Thế gia – chương 12

1
635

Chương 12: Tỷ đệ

          Nguyệt Dao dẫn Chính ca nhi vào phòng, mở hòm xiểng tìm một bộ xiêm y cho Đình Chính đi thay. Nhưng tìm nửa ngày cũng không tìm được bộ y phục nào hài lòng. Tất cả y phục này nếu không phải là ngắn, thì liền chất vải cực kém, sờ tới thực tệ. Không chỉ có chăm sóc Đình Chính chậm trễ, ngay cả nha hoàn bà tử trong phòng châm tuyến đều lộn xộn lười biếng, này có thể nhìn ra, Mạc thị đối Đình Chính có bao nhiêu lơ là bỏ mặc.

          Nguyệt Dao lăng lăng nhìn hòm xiêm y cũ. Lúc này Hoa Lôi mang nước vào phòng, Nguyệt Dao nhúng khăn tay vào chậu nước, vắt nước  đem lau mặt cho Đình Chính đến khi khuôn mặt cùng bàn tay nhỏ bé đều rửa được sạch sẽ.

          Nguyệt Dao vừa nhìn gương mặt sạch sẽ của Chính ca nhi liền sửng sốt. Nhìn Chính ca nhi, nàng luôn cảm thấy giống như người nàng quen biết. Một hồi lâu nàng mới bừng tỉnh, ngũ quan Chính ca nhi còn không phải là cùng nàng tương tự. Cũng khó trách Mạc thị không hy vọng nàng nhìn thấy Chính ca nhi, nếu nàng thực nhìn thấy người có khuôn mặt tương tự như mình là Chính ca nhi, vậy chẳng phải nàng sẽ để tâm đến hắn hơn sao.

          Chính ca nhi thấy Nguyệt Dao nhìn mình chằm chằm, có chút sợ hãi: “Tỷ tỷ.”

          Nguyệt Dao phục hồi tinh thần lại, nắm lấy tay Chính ca nhi: “Đệ đi cùng tỷ tỷ.”

          Chính ca nhi tuy rằng không thông minh, nhưng lại cực kỳ mẫn cảm. Nhìn thấy Nguyệt Dao nói như vậy, cẩn thận hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ là muốn cho đệ đi với tỷ sao?”

          Nguyệt Dao thực đau lòng sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Chính ca nhi: “Chuyện trước kia là do tỷ tỷ không đúng. Tỷ tỷ không có chiếu cố tốt đệ, mới để cho đệ chịu nhiều khổ sở như vậy. Sau này có tỷ tỷ ở đây, ai cũng đừng nghĩ đến khi dễ đệ.”

          Chính ca nhi nhu thuận nắm lấy tay của Nguyệt Dao, biểu thị nguyện ý theo Nguyệt Dao đi. Thế nhưng mới ra khỏi viện tử, liền nhìn thấy Vưu di nương mặc một thân y phục hồ lam đi tới. Vưu di nương búi tóc trụy mã kế,  xuyên với một cây trâm bạc, tóc mai cài hai đóa hoa lụa tinh tế . . .

          Vưu di nương dù không có xóa sạch yên chi phấn (phấn hóa trang). Thế nhưng nhìn bà ta một chút đâu có chỗ nào là đau thương. Cuộc sống bà ta lúc này quả thật đúng là tư nhuận. Ba vị di nương, hai người kia lúc ở Giang Nam đại bá đã xử lý đưa đi. Chỉ có Vưu di nương là gia sinh tử, lại nuôi dưỡng Chính ca nhi, cho nên mới được lưu lại, bằng không cũng bị đã xử lý.

          Nguyệt Dao liếc nhìn trong mắt lóe lên quang mang, bất quá rất nhanh lại khôi phục như lúc ban đầu. Thay đổi nhanh đến nỗi không ai phát hiện thần sắc nàng có chút biến hóa. Phụ thân còn chưa hết ba năm hiếu, Vưu di nương lại thật rất có nhã hứng. Nguyệt Dao nhớ kỹ khi ấy Chính ca nhi mới mất không bao lâu, Vưu di nương cũng liền tái giá. Nghe đâu gả đến bên ngoài làm chính đầu nương tử, cuốc sống cũng không tệ lắm.

