Thế gia – chương 6

3
690

Chương 6: Tổ mẫu

Edit + beta: Linxu

Qua cửa thùy hoa, vòng sang bình phong phú quý cát tường trước cửa, xuyên qua tiền sảnh, trước mắt là một sân nhỏ rộng rãi thoáng mát mà nghiêm chỉnh.

Đây là Ỷ Tùng viện, nơi lão phu nhân ở. Hết thảy có năm gian phòng chính, rường cột chạm trổ mái cong điếu giác, hai bên hành lang là các sương phòng san sát, trước đó treo đủ loại chim tước, ríu ra ríu rít, tiếng hót thanh thúy êm tai. Khiến sân viện yên tĩnh này tăng thêm mấy phần sức sống.

Nhìn thượng phòng phú lệ đường hoàng, trong đầu Nguyệt Dao lại nghĩ tới lịch sử Liên gia phát triển cùng tình trạng bấy giờ.

Ban đầu Liên gia vốn là một nông hộ bình thường, dùng hết tài lực bồi dưỡng được một tú tài, rồi dần dần có thêm cử nhân, trải qua mấy đời bồi dưỡng, dần dần lớn mạnh. Sau này Liên gia sinh được một trạng nguyên lang, trở thành Đế sư. Văn nhân có tôn quý thế nào cũng chẳng bằng Đế sư, nhờ thế Liên gia cũng vững chân ở kinh thành.

Lần thứ hai đưa Liên gia lên đến đỉnh cao chính là lão thái gia của Nguyệt Dao, Liên Thừa. Tài học của Liên Thừa rất nổi bật, tuổi trẻ đã thành danh, sau đỗ Trạng nguyên, được thiên tử nhìn trúng. Rồi trở thành tể phụ chỉ dưới một người trên vạn người. Sau cùng lao lực mà chết, được cả triều đình và dân gian tán tụng. Tiên hoàng cũng vô cùng tiếc thương, tự tay viết dòng chữ ‘Thư hương môn đệ’ lên hoành phi ban thưởng cho Liên gia.

Khi ấy tổ phụ là một tài tử nổi danh, sau lại khảo trúng Bảng Nhãn, chỉ là người chưa từng trải không biết gian khó quan trường. Lão thái gia còn tại thế thì thuận buồm xuôi gió, ông vừa qua đời thì chẳng còn ai bảo hộ, bị người mưu hại dính líu kiện tụng, cũng nhờ tiên hoàng niệm tình lão thái gia công lao khổ nhọc, chỉ miễn chức quan tổ phụ.

Phụ thân nàng Liên Đống Bác, người cũng như tên, học rộng tài cao, phong thái tuấn tú, sau thi đậu Thám Hoa. Nếu không gặp chuyện ngoài ý muốn, sĩ đồ cũng rực rỡ vô cùng…

Mộ Thu lay nhẹ Nguyệt Dao, đã đến chính viện rồi sao cô nương lại ngẩn người.

Nguyệt Dao lấy lại tinh thần, mùi thuốc nồng đậm phả vào mặt. Chân mày nàng hơi nhíu lại, nhưng rất nhanh ý thức được làm vậy là không thích hợp, nếu nàng lộ vẻ mặt này ắt sẽ bị người ta nói nàng bất hiếu, đành mượn cớ ho khan một tiếng xem như che giấu.

Trịnh ma ma vén màn vốn định nói gì, nhưng còn chưa mở miệng, vừa ngẩng đầu nhìn Nguyệt Dao đã sửng sốt, vẻ đau thương trên mặt Tam cô nương đã phai nhạt không ít.

Trước đó Trịnh ma ma cũng rất ưu sầu, Nhị lão gia qua đời đã khiến lão phu nhân đau lòng thật lâu. Mỗi lần nhìn vẻ ưu sầu thương tâm của Tam cô nương tâm tình người lại càng không tốt. Gặp một lần, bệnh tình lại nặng thêm một lần. Cho nên mỗi lần nhìn thấy Tam cô nương tới, Trịnh ma ma đều thấy căng thẳng. Giờ gặp mặt, trông người không còn quá đau thương, tâm tình Tam cô nương thoải mái hơn rồi: “Tam cô nương tới rồi, lão phu nhân mới nhắc tới tiểu thư xong! Cô nương mau vào.”

Vào chính đường, Nguyệt Dao bước thẳng tới phòng lão phu nhân. Nguyệt Dao đi vào, nhìn chiếc giường gỗ tử đàn khảm xà cừ trong phòng, bên cạnh bày một tháp mỹ nhân cùng loại và bình phong mẫu đơn nở rộ phú quý cát tường.

“Cô nương, lão phu nhân đang gọi người đấy?” Mộ Thu nhẹ giọng nhắc nhở, từ lúc tỉnh lại, tiểu thư lại hay thất thần. Giờ đã đến trước mặt lão phu nhân, lại vẫn thất thần. Không biết hôm qua cô nương đã mơ thấy gì.

Nguyệt Dao nhìn Liên lão phu nhân nằm trên giường, đầu tóc đã bạc, khuôn mặt tiều tụy, nét mặt bi thương . Phụ thân qua đời khiến tổ mẫu quá đau lòn mà ngã bệnh. Nàng biết, tổ mẫu thật lòng thương yêu phụ thân.

Liên lão phu nhân ngoắc tay nói “Tam nha đầu tới đây, đến cạnh tổ mẫu. Để tổ mẫu nhìn xem, thật đã tốt hơn không? Con đừng cậy mạnh chịu khổ nữa.”

Nguyệt Dao nhìn tổ mẫu từ ái, lòng đau xót căng thẳng cũng tan vỡ theo, ôm lão phu nhân khóc lớn. Tiếng khóc đầy đau khổ, giọng cũng khàn đi.

 Lão phu nhân thấy Nguyệt Dao khóc thương tâm như vậy, trong mắt lóe vẻ nghiêm lệ: “Con sao vậy? Là có người lạnh nhạt gì với con ư.” Bà còn chưa chết, mà đã dám làm nhục tôn nữ bà rồi sao.

Trịnh ma ma nhìn mà căng thẳng, lại có chút nghi ngờ. Mấy ngày nay bà luôn sai người chăm sóc, có ai dám chậm trễ Tam cô nương đâu!

Nguyệt Dao khóc thật lâu, người ngoài không khuyên được. Qua lúc lâu sau, Nguyệt Dao mới lau nước mắt: “Tổ mẫu, là tôn nữ lo lắng cho sức khỏe của tổ mẫu. Không ai bắt nạt con hết. Tổ mẫu, người nhất định phải chăm sóc mình thật tốt.”

Lão phu nhân nghe Nguyệt Dao nói, sắc mặt khá hơn nhiều. Trịnh mụ mụ đưa gối tựa cho nàng đặt ra sau lưng để lão phu nhân dựa vào.

Lão phu nhân tựa lên gối, ngắm nhìn huyết mạch duy nhất mà tiểu nhi tử lưu lại. Đứa nhỏ này tuy có phần ốm yếu,nhưng mắt sáng mi cong, mũi ngọc môi hồng, làn da trắng nõn, lúc giơ tay nhấc chân không khỏi lộ phong phạm nữ tử thế gia.

 Lão phu nhân nhìn nhìn khuôn mặt gần như giống hệt tiểu nhi tử, lại nhớ đến đứa con hiếu thuận nay đã thiên nhân cách biệt, trái tim xót xa. Nước mắt thoáng chốc lại đong đầy viền mắt.

Vẫn là Trịnh ma ma an ủi hồi lâu, Nguyệt Dao cũng khuyên giải: “Tổ mẫu, là lỗi của Nguyệt Dao. Con không nên chọc tổ mẫu thương tâm. Nếu cha nương biết tổ mẫu ngày ngày đau lòng vì họ, ở dưới cửu tuyền tất không thể an lòng. Xin tổ mẫu bảo trọng thân thể.”

 Không nói Trịnh ma ma, tới cả lão phu nhân cũng có chút kinh ngạc. Từ Nguyệt Dao đi Hoa Lâm tự về, sư thái nói nếu như Nguyệt Dao thật có hiếu tâm, vậy thì sao hết kinh thư siêu độ cho phụ mẫu. Nguyệt Dao tin vào lời này, mỗi ngày đều sao chép sách kinh không nghỉ tay.

 Lão phu nhân sờ đầu Nguyệt Dao, rồi nghĩ tới nếu một ngày mình qua đời. Lão đại không quan tâm việc nội bộ, tức phụ lão đại ngoài mặt thì hiếu thuận hiền lành, thực tế tim gan lại độc ác (vẫn là gừng già càng cay). Con của mình sẽ không hại, nhưng Nguyệt Dao thì không chắc được. Bà thật không yên lòng. Giờ tất cả tư gia của chi thứ hai đều ở trong tay bà, Mạc thị không dám ra tay. Sau này thì sao, sau đó bà mất, nội viện là do Mạc thị một tay che trời rồi. Đứa bé này có thể tránh được không?

 Lão phu nhân cũng biết tình trạng sức khỏe của mình, không sống được mấy năm. Nay có thể sống lâu một năm chính là một năm. Bà phải tính toán tốt cho đứa bé này: “Nguyệt Dao, năm nay con cũng tám tuổi rồi. Vài ngày nữa sẽ mời ma ma giáo dưỡng đến. Nguyệt Dao, lúc đó con cũng nên đi theo học quy củ.” Lão phu nhân cảm thấy Nguyệt Dao hơi để tâm chuyện vặt, sư thái nói sao chép hiếu kinh, chứ không nói nhất định phải hoàn thành trong vòng một năm. Chỉ cần thành tâm, hoàn thành trong ba năm là được. Nhưng lúc trước bà nói, Nguyệt Dao lại không nghe. Chỉ là hôm nay thấy sắc mặt tôn nữ đã khác đi, mới thử thăm dò một câu.

Nguyệt Dao nhớ rõ đời trước Liên gia có mời ma ma giáo dưỡng tới đây, lúc đó nàng một lòng nghĩ đến việc chép kinh vãng sinh, đâu nguyện ý phân thời gian theo học quy củ. Bởi vậy không chút quan tâm tới việc theo ma ma giáo dưỡng mời tới học tập. Phương diện lễ nghi nương nàng có chỉ bảo, không ai bắt bẻ ra lỗi nhỏ, nhưng lại bỏ lỡ rất nhiều.

Lão phu nhân thấy Nguyệt Dao yên lặng, cho là nàng không muốn: “Dao nhi, theo giáo dưỡng ma ma học nhiều thứ, sẽ tốt với con hơn. Nếu có duyên thì để bọn họ chỉ dạy con nhiều hơn, đó là may mắn của con. Sau này con có thể bớt đi đường vòng.”

Nghe lão phu nhân nói xong, Nguyệt Dao càng đau lòng khó chịu. Tổ mẫu thật sự yêu thương nàng, vì tốt cho nàng. Những ma ma này, đều đã trải qua nhiều việc của đời người. Nếu lúc trước nàng cũng nhận sự dạy dỗ của ma ma, tiếp thu nhiều thứ bên ngoài, có lẽ kết cục đã không như vậy.

Nguyệt Dao điều chỉnh tâm tư, nhỏ giọng nói: “Tổ mẫu yên tâm, chờ ma ma tới con sẽ ngoan ngoãn theo học. Nhưng tổ mẫu cũng phải bảo trọng thân thể. Cha nương không còn, Nguyệt Dao chỉ còn mỗi tổ mẫu.” Lời nói này lại khiến lão phu nhân đau xót.

Thiếp thân nha hoàn của lão phu nhân – Xảo Tuệ bưng chén cháo tổ yến đến, Nguyệt Dao nhận cháo, chưa đưa cho lão phu nhân ngay. Mà là tự mình thử một chút, cảm thấy nhiệt độ vừa phải mới cho lão phu nhân dùng.

Lão phu nhân ăn cháo xong, Trịnh ma ma lấy kinh thư định đưa lão phu nhân niệm. Ngày nào lão phu nhân cũng nghe kinh, là việc ngày ngày đều phải chuẩn bị.

Nguyệt Dao bảo Trịnh ma ma đưa kinh thư cho nàng, nàng đọc cho lão phu nhân. Nàng sao chép kinh thư hơn mười năm, kinh thư mà phu nhân nội viện dùng nàng đều thuộc lòng. Lúc này đọc cũng tự nhiên lưu loát.

Lão phu nhân nhìn liếc mắt Nguyệt Dao, có chút kỳ quái. Sao đứa nhỏ này lại tinh thông kinh thư như vậy. Mà ngẫm lại nay Nguyệt Dao ngày ngày sao chép kinh thư, nhắm mắt lại tiếp tục lắng nghe.

Nguyệt Dao thấy lão phu nhân quanh thân tràn ngập lường tử khí, lòng cả kinh. Người sống, quan trọng nhất là tâm tình thư thái, nếu như không có ý muốn sống này, sẽ nhanh chóng suy yếu đi.

Bỗng chốc không nghe thấy gì nữa, Liên lão phu nhân mở mắt hỏi: “Tam nha đầu, làm sao vậy?” Đương đọc tốt sao không có im rồi.

Nguyệt Dao hồi thần: “Không có gì ạ, hình như trong kinh văn vừa rồi có ý gì thôi ạ.” Nói xong, tiếp tục đọc kinh cho lão phu nhân.

Lão phu nhân hơi ngờ vực, nhưng nhìn nét mặt bình tĩnh của Nguyệt Dao, cũng không hỏi tiếp. Mà nhắm mắt nghe kinh văn.

Trong phòng, nha hoàn bà tử đứng hầu hai bên. Nguyệt Dao ngồi trên băng ghế nhỏ mềm mại đọc kinh văn, chất giọng êm dịu khiến người nghe xong vô cùng an tâm.

Trường án trước mặt trưng lô huân ba chân mạ đồng vàng họa tiết kẻ tráng men, từ trong đó tỏa ra mùi huân hương thơm mát say lòng người. Lão phu nhân nghe nghe, híp mắt lại.

Nguyệt Dao đọc xong một đoạn kinh văn, quay sang lão phu nhân, nhẹ nhàng nói: “Tổ mẫu, Nguyệt Dao sẽ chăm sóc người thật tốt, thay cha nương báo hiếu cho tổ mẫu.”

Lão phu nhân nắm tay Nguyệt Dao, mỉm cười: “Nguyệt Dao trưởng thành.” Tuy không biết lý do làm đứa bé này thay đổi, nhưng có thể thay đổi là tốt rồi.

Nguyệt Dao cũng cười nói: “Tổ mẫu, chờ khí trời tốt hơn, con dẫn người ra ngoài đi dạo. Trong phòng buồn bực tơi mệt. Không tốt cho thân thể tổ mẫu.”

Lão phu nhân thu hết nét mặt của Nguyệt Dao vào trong lòng. Đứa nhỏ này, rốt cuộc gặp chuyện gì. Đột nhiên lại thả lỏng người rồi.

Trịnh ma ma cười nói: “Tam cô nương thật hiếu thuận. Lão phu nhân, ít hôm nữa trời tốt hơn, để Tam cô nương đỡ lão phu nhân ra ngoài dạo dạo. Đỡ phải lão phu nhân luôn nói ngồi trong phòng mãi khó chịu.” Tam cô nương nói, ít nhiều gì lão phu nhân cũng nghe đôi chút. Hơn nữa Tam cô nương không còn mang vẻ mặt đau thương như trước, lão phu nhân nhìn cũng vui hơn. Với những phục thị như bọn họ thì đây là chuyện tốt.

3 BÌNH LUẬN

  1. Hiện giờ tổ mẫu của Nguyệt Dao còn có thể che chở nàng, sau khi bà qua đời thì Nguyệt Dao sẽ gặp nhiều trắc trở lắm đây.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận