TBKH – chương 1.1

0
595

Chương 1: Tinh tâm vi sát ( Tỉ mỉ vây sát)

11 – 07 – 2011, một giờ sáng, tại Già Lam thành

Một chiếc Ferrari thể thao màu đen tiến vào thúy hoàn sơn khu biệt thự sang trọng số 22, lặng yên không tiếng động dừng lại cách ngoại vi khu biệt thự ba trăm thước dừng ở ven đường, bóng cây bên đường ẩn giấu thân xe, dưới màn đêm đen kịt cùng bóng cây hòa thành một thể.

Ngồi trong xe là một cô gái trẻ, một thân người y phục dạ hành màu đen ôm sát toàn thân, làm cho  vóc người cao gầy xinh đẹp nho nhã của cô cùng toàn bộ đường cong ưu mỹ, lả lướt hiện lên rõ ràng. Một đầu tóc đen ba lãng dùng cặp nhỏ cặp cố định lên sau gáy, trên cái trán ưa nhã không lưu một sợi tóc, lộ vẻ gọn gàng lưu loát.

Khuôn mặt trứng ngỗng, trắng nõn xinh đẹp nửa bên mặt bị che phủ bởi chiếc kính râm, cặp kính mác này nhìn bề ngoài cùng kính râm bình thường trông không cí gì khác biệt, thế nhưng người chân chính am hiểu công việc chỉ cần liếc mắt sẽ nhìn ra điểm bất đồng. Cái này là sản phẩm tối tân do cục An Ninh nước Mỹ cho người nghiên cứu ra, còn không có đưa vào sử dụng, kính hồng ngoại TX. 798 có thể nhìn xuyên thấu mọi vật nhờ tia X.

Toàn thân cao thấp không có dư thừa nhan sắc, cả người cùng bóng đêm đen tối hòa vào làm một. Bên trong xe điều hòa được đặt ở mức thấp nhất, nhưng vẫn không thể nào so với khí chất đạm mạc băng lãnh quanh thân nữ tử. Dừng xe lại, nữ tử vẫn nhìn biệt thự trước mắt, ước chừng nửa tiếng đồng hồ, đôi mắt đẹp cơ hồ ngay cả nháy cũng không nháy một cái.

Sau khoảng nửa tiếng, nữ tử thu hồi tầm mắt, lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số điện thoại quen thuộc.

“Thiển Thiển?” Đầu dây bên kia truyền đến một thanh âm trầm thấp từ tính, mang theo nồng đậm ý ủ rũ buồn ngủ.

Nghe thanh âm, sắc mặt đạm mạc thanh lãnh trong nháy mắt liền  mềm mại ấm áp, ánh mắt Bạch Thiển Thiển lần thứ hai rơi xuống biệt thự vừa rồi nhìn chăm chú. Hồi lâu không mở miệng, thanh âm có chút khàn khàn: “Á Lâm, anh ngủ rồi sao ?”

“Ừ.” Bên kia nam tử thì thầm lên tiếng.

“Vậy thôi anh ngủ đi, ngày mai hôn lễ. . .” Bạch Thiển Thiển hơi mấp máy khóe miệng một chút, liền ôn nhu mở miệng: “Em không có chuyện gì, chỉ là ngủ không được nên gọi điện thoại cho anh.”

“Thiển Thiển, em là không phải là khẩn trương ngủ không yên chứ?” Nam tử gọi là Á Lâm nghe vậy trả lời, thanh âm có chút thanh tỉnh hơn vài phần.

“Ừ!” Bạch Thiển Thiển gật đầu.

“Cô dâu ai cũng cực kỳ khẩn trương, anh nghe nói đây là chứng lo nghĩ tiền hôn nhân. Nếu không. . . Nếu em không ngủ được vậy anh qua đó ngủ cùng em? Dù sao ngày mai chúng ta cũng kết hôn rồi. . .” Nam tử thử dò xét hỏi.

“Em sợ anh mà đến thật em lại càng không ngủ được. . . Anh ngủ đi!” Bạch Thiển Thiển ngồi trong xe, nhìn biệt thự, sắc mặt hiện lên một tia tranh đấu. Cưới cùng vẫn là lắc lắc đầu nói.

“Thiển Thiển, anh rất nhớ em. . .” Thanh âm trầm thấp mang theo cám dỗ cùng một chút yếu ớt.

Bạch Thiển Thiển khóe miệng cong lên một vòng cung, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nhất thời nhiễm một vầng sáng, ôn nhu mở miệng: “Ngoan, anh cũng nói đợi trời sáng chúng ta liền kết hôn rồi. Qua đêm nay là đến rồi, anh phải nghỉ ngơi thật tốt!”

“Ừ, Vậy em cũng đi ngủ sớm. Em mà khiến cô dâu của anh mệt mỏi không động phòng được là không được đâu nga!” Giọng nam dẫn theo vài phần hạnh phúc và chòng ghẹo êm ái.

“Ừ. Em biết rồi!” Bạch Thiển Thiển ôn nhu nở nụ cười, đường cong khuôn mặt bị kính râm màu đen che khuất càng thêm nhu hòa: “Ngủ ngon “

“Ngủ ngon bảo bối!” Bên kia cũng vang lên một tiếng ngủ ngon, liền cúp điện thoại.

Bạch Thiển Thiển cầm điện thoại di động trên tay, tiếp tục duy trì tư thế, nhìn tòa biệt thự. Hồi lâu sau, nụ cười trên mặt dần dần lui mất, khôi phục lại vẻ đạm mạc thanh lãnh, đầu ngón tay trắng nõn nhanh chóng nhấn một cái dãy số vào điện thoại.

“Cái nhiệm vụ kia tôi nhận.” Bạch Thiển Thiển lạnh lùng mở miệng. Cùng với cái người mới vừa rồi còn ôn nhu mềm mại kia tưởng như hai người: “Nếu như thành công, tôi muốn vĩnh viễn rời khỏi tổ chức.”

“Được!” Đầu bên kia một thanh âm còn lạnh lùng hơn truyền đến.

Lấy được câu trả lời như ý, Bạch Thiển Thiển nhanh chóng cúp điện thoại. Giương mắt ngắm nhìn ngôi biệt thự phía sau yên lặng chìm trong một mảnh đêm tối, cánh môi mím thật chặt, hiện lên một độ cong kiên quyết, dứt khoát.

Nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay, cũng đã đến 01:40 a.m. Chuyển động tay lái, quay đầu xe, chiếc xe thể thao Ferrari đã được nhà thiết kế xe chuyên nghiệp nổi tiếng thế giới CHK tân trang qua, rời đi không một tiếng động như gió thoảng qua.

Mười phút đồng hồ sau, xe thể thao chạy đến trên đâu cầu vượt. Bạch Thiển Thiển một tay cầm tay lái, một tay nhẹ nhàng nhấn hai cái lên thiết bị định vị theo dõi con mồi bên trong xe, vị trí 500m phía trước đã xuất hiện mục tiêu.

Chân đạp mạnh lên cần ga, tốc độ xe trong nháy mắt tăng lên gấp hai. Hai giây sau, tại khúc quanh trước mặt một chiếc Rolls Royce 200EX xa hoa chuyên dụng lái tới.

Đôi con ngươi phía sau gọng kính hiện lên một tia đấu tranh giãy dụa, nhưng rất nhanh liền bị sự kiên định thay thế, ngón tay Bạch Thiển Thiển lần nữa ấn xuống một cái, khởi động kíp nổ được trang bị bên trong xe.

Mười, chín, tám, bảy, sáu. . .

Lần thứ hai dồn sức đem chân ga đạp đến tốc độ cực hạn, hướng về chiếc xe kia lao tới.

Năm, bốn, ba, hai. . .

Phanh một tiếng, hai chiếc xe đâm mạnh vào nhau, phát sinh một tiếng nổ mạnh kinh thiên, ánh lửa ngút trời, đem cầu vượt cao nhất Già Lam thành bốc lửa đỏ rực nửa bầu trời.

Một phút đồng hồ sau, Bạch Thiển Thiển thu hồi dây xích trang bị đặc chế treo ở dưới nền cầu, hờ hững nhìn thoáng qua hai chiếc xe trên cầu đang bị thiêu đốt hừng hực trong hỏa hoạn, một tay che lại miệng vết thương, cũng không quay đầu lại xông vào trong bóng đêm.

Mười phút sau, tiếng còi xe cảnh sát và xe cứu hỏa kêu lên khẩn cấp liên tiếp nhau dùng tốc độ nhanh nhất mà chạy tới hiện trường tai nạn. Thế nhưng sau cú va chạm mạnh đã được tính trước kia, cộng thêm chiếc ô tô của Bạch Thiển Thiển đã được gia tăng một loại nhiên liệu đặc biệt cũng đều đã cháy hết cả một giọt hỏa tinh cuối cùng, liên đới cả hai chiếc xe cũng bị đốt thành một mảnh tro tàn, phế tích.

======

1 BÌNH LUẬN

  1. trên cái trán ưa nhã không lưu một sợi tóc => ưu nhã
    cặp kính mác này nhìn bề ngoài cùng kính râm bình thường trông không cí gì khác biệt => “cặp kính mát này nhìn bề ngoài không có gì khác biệt so với kính râm bình thường.” ( dịch theo cấu trúc ngữ pháp câu văn theo bản CV thì nó ko suông lắm như ngữ pháp tiếng Việt mình nên c thường edit như vậy. E thấy có đc ko?)
    còn không có đưa vào sử dụng => còn chưa đưa vào sd
    “Thiển Thiển, em là không phải là khẩn trương ngủ không yên chứ?” => ” ko phải là em khẩn trương nên ngủ ko yên chứ? ”
    Cưới cùng vẫn là lắc lắc đầu nói => cuối cùng
    Em mà khiến cô dâu của anh mệt mỏi không động phòng được là không được đâu nga!” => ko đc đâu “nha” hay “nhé” ( gì cũng ok).
    “Cái nhiệm vụ kia tôi nhận.” => Tôi nhận nhiệm vụ kia.
    đem cầu vượt cao nhất Già Lam thành bốc lửa đỏ rực nửa bầu trời => “làm cho” hay “khiến cho cầu vượt…”
    P/s: C chỉ góp ý thui chứ ko có ý gì đâu nha, e giữ nguyên như vậy cũng đc 🙂

Hãy nói những gì bạn cảm nhận