          Vưu di nương vừa thấy Nguyệt Dao, bị dọa sợ ngay tại chỗ vội đến cấp Nguyệt Dao hành lễ: “Tỳ thiếp không biết tiểu thư tới đây. Tỳ thiếp có tội xin tiểu thư bỏ quá cho.”

          Vừa nói mắt cũng không từ nhìn chằm chằm Nguyệt Dao đang nắm lấy tay của Đình Chính. Tâm run lên, tam tiểu thư làm cái gì vậy, nàng muốn mang Chính ca nhi đi sao?

          Nguyệt Dao bộ dạng tùy ý xem Vưu di nương liếc mắt, thực lãnh đạm nói: “Chính ca nhi là con trai duy nhất của phụ thân, sau này ta sẽ hảo hảo chiếu cố hắn. Mấy năm này, đúng là khổ cực cho Vưu di nương rồi.” Tuy rằng nàng là đích tiểu thư con vợ cả, không cần thiết cùng một một di nương nói nhảm nhiều như vậy, thế nhưng khách sáo vài lời cũng không thể bỏ đi.

          Vưu di nương vừa nghe chân liền nhuyễn, bất quá rất nhanh ngẩng đầu nói: “Tiểu thư, người tuổi còn nhỏ. Đem Chính ca nhi đưa bên người chẳng phải se khiến tiểu thư chịu mệt mỏi hơn sao?” Chính ca nhi đặt ở bên người bà ta, đem lại cho bà ta không ít tiện lợi. Nói thế nào Chính ca nhi cũng là thiếu gia, dù không được sủng nhưng phân lệ hằng tháng cũng không ít. Lại nới chờ tương lai Chính ca nhi trưởng thành, cũng có thể hiếu thuận nuôi dưỡng bà ta.

          Nguyệt Dao lạnh lùng nói ra: “Chính ca nhi là đệ đệ của ta, dạy dỗ đệ đệ là trách nhiệm của trưởng tỷ, như thế nào đến miệng di nương liền thành chịu mệt mỏi. Trái lại ta thấy di nương ở chỗ này ngày quá cũng thật tốt! Di nương so với trước khi tới kinh thành có thể nói là mập lên không ít.” Ở cổ đại, trường tỷ như mẹ, tự mình chỉ bảo đệ đệ chỗ nào cũng có, chớ đừng nói chi là lúc này chi thứ hai chỉ còn lại hai người tỷ đẹ các nàng. Nguyệt Dao ở Giang Nam cũng có tiếng là tài nữ, bởi vậy nên khi lão phu nhân nghe Nguyệt Dao nói xong, liền lập tức cho phép Nguyệt Dao mà không cần nghĩ nhiều. Nguyên nhân là vì Nguyệt Dao đủ khả năng để đảm đương nhiệm vụ này.

          Vưu di nương nghe Nguyệt Dao nói xong sợ đến đều thiếu chút nữa tim liền nhảy ra ngoài. Nguyệt Dao châm chọc bà ta sống thực tốt, lại còn mập lên không ít. Phải biết rằng mập lên nghĩa là bà ta căn bản không vì Nhị lão gia cùng Nhị phu nhân qua đời mà có chút thương tâm nào. Cái mũ chụp lên đầu lớn như vậy, bà chắc chắn là chết không có chỗ chôn. Vưu di nương không biết vì sao tam tiểu thư trở nên sắc bén cay nghiệt như vậy. Vưu di nương vội vã kêu oan: “Tiểu thư, oan uổng. Tỳ thiếp mấy ngày nay mỗi ngày đều vì lão gia phu nhân niệm kinh,  thực không dám có chút lười biếng.”

         Đôi mắt Nguyệt Dao lộ đầy vẻ trào phúng. Mỗi ngày niệm kinh, vậy lúc này giữa ban ngày ban mặt lại không biết đã chạy đi nơi nào, còn dám mở miệng nói mình mỗi ngày đều niệm kinh. Thực sự là chê cười. Nguyệt Dao cũng lười xem bà ta diễn trò, như vậy thực lãng phí thời gian, liền nắm tay Đình Chính chuẩn bị rời đi.

          Lại không nghĩ Vưu di nương lôi kéo góc áo cửa Chính ca nhi, khóc hết sức bi thương: “Chính ca nhi, ngươi là mệnh của di nương, người không thể bỏ lại di nương mà đi như vậy a. Người thực đi rồi, di nương khả làm sao bây giờ?”

          Chính ca nhi không chút do dự, chỉ là hắn vội  nắm tay của Nguyệt Dao thật chặt. Hình như cực kỳ sợ Nguyệt Dao sẽ buông tay, lại đem hắn ném về cho cái nữ nhân này.

          Nguyệt Dao nhìn Chính ca nhi bảo hắn yên tâm. Sau đó quay sang Vưu di nương cười lạnh một tiếng. Nàng cũng không có tiếp lời Vưu di nương, cùng một thiếp thất của phụ thân cải vã, thực đã hạ thấp thân phận của nàng. Nguyệt Dao hơi nghiêng đầu nhìn Trịnh ma ma vẫn luôn trầm mặc không nói, nói: “Ma ma, làm phiền người ở đây lại xử trí.” Nói xong, Nguyệt Dao nhìn cũng không thèm nhìn Vưu di nương lấy một cái liền dẫn Đình Chính đi.

          Trịnh ma ma thấy giờ phương thức làm việc của Nguyệt Dao từ đầu đến, trong bụng thẳng thình thịch. Tiểu thư từ khi nào mà trở nên cường đại như vậy chứ. Vẫn là nói tiểu thư lúc trước chỉ là quá bi thống, luôn đắm chìm trong kinh thư trong mặc kệ sự vụ bên ngoài, bởi vậy mọi người mới cho rằng tam tiểu thư dễ nói chuyện. Kỳ thực bản thân tam tiểu thư vẫn luôn cường thế như vậy.

          Trịnh ma ma lúc trước có nghe nói tam tiểu thư có chút thư ngốc, hơn nửa năm này bà cũng cho rằng như vậy. Không nghĩ tới bây giờ dường như là đã thay đổi thành một người hoàn toàn khác. Hiện tại xem ra, thực tế cùng lời đồn chính là không giống nhau tí nào. Lời đồn quả thực không thể tin!

          Trịnh ma ma nghĩ tới đây, lập tức thét nha hoàn bà tử theo tới: “Các ngươi ngẩn ra cái gì? Còn không nhanh lên kéo di nương ra?” Tam tiểu thư là đích trưởng nữ Liên phủ, tuy rằng cha nương đều không còn, thế nhưng lão phu nhân lại đối với tam tiểu thư quan tâm, chư ý trong mắt. Hôm nay tam tiểu thư lại cường thế như vậy, bà ta cũng không dám đắc tội.

          Nha hoàn bà tử theo tới lập tức đi lên kéo Vưu di nương.

          Trịnh ma ma thấy Vưu di nương tử lôi kéo không buông tay, trong miệng còn xả ra vài lời khó nghe. Lập tức sắc mặt cũng thay đổi: “Vưu di nương, lão phu nhân đã đồng ý tam tiểu thư tự mình giáo dưỡng Đình Chính thiếu gia. Di nương cũng lớn lên trong phủ đệ, hẳn phải biết rõ quy củ.” Lão phu nhân đã lên tiếng, đừng nói là một di nương bé nhỏ, liền cả đại lão gia cùng đại phu nhân cũng không dám có hai lời không phải. Nếu dám giở trò thiêu thân, lão phu nhân chỉ cần lên tiếng, liền trực tiếp phát mại bán đi cũng không ai dám nói câu nói thứ hai.

          Vưu di nương vốn cho là Nguyệt Dao đau lòng đệ đệ nhất thời tâm huyết dâng trào, không biết dĩ nhiên là đã được lão phu nhân chấp thuận. Trong Liên phủ mà nói, lời nói của lão phu nhân hiệu quả chẳng khác nào thánh chỉ của hoàng đế. Ai cũng không dám vi phạm, ngay lập tức buông lỏng tay.

          Nguyệt Dao thuận lợi mà đem Chính ca nhi mang đi. Đi được một lát, Nguyệt Dao nhận thấy được Chính ca nhi dường như đi càng lúc càng chậm, thậm chí đến cả mi tâm cũng đều nhíu lại rồi. Nàng dừng lại, ôn nhu hỏi “Làm sao vậy? Có phải là đệ đau chân không?”

          Chính ca nhi vội vàng lắc đầu.

          Nguyệt Dao nghĩ muốn ôm Chính ca nhi đi, thế nhưng chính nàng thân mình cũng thực gầy yếu, hơn nữa tuổi cũng còn nhỏ, ôm Chính ca nhi cũng đều bất động. Mộ Thu định bế Chính ca nhi, nhưng là Chính ca nhi lại không muốn, Hoa Lôi tới ôm, hắn cũng không cho. Chỉ ba ba nắm lấy tay của Nguyệt Dao, chết cũng không chịu buông tay. Hắn sợ chỉ cần hắn vừa để tay xuống, tỷ tỷ liền sẽ không muốn hắn nữa.

          Nguyệt Dao nhìn thấy trong mắt hắn thoáng qua nét hoảng sợ, biết rõ hắn sợ hãi. Nàng liền ngồi xổm người xuống, tự mình tháo giầy của Chính ca nhi, thấy lòng bàn chân hắn có một vết rách thực dài, lúc này đang chảy máu.

          Nguyệt Dao ôm Đình Chính, nước mắt xoát xoát rơi. Đình Chính kiếp trước là bị những người này bỏ mặc không quan tâm mới bệnh mà  chết non. Chính là do nàng, người tỷ tỷ này không tận chức, nàng thực có lỗi với cha mẹ dưới cửu tuyền. Nguyệt Dao vốn cho là nước mắt của mình đã chảy khô từ đời trước, không nghĩ tới vẫn còn có nhiều nước mắt như vậy. Có thể rơi lệ đại biểu nàng còn biết đau lòng, đại biểu rằng nàng vẫn ôm hi vọng đối với tương lai.

          Đình Chính vội lấy tay lau nước mắt của Nguyệt Dao, cúi đầu đều thưa: “Tỷ tỷ, không khóc. Đệ không đau. Tỷ tỷ đừng khóc.” Trong miệng nói tỷ tỷ không khóc, nhưng chính hắn cũng đã nước mắt lưng tròng.

          Hoa Lôi cùng Mộ Thu không biết vì sao Nguyệt Dao lại khóc đến thương tâm như vậy, hai người chỉ có thể tận lực khuyên bảo nàng.

          Nguyệt Dao ngừng khóc, nhẹ giọng nói: “Đệ đã không muốn các nàng ôm, vậy tỷ tỷ cõng ngươi có được hay không?”

          Mộ thu vốn có ý muốn ngăn cản, nhưng là bị Hoa Lôi kéo lại ngăn cản. Hoa Lôi nói thần bên tai Mộ Thu: “Mặc dù chuyện này có chút không hợp quy củ, nhưng như vậy càng có thể tăng tiến tình cảm tỷ đệ của tiểu thư cùng thiếu gia. Tiểu thư cùng thiếu gia cảm tình tốt, sau này lớn lên thiếu gia cũng quan tâm, che chở tiểu thư nhiều hơn.”

          Mộ Thu nghe vậy lập tức đứng yên bất động.

          Chính ca nhi vốn dĩ không muốn, lại thấy Nguyệt Dao đã ngồi chồm hổm ở trước mặt hắn. Vì vậy liền thuận theo ghé vào trên lưng của Nguyệt Dao, hai tay nhỏ gầy vòng qua cổ của Nguyệt Dao, đầu nhỏ gục trên gáy Nguyệt Dao, nhỏ giọng khẽ kêu một tiếng: “Tỷ tỷ, đệ tốt rồi.”

 

          Thân mình Nguyệt Dao chấn động, thiếu chút nữa không khống chế được lại rơi lệ rồi, nhưng cuối cùng cũng kịp đem nước mắt nơi đáy mắt nuốt trở về. Tương lai sau này còn rất dài, con đường phía trước của hai tỷ đệ nàng cực kỳ gian khổ. Chính ca nhi muốn bình an lớn lên được, thì trước tiên chính nàng cũng phải bình an, thuận thuận lợi lợi, vậy nên nàng phải nghiêm túc trù tính.

 

          Mộ Thu đứng ở một bên cũng thực lo lắng, nhưng cũng biết rõ tính tình của Nguyệt Dao,muốn khuyên cũng khuyên không được. Nha hoàn bà tử hầu hạ Nguyệt Dao đều biết, tiểu thư đã nhận thức một việc là đúng, thì dù thế nào cũng sẽ không thay đổi ý muốn ban đầu. Đây cũng là điều trước đây khiến Hoa Lôi đặc biệt phát sầu, lo lắng không thôi.

 

          Các nàng  không thể khuyên giải, chỉ có thể ở một bên cẩn thận nhìn. Khả nghìn vạn lần không nên thể một người té lại hai người ngã , chỉ sợ tiểu thư không chịu được mà ngã, thiếu gia cũng sẽ ngã theo.

 

          Trịnh ma ma nhìn biểu hiện của Nguyệt Dao, lòng đầy nghi hoặc. Tam tiểu thư tài tình cả  phủ đệ trên dưới đều biết, đồng thời bản tính cũng thanh cao như hệt Nhị lão gia. Nhưng bây giờ lại nhìn xem, có thể đối xử, quan tâm đệ đệ như vậy, đâu có chút nào gọi là thanh cao, cao ngạo kia chứ. Này những lời đồn đều là bậy bạ, thực không đáng tin cậy chút nào.

 

          Trịnh ma ma nghĩ lại cũng cảm thấy tiểu thư nhà mình bây giờ có chút lạ. Tiểu thư trước nay ngoại trừ thỉnh thoảng đến viện lão phu nhân thỉnh an, thì vẫn luôn đóng cửa viện mình lại không bước ra ngoài một bước, sống chết liều mạng sao chép kinh Phật. Vậy làm sao lại chuyển biến lớn như vậy, bà có nghĩ thế nào cũng không ra.

 

        Nguyệt Dao đi quả thực rất chậm, nói thật, kiếp trước bản thân nàng ở thời điểm này thực sự là người đại môn không ra nhị môn không bước.

      

        Không giống sau này đến sống ở am ni cô mới đem người dưỡng khá hơn nhiều, cũng không đến nỗi mới chỉ đi vài bước đã không chịu được như bây giờ. Sau nàng vì muốn một câu trả lời hợp lý, một thân một mình từ nơi ngàn dặm xa xôi kia trở lại kinh thành cũng không có chút vấn đề gì.

         

         Nhưng lúc này thân thể của nàng thực suy yếu quá mức, hơn nữa mấy ngày hôm trước nàng cũng mới vừa ngã bệnh. Thế nên mới cõng Chính ca nhi đi một đoạn đường ngắn, trán nàng đã đổ đầy mồ hôi.

 

        Chính ca nhi thấy Nguyệt Dao mệt mỏi, cẩn thận nói: “Tỷ tỷ, tỷ để tự đệ đi đi! Đệ có thể đi được mà.”

 

       Nguyệt Dao nghe Đình Chính nói như thế, tâm nàng vừa cảm động lại vừa tự trách chính mình. Kiếp trươc nàng đã làm những việc gì kia chứ, thực uổng một kiếp làm người, nàng cái gì cũng không làm được, cái gì cũng chẳng có. Chính ca nhi dù có sinh ra không tốt đi nữa, bọn nàng cũng là thân tỷ đệ ruột thịt cũng là huyết mạch tương liên, nàng đời trước, làm thế nào lại có thể đem hắn bỏ qua mặc kệ không quan tâm đến. Thế nào cũng không biết chiếu cố thật tốt chính ca nhi chứ!

 

         Nguyệt Dao còn chưa lên tiếng, Hoa Lôi mở miệng, trước nói: ” Thiếu gia, hay là để cho nô tỳ cõng người, để tiểu thư nghỉ tạm một hồi, người có chịu không. Thiếu gia yên tâm, tiểu thư vẫn sẽ ở bên cạnh người.”

 

        Chính ca nhi không biết vì sao Nguyệt Dao lại khóc, chỉ biết dùng tay nhỏ  xoa nước mắt Nguyệt Dao vẫn đang chảy xuống nói: “Tỷ tỷ, đệ để cho nàng cõng .”

 

          Nguyệt Dao gật đầu, nàng cũng thực không chịu nổi nữa rồi. Lại cõng  đi tiếp thực có thể lại muốn ngất đi nữa rồi. Té xỉu cũng không quan hệ gì, có chính là sợ tổ mẫu thấy thân thể nàng không tốt, không thích hợp dạy dỗ Chính ca nhi. Lúc này đưa Đình Chính tới tiền viện, không có một người có thể tin được, nàng thực lo lắng.

 

          Nguyệt Dao thả Chính ca nhi xuống sau, Hoa Lôi liền cõng Chính ca nhi, Mộ Thu đỡ Nguyệt Dao, đoàn người nhanh chóng trở về Lan Khê viện.

 

         Tiểu nha hoàn giữ viện tử nhìn Nguyệt Dao mang về một đứa bé trai, liền giật mình. Bất quá vừa nghe Hoa Lôi nói đây là Đình Chính thiếu gia, mọi người đều không ngoài ý muốn.Hoa Lôi lập tức phân phó nói: “Mau, đi đem sương phòng thu thập ra cho thiếu gia ở.”

 

        Cổ ma ma nhận được tin tức, vốn chỉ cho rằng Nguyệt Dao là nhất thời tâm huyết dâng trào mà thôi. Đến gian phòng thấy Nguyệt Dao thật đem chính ca nhi nhận trở về, sắc mặt cũng đều bị hù đến xanh hết cả rồi.

 

       Nguyệt Dao nhìn Cổ ma ma lóe ra bộ dạng kinh nghi bất định, nghĩ lại cũng là chính bà ta vẫn luôn ở bên tai nàng nói Chính ca nhi xuất thân ti tiện, chậm chạp đờ đẫn, là một kẻ ngu si không chịu được. Bởi vì nói đi nói lại nhiều lần, khiến bản thân nàng, vốn cũng đã tự cho mình là thanh cao liền sinh ra tâm tư khinh thường, căm ghét Chính ca nhi. Về sau Hoa Lôi cũng ở trước mặt nàng nói đến Đình Chính vài lần, thế nhưng nàng bởi vì chán ghét, thế nên chẳng quan tâm đến Chính ca nhi. Chính ca nhi chết non sớm, cái ác phụ ăn cây táo rào cây sung này cũng chiếm phân nửa trách nhiệm.

 

         Nguyệt Dao trong mắt hiện lên thần sắc âm ngoan . Nàng quả thực không muốn tiếp tục nhìn cái kẻ bán chủ cầu vinh ở bên mình nữa. Xem ra sắp tới nàng cũng phải hành động nhanh hơn một chút rồi.

 

         Một bên phân phó Mộ Thu: “Đi nấu nước nóng mang tớ đây.”

 

        Nguyệt Dao suy nghĩ một chút lại nói: “Đông Tình, ngươi đi đem thất thanh đoạn trong kho lấy ra. Các ngươi lập tức nhanh tay làm vài bộ xiêm y cho Chính ca nhi. Y phục bây giờ của hắn thực không thể lại  mặc tiếp nữa rồi.” Bây giờ là mùa hè, xiêm y cũng giản đơn. Vài cái nha hoàn thức một ngày đêm cũng có thể chế ra một hai bộ đi.

 

         Nguyệt Dao có hai nhất đẳng đại nha hoàn bên người, Mộ Thu cùng Hoa Lôi; bốn nhị đẳng nha hoàn là Đông Tình, Đông Mai, Tế Quyên, Tế Vũ. Sáu nha hoàn  này chính là do Mã thị tỉ mỉ chọn lựa vì Nguyệt Dao.

 

        Đông Tình vội vàng đi sang khố phòng tìm vải bố. Tất cả đồ cưới, điền trang cửa hàng khế ước của Mã thị đều ở trong tay lão phu nhân. Thế nhưng những thứ bồi gả khác, tỷ như sa tanh đồ trang sức và vân vân, lão phu nhân chính là đặt ở Lan Khê viên, cũng là có ý đưa Nguyệt Dao tự xem mà sử dụng.

 

          Nguyệt Dao tự mình mang Chính ca nhi đi tắm. Tế Quyên cùng Tế Vũ ở bên cạnh hỗ trợ nàng. Mộ thu cùng Hoa Lôi, còn có Đông Tình mấy người các nàng với việc Chính ca nhi vào trong viện ở đều thật tâm hoan nghênh. Tiểu thư mỗi ngày chuyện gì cũng không tưởng, việc gì cũng không làm chỉ biết  sao hiếu kinh, mỗi ngày đều đắm mình trong bi thương sầu khổ. Đến nỗi thân thể càng ngày càng kém, đều đã hôn mê hai lần rồi. Tiểu thư như vậy để cho bọn họ cả ngày luôn phải lo lắng đề phòng. Lúc này Chính thiếu gia tới rồi, tiểu thư tổng yếu phải chiếu cố Chính thiếu gia, có sự tình để làm chia bớt lực chú ý, bi thống cũng liền giảm bớt chút nào đi.

 

          Nguyệt Dao vừa mới cùng Chính ca nhi nói chuyện, chợt nghe thông báo Mạc thị tới viện thăm nàng.

 

          Nguyệt Dao đích thân đi ra nghênh đón Mạc thị, thấy Mạc thị thay đổi một thân đinh hương hồ điệp bồ đào vân áo tử, rơi xuống hồ hàng làm mặt tống váy.( Đoạn này k biết làm sao thôi để nguyên luôn ai biết chỉ t vs ) Nét mặt lộ nụ cười từ ái, một bộ dáng trang tựa Bồ Tát.

 

          Nguyệt Dao nhìn Mạc thị phúc phúc thân: “Bá mẫu.”

 

          Mạc thị đi tới, nét mặt hiền lành: “Con đấy, đứa ngốc này, sao lại cùng bá mẫu khách khí như vậy? Có chuyện gì cứ nói bá mẫu là được.”

 

          Nguyệt Dao phải dùng toàn bộ sức lực, mới kiềm chế được chán ghét ở tận đáy lòng. Cúi đầu ngại ngùng đều thưa: “Bá mẫu phải để ý quản lý sự tình trong phủ đệ đã  cực khổ lắm rồi. Nguyệt Dao thế nào còn có thể vì chút chuyện nhỏ này đi quấy rối bá mẫu, này cũng quá bất hiếu.” Nếu ngươi thật có lòng, làm sao đến cả y phục mặc vừa thân Đình Chính cũng đều không có.

     

       Hạ nhân vốn toàn bộ chính là xem nét mặt chủ tử mà làm việc, đều nâng cao đạp thấp, Mạc thị nếu thật sự có lòng quan tâm, Đình Chính cũng không cần ăn những thứ đau khổ này. Kỳ thực đời trước do nàng phạm vào sai lầm, có rất nhiều chi tiết sơ hở  thực dễ dàng nhận ra Mạc thị đối với nàng không phải là thực sự thiện tâm.

 

          Chữ hiếu này, thực làm cho Mạc thị kiểm nhất trừu đi. Nghe thật êm tai, nhưng là những lời này như thế nào bà lại cảm thấy không được xuôi tai như vậy kia chứ. Hiếu thuận, hai từ này chỉ có đối với thân phụ mẫu mới có thể dùng tới mà nói. Đối với người là bá mẫu như nàng ta vẫn là không dùng được cái nhãn tự này.

 

          Mạc thị cười vỗ vỗ mu bàn tay của Nguyệt Dao: “Bá mẫu biết con một hài tử hiếu thuận, còn là một người thực tâm. Nhưng mà, dù bá mẫu có bận rộn nhiều hơn nữa, cũng không có khả năng bận rộn đến mức đem chuyện của con bỏ qua một bên mà không để ý tới tới. Nguyệt Dao, con cùng bá mẫu nói thật đi, có phải mấy ngày nay có người khi dễ con hay không?”

 

         Nguyệt Dao lắc lắc đầu: “Có tổ mẫu cùng bá mẫu quan tâm chăm sóc như vậy, người nào lại dám khi dễ con. Thêm nữa theo lý mà nói Liên phủ ta sâm nghiêm, cũng không có nô tài nào dám có lá gan lấn chủ.” Lời nói này được quả thực nói thật. Năm đó, trước khi Trầm gia từ hôn, cứ xem như toàn bộ tiền tài trên người nàng đều bị bà ta lấy đi, dù vậy ở trong phủ cũng không ai dám minh mục trương đảm mà chậm trễ nàng. Chỉ cần nàng vẫn còn giới trị lợi dụng, Mạc thị chắc chắn sẽ không bạc đãi nàng.

 

          Mạc thị thấy lời Nguyệt Dao nói quả thực phát ra từ nội tâm, do dự một chút. Chỉ là bà mẫu đều đã lên tiếng, bà lúc này phải tới, cũng muốn thử thám thính một chút xem thái độ Nguyệt Dao là như thế nào.

 

          Mạc thị không nghĩ ra, nha đầu này đương hảo tốt như vậy làm sao lại nhớ tới, đã vậy còn muốn dẫn kẻ ngu này đến bên người. Mạc thị chính là trăm phần chướng mắt Chính ca nhi. Ngây ngốc, đi ra ngoài nói là Liên gia hài tử chỉ mới nghĩ tới thôi đã thấy thật mất mặt.

 

           Luôn luôn thanh cao, tự ngạo Dao nha đầu làm thế nào lại như vậy. Chẳng lẽ là có người bên cạnh khiêu khích. Cũng không nên nha! Mạc thị bỗng chốc sờ không rõ nước cờ của Nguyệt Dao rồi.

 

          Nguyệt Dao thấy Mạc thị một bộ bộ dáng suy tư, nghĩ Mạc thị cố ý tới một lần, sợ là lo lắng Chính ca nhi đến bên người nàng sẽ chọc cho phát ra sựu tình ngoài ý muốn gì. Nghĩ biện pháp muốn đem Chính ca nhi na đi ra ngoài. Lúc này nàng còn không có người có thể tín nhiệm để đưa đến bên người Chính ca nhi đâu. Tỷ đệ hai người cũng vừa mới vừa gặp mặt, nàng chắc là sẽ không cho Đình Chính đi ra.

 

          Nguyệt Dao nắm tay, nét mặt bi thương: “Bá mẫu, mới vừa rồi con thấy cái bà tử kia khi dễ Chính ca nhi, con rất khó chịu. Con đây là một người tỷ tỷ, vậy mà không biết đệ đệ mình mỗi ngày cơm đều ăn không đủ no, phải chịu đói bụng, còn bị bà tử hạ nhân chỉ vào mũi mắng, thậm chí còn muốn đánh hắn. May là mẫu thân báo mộng cho con. Bằng không, Chính ca nhi nếu thật có tam trường lưỡng đoản gì, huyết mạch duy nhất của phụ thân đều sẽ không còn nữa rồi. Con dù có sao chép hiếu kinh nhiều hơn nữa, thì cũng có được ích lợi gì kia chứ ?” Đều không cần dùng ngoại vật, nước mắt ba ba liền rơi xuống.

 

          Mạc thị sửng sốt.

 

1 BÌNH LUẬN

  1. Chương này edit vẫn còn một vài đoạn câu chữ như bản convert nên đọc không mượt mà lắm. Mình thấy Chính ca nhi do không có người dạy dỗ nên thế chứ nếu được dạy bảo tốt thì thông minh lắm chứ.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận