TBKH – Tiết tử (end)

0
592

Tiết tử (end)

 

“Im miệng!” Nhị phu nhân vừa nhìn con gái của mình, lần thứ hai gầm lên. Chuyện khác nàng muốn nói bậy gì đều có thể nói, nhưng là chuyện của hoàng gia nhất là việc kiêng kỵ về tiên hoàng lại là chuyện các nàng đều không được bàn. Xàm ngôn loạn ngữ bàn việc nhà đế vương để người khác nghe được chính là muốn mất đầu, diệt tộc.

“Đúng vậy đó, Nhị nương, ngài cũng thực đem chuyện nhỏ biến thành to rồi, lời tứ tỷ nói rất đúng, đây vốn chính là sự thực nha. . .” người nói lòi này chính là Ngũ tiểu thư Phượng Thanh Linh nữ nhi của Tam phu nhân. Bình thường nàng cùng tứ tiểu thư Phượng Kim Linh đều đi cùng nhau thời gian dài, thế nên nàng ( PTL ) cũng học được từ nàng ta ( PKL) mấy phần ương ngạnh.

“Đúng đó, nhị vị tỷ tỷ nói đều đúng. Vô huyệt bất lai phong (k có lửa làm sao có khói), ai biết chắc được Tam tỷ có phải hay không Tam tỷ của chúng ta đây. . .” Lục tiểu thư Phượng Ngân Linh cũng mở miệng nói. Nương nàng là chính là Tứ phu nhân, Tứ phu nhân chính là đích trưởng nữ thân ngoại gia của đại tướng quân. Bởi vậy ở tướng phủ này địa vị Tứ phu nhân và Lục tiểu thư cũng so với cái khác tiểu thư di nương mà nói đều cao hơn cả. Thế nên lời nói của các nàng cũng có trọng lượng hơn.

Phượng Hồng Loan cắn môi, gặp Nhị phu nhân trang một bộ dáng muốn đứng xem cuộc vui không chịu lên tiếng nữa, nàng chậm rãi mở miệng: “Mấy vị di nương và các tỷ muội nếu là không minh bạch rõ ràng, chuyện này dễ thôi các người có thể tự mình đi hỏi phụ thân, ta nghĩ phụ thân nhất định sẽ cho các ngươi biết câu trả lời thỏa đáng a. Hoặc là nếu như các ngươi ngại phiền phức, Hồng Loan có thể giúp các ngươi hỏi một chút.”

Nhất ngôn xuất khẩu, Nhị phu nhân vẻ mặt liền biến đổi vặn vẹo, mấy vị di nương khác lại càng hoảng thần sắc mặt nhất bạch, tứ tiểu thư, Ngũ tiểu thư, Lục tiểu thư cũng đều đồng dạng, mấy khuôn mặt nhỏ nhắn đều trắng nhợt, dung hoa thất sắc.

Ánh mắt Phượng Hồng Loan bình tĩnh nhìn các nàng. Các nàng vũ nhục nàng, không sao cả, nàng có thể bỏ qua nhưng các nàng không được phép vũ nhục mẹ nàng. Con người ta nhẫn nhịn cũng là có hạn độ. Ngày hôm nay ngày đại hỉ của nàng, nương nàng còn đang ở trên trời nhìn xuống xem nàng đâu!

“Người tới! Lập tức đưa Tứ tiểu thư, Ngũ tiểu thư, Lục tiểu thư đi từ đường phạt quỳ ba ngày! Chỉ cho uống nước, không cho phép ăn!” Nhị phu nhân nhìn Phượng Hồng Loan, bà thực tinh minh nhìn ra lần này là quá mức rồi, nàng ta cũng đã phát hỏa. Thế nên bà liền lập tức quay sang đám bà tử nha hoàn phía sau nộ quát một tiếng.

“Nương?” Tứ tiểu thư nghe được kinh hô, nàng nhất thời không thể tin được nương nàng lại làm vậy.

“Nhị nương. . .” lập tức thân thể Ngũ tiểu thư cùng Lục tiểu thư đều mềm nhũn.

“Nhị tỷ tỷ, lời hài tử vốn là vô tâm chi thất, muội thấy vẫn là cho qua mọi chuyện đi. . .” Tam phu nhân, Tứ phu nhân lập tức cầu tình.

“Chuyện này quyết định thế nào vẫn phải xem ở Hồng Loan.” suy cho cùng trong đó cũng có con gái của mình, Nhị phu nhân liền đem nan đề vứt cho Phượng Hồng Loan tự xử lí.

“Mọi chuyện đều do Nhị nương làm chủ.” Phượng Hồng Loan lúc này thực hận các nàng, liền nhàn nhạt trả lời.

“Đưa xuống! Nghiêm gia trông giữ!” Nhị phu nhân nhất thời thở ra một hơi, ra lệnh cho hạ nhân đưa các nàng đi xuống.

“Nhị nương không nên a, chúng ta biết sai rồi. . .” Phượng Thanh Linh cùng Phượng Ngân Linh lập tức cầu xin Nhị phu nhân.

“Phượng Hồng Loan, nương ngươi vốn là nữ nhân không biết xấu hổ, thực không nghĩ tới ngươi cũng là kẻ lòng dạ hiểm độc, ngươi lại dám nghĩ đi nói cho phụ thân, ta nói cho ngươi biết phụ thân có biết chuyện này cũng sẽ không hướng về phía ngươi, lời ta nói chính là sự thực, ai biết được liệu ngươi là có phải là dã loại của nương cùng với người nam nhân nào hay không. . .” Phượng Kim Linh mở miệng nhục mạ.

(Linxu: ta rất có ý kiến, tác giả a vì cớ gì ngài để mấy con mắm ngu ngốc này tên Linh vậy ??? Thật là sỉ nhục cái tên xinh đẹp văn nhã của ta. Ức chế a. Editor muốn làm phản a, muốn đổi tên chúng nó a.)

“Im miệng! Ngươi thực vô pháp vô thiên!” Nhị phu nhânliền vung tay tát nàng ta một cái, đem Phượng Kim Linh đánh ngã trên mặt đất, lạnh lùng nói: “Người tới! Đem tứ tiểu thư đưa xuống cho ta!”

Lập tức liền có hai bà tử tiến đến, đem Phượng Kim Linh kéo xuống, Phượng Kim Linh lại khóc lại mắng, lời nói càng lúc càng khó nghe. Càng nghe sắc mặt của nhị phu nhân càng ngày càng đen. Ngũ tiểu thư và Lục tiểu thư nhìn cũng sợ đến choáng váng, Nhị phu nhân cho tới nay đều thương yêu cưng chiều tứ tiểu thư chứ đừng nói chi là đánh nàng như vậy, các nàng liền không cần đến người kéo xuống, liền ngoan ngoãn đi theo qua từ đường rồi.

Tam phu nhân và Tứ phu nhân vừa muốn cầu thỉnh, một ánh mắt sắc bén của Nhị phu nhân liền quét tới, các nàng lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng. Tục ngữ nói gừng càng già càng cay, các nàng biết Nhị phu nhân làm vậy là có ý tứ, chuyện hôm nay trước tiên cần ổn định Phượng Hồng Loan, chờ nàng qua ngày hôm nay đuổi nàng lên kiệu hoa sau, lại đem nữ nhi phóng xuất cũng không muộn, mọi chuyện bất quá là làm dáng một chút mà thôi. Nhất thời tâm tư các nàng đều định xuống.

“Hồng Loan, ngươi xem Nhị nương xử trí như vậy đã tốt chưa.” Nhị phu nhân lập tức thu vẻ mặt âm trầm, quay sang đối Phượng Hồng Loan cười nói.

“Nhị nương xử trí tất nhiên là tốt. Hồng Loan cảm thấy mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một hồi.” Phượng Hồng Loan nhẹ giọng nói.

“Tốt lắm, con nghỉ ngơi trước, chờ kiệu hoa tới, ta lại cho người qua đây gọi con.” Nhị phu nhân vốn là tưởng hôm nay có thể hảo hảo chỉnh Phượng Hồng Loan, nàng không nghĩ tới ngồi xem cuộc vui lại xem đến xảy ra vấn đề. Hôm nay nhược điểm của nữ nhi bị người ta siết chặc trong tay, nếu còn chọc tiếp không cẩn thận lại thật chọc nàng ta xé ra mọi chuyện, nàng cùng nữ nhi coi như có mười cái mạng cũng không giữ được. Trong tay không có tiền vốn, lại không có bản sự, nàng tự nhiên không dám tái sinh sự, chỉ có thể theo Phượng Hồng Loan cười nói.

Mấy vị phu nhân mới vừa rồi đều tham gia luận chuyện tiên hoàng, hôm nay xem xem lại thấy Nhị phu nhân cũng phải hạ mình nhượng bộ, cũng không dám tái sinh sự, cả đám người đều hậm hực thối lui ra khỏi tiểu viện.

Trong nháy, tiểu viện mới vừa rồi còn nhiệt nhiệt nháo nháo chớp mắt liền yên tĩnh trở lại.

Mấy người vừa đi thân thể Phượng Hồng Loan liền mềm nhũn, mắt thấy nàng sẽ ngã xuống đất, Xảo nhi kinh hô một tiếng, lập tức chạy đến đỡ lấy nàng, khóc thút thít nói: “Tiểu thư, người phải chịu đựng thêm chút nữa a. Chờ kiệu hoa của Ly Vương gia tới mọi chuyện đều sẽ  tốt hơn.”

“Ừ!” Phượng Hồng Loan nước mắt doanh tròng, vội nhắm mắt lại lên tiếng, thân thể hư nhược yếu đuối chỉ có thể tựa lại trong lòng Xảo nhi.

Chủ tớ hai người đều không nói chuyện, thời gian tiến nhập đảo kế thì, chờ đợi, lại chờ, lại đợi thêm lát nữa với, nghĩ chỉ cần chờ được kiệu hoa của Ly Vương tới, các nàng liền thấy được hy vọng cùng ngày mai.

Chỉ là không nghĩ, lúc này một lần chờ chính là chờ đợi tròn một ngày.

Vào lúc thái dương sắp xuống núi, các nàng không ngờ đợi lại không đợi tới kiệu hoa Ly Vương, mà lại chờ được một tờ giấy hưu thư.

Hai từ hưu thê: bỏ vợ đại tự đập vào mi mắt nàng, lạc khoản do cái người kia, cái tên nàng đặt ở trong lòng nhớ mười mấy năm. Nét chữ tựa ronngf bay phương múa, phong lưu tiêu sái, vừa nhìn là có thể thấy được người chấp bút hẳn là một người tuấn dật văn chương trác tuyệt hơn người nhi.

Đây là bút pháp duy nhất qua nhiều năm như vậy đích thân hắn giao cho nàng, chỉ là phong thơ duy nhất này lại chính là hưu thư. Vị giá tiên hưu. Sao mà buồn cười? Phượng Hồng Loan nhìn hưu thư trong tay, cười đến khuôn mặt tràn đầy nước mắt.

Đây là người nàng ngày trông mong, đêm tưởng nhớ, tưởng đến mười mấy năm? Đây là người mà mẫu thân giao cho nàng chọn phu quân? Phu quân a! Không có mẫu thân, nàng còn có thể ngóng trông vào  phu quân. Bây giờ đến cả phu quân nàng cũng không còn, nàng sau này còn có thể lại trông mong vào cái gì mà sống tiếp? Đã không còn hi vọng, cuộc sống này còn ý nghĩa gì mà nàng có thể tìm ra?

Mặc kệ phủ Thừa tướng đã sớm gà bay chó sủa, này các di nương tỷ muội lật sụp trời. Càng bất kể bên ngoài nàng vốn bị truyền danh tiếng không tốt hắn lại thêm cho nàng đâu ngổn ngang ang bề một khoản. Nàng cầm hưu thư ở Phượng phủ ngồi trước hà hoa trì một đêm. Lúc trời ang vừa lóe lên ánh ang, Phượng Hồng Loan mặc giá y đỏ thẫm hôm qua nhảy vào hà hoa trì.

Trong Hà hoa trì kinh khởi nhất trì gấm lý.  ( không biết này là kinh động đám cá chép gấm hay là trôi nổi một phong thư đê. Hiu QT của bạn k rõ a.)

—— đề lời nói với người xa lạ ——

Tân văn, hoan nghênh thân môn sưu tầm! Yêu  yêu , o(n_n)o~

End.

Linxu: mỏi, làm mãi ms xong đc cái tiết tử. Dài quắc cần câu

1 BÌNH LUẬN

  1. “Hôm nay nhược điểm của nữ nhi bị người ta siết chặc trong tay” => “siết chặt”
    “Nhị phu nhân vốn là tưởng hôm nay có thể hảo hảo chỉnh Phượng Hồng Loan” => c nghĩ là nên bỏ từ “hảo hảo” cho thuần Việt => “có thể chỉnh PHL thật tốt” hay đại loại như vậy 🙂
    “Hai từ hưu thê: bỏ vợ đại tự “=> “chữ bỏ vợ thật to”
    “Nét chữ tựa ronngf bay phương múa”
    ” tưởng đến mười mấy năm” => “nhớ đến…”
    “Càng bất kể bên ngoài nàng vốn bị truyền danh tiếng không tốt hắn lại thêm cho nàng đâu ngổn ngang ang bề một khoản” => ” Càng bất kể danh tiếng của nàng vốn bị truyền ko tốt, nay hắn lại thêm cho nàng một mối ngổn ngang” ( C nghĩ dịch vậy thì dễ hiểu và xuôi tai hơn 🙂
    “Lúc trời ang vừa lóe lên ánh ang” => câu này là sao zị e ui?

    • Nàng a, ta nghĩ rằng đây là truyện bên Trung viết, thi thoảng để một vài từ Hán Việt cho có một ít cảm nhận của truyện Trung, khác hẳn so với truyện Việt bên mình. Còn đâu nàng sửa một số lỗi đọc hơi khó hiểu ta không có ý kiến gì hết. ^^

Hãy nói những gì bạn cảm nhận