Thế gia – chương 7

4
709

Chương 7: Mạc thị

Edit + beta: Linxu

Hai bà cháu đang nói chuyện, nha hoàn bên ngoài báo đại phu nhân tới. Nguyệt Dao nhạy cảm nhận thấy lãnh ý trong mắt lão phu nhân. Lòng nàng vô cùng kinh ngạc, lẽ nào lão phu nhân không thích đại phu nhân.

Rèm mở, Mạc thị từ ngoài vào.

Đại phu nhân Mạc thị dịu dàng tiến vào cửa. Mạc thị ăn mặc bộ quần áo màu hồng cánh sen, búi tóc tròn chỉnh tề, bên mai cài một cây trâm màu mật khắc hình giọt nước, da dẻ trắng nõn, dáng người đầy đặn, khuôn mặt êm dịu, mặt mũi hiền lành, sắc mặt ấm áp, tạo cho người ta cảm giác vô cùng thân thiết.

Nguyệt Dao nhìn Mạc thị trước mắt. Dường như mới vừa rồi nàng vẫn còn thấy Mạc thị cao cao tại thượng, mặc đồ mừng thọ màu hồng. Chỉ chớp mắt, không những đã trẻ tuổi hơn nhiều, mà còn vâng lời trước mặt tổ mẫu tới thế.

Đại phu nhân vào phòng, cung kính thưa: “Thỉnh an mẫu thân, hôm nay trông mẫu thân có vẻ khỏe hơn mọi ngày.” Thần thái, động tác, không cái nào không biểu lộ sự lo lắng của bà, làm người ta có muốn xoi mói cũng không tìm ra chỗ sai.

Mạc thị thấy lão phu nhân nhìn Nguyệt Dao, mà lúc này Nguyệt Dao cũng đang nhìn bà. Trong mắt lại lộ ra nét phức tạp khó rõ. Mạc thị cũng thấy là lạ, liền dịu dàng nói: “Nguyệt Dao, con sao vậy?” Đương tốt lành sao lại nhìn bà như vậy.

Lúc này Nguyệt Dao mới tỉnh táo lại, vội vàng cúi đầu điều chỉnh tâm tình. Nàng không dám nhìn thẳng vào Mạc thị, nàng sợ ánh mắt thù hận của mình sẽ hiện rõ khi nhìn vào Mạc thị. Nhưng ở cái tuổi này, thù hận đó là từ đâu mà có. Ánh mắt có sự thù địch, tất sẽ khiến bọn họ hoài nghi mà rước lấy phiền toái không cần thiết. Trước kia nàng từng tận mắt chứng kiến cảnh người ta thiêu sống một người hồ ngôn loạn ngữ.

Mạc thị thấy Nguyệt Dao hôm nay khác thường như vậy, cực kỳ hoài nghi. Nhưng Nguyệt Dao đang ngồi cạnh lão phu nhân, bà không tiện hỏi nhiều.

Lão phu nhân lại giữ biểu hiện vừa rồi của  Nguyệt Dao trong mắt. Lòng cũng sinh nghi, trên mặt lại không hiện: “Qua mấy ngày ma ma giáo dưỡng sẽ tới, con nhanh chóng chuẩn bị sân viện cho tốt. Chuyện này rất quan trong với các cô nương Liên gia, phải chú tâm quan sát.” Nếu giáo dưỡng các cô nương không tốt, sẽ ảnh hưởng đến danh dự Liên gia.

“Nguyệt Doanh đã mười hai tuổi, không thể chậm trễ nữa.”

Nguyệt Dao thấy Mạc thị ngoan ngoãn vâng lời, lại không nhịn được mà nhìn tổ mẫu. Trước đây Liên Nguyệt Băng hay nói sao tổ mẫu cứ trách móc Mạc thị. Còn nói tổ mẫu giúp Trần di nương chống đối Mạc thị, không phân biệt đích thứ. Mãi tới khi qua đời, sự vụ trong phủ đều bị tổ mẫu nắm chặt trong tay. Cũng bởi thế, Trần di nương gây khó dễ cho Mạc thị rất nhiều lần. Chẳng qua tổ mẫu vừa qua đời, vừa qua ba năm hiếu, Trần di nương mang thai, kết cục lại là sẩy thai mà chết.

Trước đây Nguyệt Dao nghe lời Liên Nguyệt Băng, cảm thấy tổ mẫu rất quá đáng. Nâng đỡ một thiếp thất kiêu căng chèn ép chính thê. Không phân rõ đích thứ. Giờ nhìn lại, sợ là chuyện chưa hẳn đã như thế.

Mạc thị thấy tình trạng không tốt của Nguyệt Dao, sắc mặt hòa ái hỏi: “Nguyệt Dao, con sao vậy? Có phải trong người thấy khó chịu rồi không.”

Cái chữ lại này, lão phu nhân vừa nghe liền nhíu mày.

Nguyệt Dao cung kính đáp: “Tạ bá mẫu quan tâm, sức khỏe con đã tốt hơn nhiều…”

Mạc thị bước lên muốn nắm tay Nguyệt Dao, tỏ vẻ thâm mật. Thế nhưng Nguyệt Dao lại theo phản xạ tự nhiên có điều kiện, lui về phía sau hai bước. Không chỉ như vậy, vẻ hoảng hốt cùng sợ hãi trong lòng cũng thoáng lộ ra. Dáng vẻ này ở trong mắt người khác, cứ như đang xem Mạc thị là hồng thủy mãnh thú.

Nguyệt Dao cũng biết tình huống lúc này rất không hay, nhưng đây là phản ứng nội tâm chân thật nhất của nàng. Trong cảm nhận của nàng, Mạc thị chính là bò cạp độc, mà còn độc hơn bò cạp độc nữa. Dù có lý trí hơn nữa, nàng cũng không khắc chế nổi sự sợ hãi trong lòng.

Ánh mắt lão phu nhân lóe lên. Rốt cuộc Mạc thịđã lamg gì với Nguyệt Dao mà khiến con bé sợ Mạc thị tới vậy? Vì tuổi đã lớn, lão phu nhân cũng rất rõ sức khỏe mình ra sao. Cho nên bà mới nhắm một mắt mở một mắt với nhiều việc trong nội viện. Nhưng hôm nay, xem ra nội viện còn rất nhiều chuyện mà bà không biết. Haiz, cứ khiến cho người ta không yên lòng mãi.

Hai tay Mạc thị chụp hụt, lòng lấy làm lạ. Trước kia tuy Nguyệt Dao không tới mức coi bà như mẹ ruột, nhưng có Cổ ma ma giúp đỡ nói tốt về bà trước mặt Nguyệt Dao, Nguyệt Dao cũng đối xử tốt với bà hơn. Nhưng hôm nay lại tỏ vẻ xa lánh. Cũng chỉ trong nháy mắt, Mạc thị thu liễm tâm tư cười nói: “Con bé này sao vậy? Sao lại tỏ vẻ xa lạ với bá mẫu như thế.”

Trong chớp nhoáng này Nguyệt Dao cũng khôi phục vẻ bình tĩnh, nàng không muốn bị họ nghi ngờ mình trúng tà. Nhưng biểu hiện vừa rồi đã khiến người ta nghi ngờ, tuyệt đối không thể để xảy ra vấn đề gì nữa. Bằng không sẽ làm người khác hoài nghi. Thế nhưng muốn nàng giả dạng làm bộ thân mật với Mạc thị, nàng không làm được. Cứ thế cứng ngắc đứng đó.

Lão phu nhân thấy thái độ của Nguyệt Dao, tâm tư vừa chuyển, quay sang Mạc thị nói: “Con đi xuống đi!” Bà phải hỏi thật rõ ràng, sao đột nhiên con bé lại như vậy?

Mạc thị nghe xong lời lão phu nhân, lòng vô cùng khó chịu. Mặc dù bà có lòng rất muốn hỏi Nguyệt Dao xem đã có chuyện gì xảy ra. Nhưng có lão phu nhân đè nặng phía trên, bà có lắm nghi ngờ nữa cũng không ai trả lời. Ở hậu viện, lời lão phu nhân có ai dám không vâng. Chỉ có thể dẫn nha hoàn rời đi ngay.

Lão phu nhân kỳ quái hỏi Nguyệt Dao: “Tam nha đầu, vừa rồi là sao vậy?” Sắc mặt ban nãy của con bé là thế nào, sao lại bị Mạc thị dọa.

Nguyệt Dao lập tức cúi đầu không hé răng. Có đôi khi, một lời nói dối cần mười lời nói dối khác đi bù đắp, nền giáo dục mà nàng được dạy không cho phép nàng nói dối. Càng không nói tới việc nói dối người thương nàng như tổ mẫu. Nguyệt Dao không làm được.

Lão phu nhân thấy Nguyệt Dao như vậy, chỉ đành thở dài. Thà rằng Nguyệt Dao nói với bà mọi chuyện, chứ bà không muốn đứa bé này giấu hết mọi chuyện vào lòng.

Nguyệt Dao lại nói đôi câu nữa với lão phu nhân rồi bảo: “Tổ mẫu, con phải về chép kinh thư rồi.” Nàng không muốn đối mặt với nghi ngờ của lão phu nhân.

Chờ Nguyệt Dao đi rồi, lão phu nhân phân phó người làm: “Thái độ con bé dành cho vợ lão đại rất lại. Đi hỏi người trong Lan Khê viện xem, mấy ngày nay con bé gặp chuyện gì?”

Khi Nguyệt Dao ra cửa, mưa đã dừng. Sau cơn mưa mùa hè, không khí trong lành lại mát mẻ, khiến người ta khoan khoái cả người.

Nguyệt Dao trở lại Lan Khê viện lại ngây ngô trầm mình trong suy ngẫm.

Mộ Thu cùng Hoa Lôi không dám quấy rầy nàng. Cho người đi chuẩn bị bữa trưa cho tiểu thư. Bình thường cơm của Nguyệt Dao đều được làm riêng, Nguyệt Dao sống ở Giang Nam từ bé, quen ăn uống theo nếp ở Giang Nam, không quen ăn các món ăn kinh thành. Vì vậy lão phu nhân đặc biệt phân phó phải cẩn thận xem xét sinh hoạt ẩm thực thường ngày của nàng.

Nay Nguyệt Dao không muốn làm tiếp chuyện không có lợi ích thực tế mà chỉ mang tới cái danh tiếng không hay này: “Cơm trưa không cần làm riêng. Mọi người ăn gì ta ăn nấy.” Nàng bây giờ đã không còn mảnh mai như xưa nữa, nhiều năm như vậy, cũng quen với đối khẩu vị kinh thành, nàng không còn thấy có vấn đề gì.

Mộ Thu và Hoa Lôi liếc mắt nhìn nhau: “Cô nương, vậy làm sao được. Người ăn không quen mà?” Đừng nói là không muốn ăn cơm chứ!

Sắc mặt Nguyệt Dao lạnh nhạt: “Rồi cũng phải quen thôi.” Một ngày hai ngày thì được, nhưng không thể cứ thế mãi!

Mộ Thu nhận được ánh mắt của Hoa Lôi, ra ngoài sai Tế Quyên đi nới với người bên phòng bếp. Hoa Lôi nhìn cô nương nhà mình, trong lòng cũng thoáng nghi ngờ.

Nguyệt Dao không quan tâm tới sự nghi ngờ của mọi người, tự mình sang tiểu phật đường sao chép kinh thư. Thay đổi phải từ từ, từng chút từng chút một. Chỉ cần không làm sai việc lớn, thì mấy chuyện vặt không cần để tâm.

Lúc Nguyệt Dao sao chép kinh thư, không ai được vào. Ngay cả nha hoàn mài mực cũng không cần, mọi thứ đều do Nguyệt Dao tự thân làm.

Lúc dùng bữa, Cổ ma ma lo lắng nói: “Cô nương, đại phu nhân là bá mẫu của tiểu thư, cũng là đương gia phu nhân, hôm nay cô nương sao vậy, sao lại đối…”

Nét mặt Nguyệt Dao cực kỳ lạnh nhạt: “Ta làm việc tự có chừng mực, không cần ngươi tới dạy dỗ.” Lúc Nguyệt Dao nói lời này không có phẫn nộ, không có chán ghét, chỉ có bình tĩnh. Thế nhưng phần bình tĩnh này, lại có ý xa lạ. Lạnh nhạt còn đáng sợ hơn sự chán ghét cùng phẫn nộ.

Cổ ma ma biến sắc, sao cô nương lại ném thể diện của bà như vậy. Nếu đêm qua nói là bị mộng yểm, nhưng bây giờ thần trí đương rất thanh tỉnh lại quở mắng bà. Mấy nha hoàn bên cạnh đều cúi đầu, Cổ ma ma còn muốn nói thêm, Nguyệt Dao đã đứng dậy trở về phòng.

Trở lại phòng, nhìn đồ bên trong, Nguyệt Dao nhìn bức tranh thuỷ mặc treo trên tường, không biết vì sao mạch suy nghĩ lại thoáng bay trở lại đời trước. Kiếp trước tới Văn tiên sinh cũng nói nàng có thiên phú hội họa. Nàng đặt hết tâm tư vào thư pháp họa nghệ, lúc nhàn rỗi đều đặt tất cả vào lục nghệ. Nữ hồng, trù nghệ, quản gia các loại của một nữ nhi nàng đều là số không.

Mạc thị lại cố ý cho người ta dẫn dắt nàng coi tiền là rác, đương nhiên sẽ không tốn nhiều tâm tư ở phương diện này. Cho nên ở phương diện nữ hồng trù nghệ nàng hoàn toàn mù tịt. Đến nỗi sau này khi nàng vào am ni cô, cũng không biết may quần áo. Về sau là nhờ theo chân người trong am ni cô khổ học mấy năm, tay nghề mới có hình có dạng.

Có những việc trải qua ở đời trước, Nguyệt Dao rất rõ cầm kỳ thư họa thi từ ca phú là vật vô dụng. Cầm kỳ thư họa thi từ ca phú không thể nuôi sống nàng, thứ nuôi nàng là củi gạo dầu muối tương dấm. Nữ nhi gia phải học nữ hồng, trù nghệ, bản lĩnh quản gia. Đây mới là thứ căn bản để tồn tại trên thế gian này.

Đời trước nàng dùng những thứ này đổi lấy danh tiếng tài nữ. Nhưng thanh danh tài nữ ngoại trừ mang đến cho nàng những đố kị căm ghét của người khác, thì chẳng có dụng thực tế gì. Đời này nàng sẽ không tiếp tục sai lầm trước kia nữ tử nên học thứ gì, nàng sẽ học tốt cái đó.

Nguyệt Dao suy nghĩ một chút lại lắc đầu, kỹ thuật vẽ tranh và thư pháp cũng không thể bỏ, nói không chừng sau này sẽ có lúc trông chờ vào hai thứ tài nghệ này mà kiếm sống.

Mộ Thu và Hoa Lôi thấy tiểu thư một hồi gật đầu một hồi lại lắc đầu, liếc mắt nhìn nhau, đều không lên tiếng. Tiểu thư nguyện ý nghĩ chuyện này nọ vẫn tốt hơn việc ngày ngày gượng sức sao chép kinh thư. Mỗi lần nhìn tiểu thư liều mạng chép kinh, không chút ngơi nghỉ, bọn họ đều sợ mất mật.

Hai người đang suy nghĩ.

Nguyệt Dao đã từ phục hồi tinh thần lại từ trong trầm tư, nhớ tới chuyện vừa rồi nhìn sang hai nha hoàn: “Là ai nói chuyện vừa rồi cho Cổ mụ mụ ?” Nếu không phải hai này nha hoàn nói, Cổ ma ma không thể biết tin nhanh như vậy. Thật ra Nguyệt Dao đã đoán được tất nhiên là Mộ Thu nói. Hoa Lôi chắc chắn không nghe lời Cổ mụ mụ.

Mộ Thu đứng ra: “Tiểu thư, Cổ ma ma hỏi nô tỳ, là nô tỳ nói.”

Nguyệt Dao lướt nhìn Mộ Thu một cái: “Sau này, không có sự đồng ý của ta người nào hỏi ngươi cũng không được trả lời.” Mộ Thu là người thành thực. Nếu nàng đã dặn dò, ắt sẽ làm theo đến cùng. Giờ nàng mở miệng bảo Mộ Thu không nói, Mộ Thu ắt sẽ không.

Mộ Thu sửng sốt, bị Hoa Lôi bấm một cái vội nói: “Vâng, cô nương.”

Lúc đi ra, Mộ Thu hỏi Hoa Lôi: “Cô nương nói vậy là sao?” Lời này của cô nương rõ ràng là nhằm vào Cổ ma ma. Sao cô nương lại chán ghét cổ ma ma đột ngột vậy.

Hoa Lôi lắc đầu: “Tiểu thư nói sao, ngươi cứ làm vậy là được.” Hoa Lôi kỳ thực có đôi khi rất bất đắc dĩ với tính thành thật của Mộ Thu. Thành thật quá …, lại thành ngốc nghếch.

4 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận