Thiếp bản kinh hoa – Tiết tử (2)

0
512

Tiết tử (2)

 

Chỉ khoảng nửa khắc, một đám nữ tử liền theo nhau vào phòng, mùi son phấn nồng nặc như phả vào mặt. Trước mắt đi tới một nữ nhân  mặc y phục đỏ thẫm khoác áo choàng cẩm tú, trên đầu điểm đầy chu sai, xem chừng cũng hơn ba mươi tuổi, không tính là một nữ nhân đặc biệt xinh đẹp, thế nhưng lại có một cổ tinh minh khôn khéo cùng phong vận nữ nhân, hai loại khí chất này kết hợp với nhau, không những không hiện chút nào phảm cảm, trái lại thực khiến người ta không thể nhịn được mà nhìn nhiều hơn.

Nữ tử này chính là Nhị phu nhân Thừa tướng phủ, Mộc Vãn Tình. Phủ Thừa tướng từ lúc chủ mẫu phu nhân qua đời sau, quyền hành chưởng phủ vẫn do bà ta một tay nắm giữ, tuy bà ta không được thừa tướng đưa lên phù chính, nhưng là hiện nay nàng ta nghiễm nhiên là nữ nhân có thực quyền nhất trong phủ Thừa tướng.

Sau lưng nàng ta theo đến một đám nữ tử khác cũng trang điểm lộng lẫy, đều là Tam phu nhân, Tứ phu nhân, Ngũ phu nhân, Lục phu nhân, thất phu nhân, Bát phu nhân, Cửu phu nhân. . . của phủ Thừa tướng. Tổng cộng mười hai vị phu nhân.

Theo sau các nàng là mấy thiếu nữ xinh đẹp như hoa, là Thừa tướng phủ tứ tiểu thư, Ngũ tiểu thư, Lục tiểu thư, Thất tiểu thư, Bát tiểu thư. . . Tổng cộng chín vị tiểu thư.

Ở phía sau các nàng, chính là nha hoàn bà tử của các viện trong phủ, có chừng hơn mười người, phòng nhỏ không thể chứa hết được, còn lại đều chờ ở tại trong viện. Nha hoàn bà tử trong tay đều phủng đầy yên chi thủy phấn (son bột nước).

“U! Nhìn xem Tam tiểu thư của chúng ta, đều không kịp đợi, đã tự mình đã mặc y phục thực tốt rồi.” Nhị phu nhân nhìn Phượng Hồng Loan đã mặc tốt y phục cười duyên một tiếng, chỉ là tiếng cười này nói thế nào cũng có chút lãnh ý cùng chói tai. Không đợi Phượng Hồng Loan trả lời, trước liền nói.

“Nào có tân nương tử nhà ai lên kiệu hoa xuất giá lại tự mình mặc gả y, chuyện này mà truyền ra ngoài người khác sẽ tưởng là phủ Thừa tướng không có người đâu!” Tam phu nhân đứng bên người Nhị phu nhân quét mắt nhìn một vòng quanh thân Phượng Hồng Loan, ánh mắt định ở trên mặt của nàng mà chòng chọc, vừa nhìn liền thấy đố kị hận. Thanh âm châm chọc bén nhọn nhịn không được liền vang lên.

“Cái này còn không phải sao! Chuyện này nếu là để cho lão gia biết, lại sẽ cho là chúng ta khi dễ nàng không nương đây!” Tứ phu nhân cũng nhìn gương mặt của Phượng Hồng Loan, bà ta mỗi một lần nhìn liền muốn xé nát một lần.

“Quả nhiên là con thiếp sở sinh, trời sanh dụ dỗ nam nhân, đúng là hồ ly tinh.” Thất phu nhân mở miệng.

“Thất muội muội, ngươi thế nhưng cũng từ Di hồng viện đi ra ngoài, làm sao có thể nói như vậy chứ! Phải cùng Hồng Loan thân cận hơn mới phải.” Bị Thất phu nhân lướt qua mặt, Ngũ phu nhân liền nắm lấy cơ hội châm chọc nói.

Khuôn mặt Thất phu nhân trắng nhợt, vừa muốn mở miệng, Lục phu nhân lập tức nói: “Thất muội muội làm sao có thể so với Hồng Loan kia chứ ! Năm đó vị kia chính là Đông Ly đệ nhất kỹ viện Quan Hoa Cư đi ra đâu! Một cái Di Hồng Viện nho nhỏ không phóng khoáng làm sao có thể so sánh được? Nghe nói lúc đó tiên hoàng cũng đi dạo chỗ ấy đâu!”

“Có tốt nhiều hơn nữa chẳng phải cũng chỉ là một nơi bán thân kỹ viện thôi sao. Quan Hoa Cư thì sao kia chứ, kỹ nữ Quan Hoa Cư thì có gì đặc biệt hơn người?  Đã bán thân vào đó nữ nhân đẹp thế nào chẳng phải đều là một đôi tay ngọc vạn người gối, nghìn người cưỡi vạn người áp sao. Tiên hoàng lúc đó tráng niên. . .” Bát phu nhân lập tức hừ lạnh nói.

“Liền a, tiên hoàng năm đó thế nhưng. . . Nghe nói nương Hồng Loan chính là nhập mạc chi tân của tiên hoàng đâu. . .” Thập Nhị phu nhân lập tức tiếp lời.

“Muội cũng nghe nói, sau lại không biết thế nào nàng ta lại có thể gả cho tướng gia nhà chúng ta. . .”

“. . .”

Lời nói ra càng lúc càng khó nghe, phượng hồng loan sắc mặt hơi tái, môi cắn thật chặc, bàn tay trong tay áo siết chặt. Mấy năm nay các nàng vẫn luôn dùng cái cớ này mà nói nương, nhưng cho tới bây giờ cũng đều là giáp thương đái bổng (nói bóng nói gió, chỉ cây dâu mắng cây hòe ) chứ không dám to gan nói thẳng ra như vậy. Hôm nay cũng khác xưa rồi, xem nàng sắp gả cho Ly vương, làm cho các nàng đố kị, mới không chịu nổi như vậy.

Vốn luôn nhớ kỹ lời nương dạy dỗ trước lúc lâm chung, nàng vẫn nhịn xuống mọi chuyện, hôm nay các nàng như vậy sỉ nhục nương thử hỏi nàng làm sao có thể chịu?

“Các ngươi. . .” Xảo nhi nhìn tiểu thư nhà mình, tức giận vành mắt đều đỏ, trừng mắt nhìn những nữ nhân kia, các nàng tại sao có thể làm trò trước mặt tiểu thư sỉ nhục phu nhân như vậy chứ? ( lời của editor: cưng à em thật ngây thơ, lời ns chua ngoa ác độc còn nhiều lắm.)

Phượng Hồng Loan kéo Xảo nhi, nhìn mấy vị di nương đối diện, từ từ mở miệng: ” Lời nói của các vị di nương nếu như truyền tới tai đương kim hoàng thượng, tướng phủ sợ là. . . Hơn nữa nếu để cho phụ thân nghe được những lời này, không biết sẽ xử lí làm sao nữa?”

Nàng không nhanh không chậm nói một câu, lại làm cho những nữ nhân còn đương la hét ầm ĩ náo nhiệt kia đều yên tĩnh lại. Ngoại trừ Nhị phu nhân ra, cả đám sắc mặt đều tái nhìn Phượng Hồng Loan. Các nàng tựa hồ đều nói ra những lời đại nghịch bất đạo.

“Hồng Loan nói rất đúng! Các ngươi lại nghị luận bậy bạ chuyện  về tiên hoàng, nếu thực truyền ra ngoài toàn bộ tướng phủ đều chôn cùng, các ngươi đều muốn vậy sao?” Ánh mắt Nhị phu nhân bén nhọn nhìn lướt qua Hồng Loan, nhìn ở phía sau gầm lên. Một bầy người sau lưng nhất thời lặng ngắt như tờ.

“Không phải là nói một chút thôi sao, nương à người cũng thực là chuyện bé xé ra to, tiên hoàng cũng đã hoăng ba năm rồi, hơn nữa lời này vốn chính là sự thực. Ai biết có người có phải hay không là dã loại. . .” Nữ nhi nhị phu nhân, tứ tiểu thư Phượng Kim Linh mở miệng nói, nàng từ lúc tiến vào phòng ánh mắt tràn đầy đố kị hận nhìn chằm chằm Phượng Hồng Loan đương mặc giá y đỏ thẫm, dựa vào cái gì mà nàng ta có thể gả cho Ly vương còn nàng thì không.

Vừa nghe đến hai chữ dã loại, hai tay Phượng Hồng Loan không khỏi siết chặt. Nàng chỉ cảm thấy những lời này nghe sao thực chói tai.

1 BÌNH LUẬN

  1. “Liền a, tiên hoàng năm đó thế nhưng. . . Nghe nói nương Hồng Loan chính là nhập mạc chi tân của tiên hoàng đâu” => “Đúng vậy,…..là nhập mạc chi tân của tiên hoàng đấy”.
    Cái đoạn mấy bà phu nhân nói chuyện với nhau, c thấy hay có từ “đâu” ở cuối câu. C nghĩ là mình sửa thành “đó” hay “đấy” thì xuôi tai hơn.
    “phượng hồng loan sắc mặt hơi tái, môi cắn thật chặc, ” => viết hoa tên nữ 9 nè e. ” môi cắn thật chặt”.
    ” Ai biết có người có phải hay không là dã loại.” => ” Ai biết có người có phải là dã loại hay không”

Hãy nói những gì bạn cảm nhận