóa lê hoa nở rộ.

“Tiểu thư, cô mặc áo cưới vào nhất định rất xinh đẹp.” Bà Lý bị nụ cười xinh đẹp của Bạch Thiển Thiển làm cho choáng váng, cười nói.

Bạch Thiển Thiển tiếu ý nơi khóe miệng càng sâu, gật gật đầu, ở dưới sự giúp đỡ của bà Lý mà mặc áo cưới vào.

Có tiếng gõ cửa từ bên ngoài truyền đến, bà Lý nhìn Bạch Thiển Thiển đang mặc áo cưới mà xin phép: “Có lẽ là thợ trang điểm và nhiếp ảnh gia đến, tiểu thư, cô có muốn để bọn họ đi vào không?”

“Ừ!” Bạch Thiển Thiển gật đầu, đi tới trước kính trang điểm, nhìn chính mình trong gương, khuôn mặt nâng lên một tia tiếu ý nhu hòa.

Từ hôm nay trở đi, cô có thể trải qua cuộc sống của một người bình thường rồi. Cùng với ông nội còn có người yêu của cô Á Lâm.

Bà Lý mở cửa, nhìn người đến ở bên ngoài không phải là thợ trang điểm, mà là một người đàn ông xa lạ. Bà có chút sửng sốt, vừa muốn mở miệng, người bên ngoài liền nhanh chóng xuất thủ, bà nhất thời ngất đi.

Cảm giác được khí tức quen thuộc, Bạch Thiển Thiển từ trong gương thấy hình ảnh người xuất hiện ngoài cửa, tiếu ý cứng lại bên môi, đồng thời toàn bộ thân thể cũng theo đó mà cứng ngắc.

Người đàn ông đã bước vào phòng, nhìn Bạch Thiển Thiển một thân áo cưới hoa mỹ ngồi ở chỗ kia, ôn nhuận mở miệng: “Thiển Thiển!”

“Lam Dạ, anh. . . Sao anh lại tới đây?” Bạch Thiển Thiển cứng ngắc nhìn người kia đi tới qua tấm gương lớn.

“Em kết hôn, anh làm sao có thể không tới?” Người gọi là Lam Dạ  khóe miệng kéo ra một nụ cười khổ sở, lại rất nhanh bị che giấu vào vô hình, hắn đi lên trước hai tay vòng qua thân thể cứng ngắc của Bạch Thiển Thiển, trên tay cầm một sợi dây chuyền ngọc trai HKS số lượng hạn chế vòng qua trên cần cổ tuyết trắng của cô đeo vào, ôn nhu chúc phúc nói: “Tân hôn vui vẻ!”

“Cảm ơn!” Bạch Thiển Thiển mỉm cười gật đầu cũng không dám quay đầu lại nhìn người phía sau.

“Em hạnh phúc là tốt rồi! Em đêm qua thực hiện nhiệm vụ rất thành công, tổ chức đã đem tên của em bỏ đi. Từ nay về sau em đã là người tự do.” Đeo xong sọi dây chuyền, Lam Dạ có chút lưu luyến rút tay về.

“Ừ!” Bạch Thiển Thiển lần thứ hai gật đầu. Chỉ có cô tự mình biết, cô dùng khí lực lớn bực nào mới khống chế được tâm tình kích động của bản thân. Mười lăm năm, cô rốt cục thoát khỏi thân phận hắc ám.

“Anh đi đây!” Lam Dạ chậm rãi xoay người lại, hướng về cửa đi tới.

Cố nén không cho nước mắt chảy ra, Bạch Thiển Thiển khó khăn mở miệng: “Không có thể mời anh ở lại uống rượu mừng, em thật xin lỗi! Không tiễn!”

Bước chân Lam Dạ dừng trong phút chốc, sắc mặt tối sầm lại, liếc mắt nhìn Bạch Thiển Thiển, rốt cục cũng không quay đầu lại mà rời khỏi phòng.

Một giọt lệ từ nơi khóe mắt nhỏ xuống, Bạch Thiển Thiển lấy tay nhẹ nhàng lau đi, nhìn thoáng qua bà Lý nằm hôn mê trên mặt đất, đi tới đem bà đánh tỉnh, trước tiên tiến hành thuật thôi mien với bà ta: “Bà vừa cái gì cũng không có thấy!”

“Tôi vừa rồi cái gì cũng không có thấy!” Bà Lý đờ đẫn nhìn Bạch Thiển Thiển mà lặp lại lời cô nói.

Sau ba lần, Bạch Thiển Thiển xoay người lần nữa ngồi vào trước gương. Bà Lý thanh tỉnh, mơ hồ nhìn gian phòng, tựa hồ kỳ quái bà ta thế nào lại ngã hôn mê bất tỉnh?

“Gì Lý, tôi nói gì đi ra phía ngoài xem một chút thợ trang điểm thế nào còn chưa tới? Gì làm sao còn đứng ở đó mà không đi ?” Bạch Thiển Thiển mở miệng.

“Là, tiểu thư, tôi đây phải đi xem ngay!” Lập tức mở cửa, mới vừa đi được hai bước, bà quay đầu lại lại nói: “Tiểu thư, lão gia có dặn khi nào tiểu thư trang điểm xong liền mau chóng xuống phía dưới.”

“Ừ, tân khách đều đã đến đông đủ sao?” Bạch Thiển Thiển hỏi.

“Tất cả đều đã đến đông đủ, chỉ có xe bên chú rể còn chưa tới.” bà Lý lập tức trả lời.

“Ừ, gì đi ra ngoài trước đi! Thợ trang điểm tới thì nói họ trực tiếp vào đây là được.” Bạch Thiển Thiển khoát khoát tay. Nghĩ nghĩ Á Lâm làm gì mà giờ còn chưa tới đây? Nhìn đồng hồ, cũng đã mười một giờ. Theo lý mà nới lúc này cũng đã quá hai tiếng rồi.

Trong lòng đột nhiên có một loại cảm giác không tốt.

Bạch Thiển Thiển nhớ tới Lam Dạ, người không nên đến vào ngày hôm nay, lúc này lại là vì cô mà tới. Nghĩ vậy cô liền không ngồi yên được nữa, đi tới trước cửa sổ. Liếc mắt liền thấy bóng dáng Lam Dạ đang ly khai, một điểm đỏ của súng tia hồng ngoại đang nhắm vào tim của Lam Dạ từ phía sau lưng. Lam Dạ tâm tư lúc này tựa như không có ở đây, anh ta căn bản không hề phát hiện.

Sắc mặt Bạch Thiển Thiển trong nháy mắt trắng nhợt, cô không chút nghĩ ngợi, mở cửa sổ ra trực tiếp nhảy xuống từ lầu ba.

Cùng lúc đó, một tiếng súng vang lên. Tân khách ở sảnh đường nghe được liền phát sinh vô số thanh âm kinh hô.

Bạch Thiển Thiển ở trước tiên đẩy ngã Lam Dạ, ôm hắn lăn vài vòng. Đồng thời lấy ra một khẩu súng khác ở cẳng chân, hướng mục tiêu tới chỗ nổ súng mà bắn.

Còn không có bóp cò, cô nhìn thấy một khuôn mặt vô cùng quen thuộc xuất hiện.

Bàn tay bóp cò nhất thời khựng lại. Là Á Lâm. . .

Hắn cũng nhìn thấy Bạch Thiển Thiển, khác với dĩ vãng luôn ôn nhu nhĩ nhã, trên gương mặt tuấn mỹ của hắn lúc này chính là lãnh khốc cùng thanh hàn. Khiến cho Bạch Thiển Thiển thực hoài nghi người này cùng cái người nàng biết năm năm kia là hai người khác nhau, cho tới bây giờ nàng đều chưa từng nhìn thấy sắc mặt lãnh lẽo như vậy trên khuôn mặt kia.

Cách vô số tân khách trong phòng, hắn đứng trước cửa sổ khách phòng ở lầu ba, cô lại đang ôm Lam Dạ ngồi trên mặt đất.

Hai khẩu súng lạnh lẽo nhắm vào hai hướng trái ngược nhau, thời gian tựa hồ dừng lại tại hình ảnh lúc này.

Chỉ dừng lại một giây, hắn liền vô tình nhìn nàng một cái, bóp cò, vị trí mà hắn nhắm bắn lại chính là tim của nàng.

“Không được ——” Lam Dạ dùng toàn bộ sức lực mà xoay người lại che chở cho Bạch Thiển Thiển trước mặt hắn.

Gần như cùng lúc, một tiếng súng vang lên, Bạch Thiển Thiển giật mình tỉnh lại, lần nữa đem Lam Dạ đánh gục, lần này cô không chút do dự bắn ra một phát súng.

Cảm giác toàn thân đau đớn, đau đớn đến chết lặng, cô nhìn chiếc áo cưới màu trắng thánh khiết kia, trước ngực nhiễm một mảnh đỏ tươi. Chỉ kịp đưa tay đẩy Lam Dạ: “Anh đi đi. . . Mau lên!”

Trước mắt cô tối sầm, ngay sau đó liền mất đi tri giác ——

Yêu  yêu , o(n_n)o~.

Hết chương một.

Đôi lời muốn nói: Kết quả là tui thật k biết mục đích của cuộc bắn giết này là bn Lam Dạ hay là nữ chính nhà ta vậy. Nếu là nữ chính sao bn đầu lại bắn bn Lam Dạ, còn nếu là Lam Dạ thì tại sao khi bn nữ chính xuất hiện lại nhằm vào tim bn nữ chính mà bắn vậy ??? Chậc ns thế nào thì cuối cũng bn n9 cũng đã out ở hiện đại, chương sau chắc là xuyên – trùng sinh rồi, hy vọng là t sẽ biết đáp án a. Khổ ghê Editor chưa đọc truyện nên cũng ngu luôn chả biết gì. Sorry các bấy bì vì ta cứ lề mề chậm chạp mãi đến hôm nay ms đến đoạn ngta chết – xuyên. Có lẽ từ chương sau sẽ bắt đầu con đường kinh thế của bn n9 đây.

2 BÌNH LUẬN

  1. Bạch Thiển Thiển đem toàn thân cao thấp tỉ mỉ chỉnh trang một phen, thẳng đến khi nhìn không ra dấu vết bị thương => BTT chỉnh trang toàn thân tỉ mỉ từ trên xuống dưới một lượt cho đến khi …..
    tiểu thư, cô có muốn để bọn họ đi vào không? => cho bọn họ đi vào ko?
    -“Bà vừa cái gì cũng không có thấy!” => Bà vừa rồi….
    -Theo lý mà nới lúc này cũng đã quá hai tiếng rồi => theo lý mà nói
    -Còn không có bóp cò => chưa kịp bóp cò
    P/s: E oi, BTT gọi bà giúp việc là “dì”, ko phải “gì” nha 🙂

Hãy nói những gì bạn cảm nhận